Chương 737: Đến tiễn ngươi đi. (Hạ)


Đường Phong nhịn không được cười ha hả, hắn còn tưởng Lôi Tẩu lo lắng điều gì khác? Nguyên lại là lo lắng vấn đề này:
- Cái này dễ thôi, ta đã có thể đi vào đây thì tất nhiên là có biện pháp để đi vào, Ngưu huynh ngày sau nếu nhớ nhà thì ta có thể đem huynh trở lại đây!
- Đúng a!
Lôi Tẩu vỗ đầu một cái bốp rõ to:
- Phong lão đệ ngươi đã có thể đi vào thì lão Ngưu ta khẳng định cũng có thể!
- Như vậy, Ngưu huynh có muốn cùng ta đi không?
- Muốn, muốn, đương nhiên muốn!
Lôi Tẩu gật đầu như gà mổ thóc, vấn đề lo lắng đã được giải quyết, Lôi Tẩu còn do dự gì nữa?
- Vậy thì đi thôi!
Đường Phong mỉm cười, đi trước ra ngoài Hôi Y Bảo, một đường hướng chỗ thảo nguyên kia chạy đi.
Bất quá, cứ như vậy mang Lôi Tẩu ra ngoài cũng không phải chuyện tốt, Đường Phong là một mình đi vào, nếu lúc đi ra lại mang thêm Lôi Tẩu bên người nhất định sẽ khiến khác chú ý. Với sự khôn khéo của đám người Bạch Đế Thành nhất định có thể đoán ra thân phận của Lôi Tẩu. Lôi Tẩu thân là linh thú biến hoá thành, thể nội có một khoả thất giai nội đan, trên tay cầm Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm, hai thứ này đều là chí bảo khó cầu, thế nào cũng sẽ mang tới phiền toái không ngừng.
Trên đường đi, Đường Phong cùng Lôi Tẩu thương lượng một chút, quyết định để cho Lôi Tẩu ẩn nấp ở chỗ thảo nguyên kia mấy ngày, đợi Đường Phong sau khi đi ra sẽ vụng trộm vào lại mang hắn ra ngoài để tránh tai mắt của người khác. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Dùng thực lực Linh giai của Lôi Tẩu chỉ cần có thể vụng trộm xuất hiện trong Bạch Đế Thành là có thể lặng yên không tiếng động rời đi mà không sợ người khác phát hiện.
Sau khi thương nghị tốt rồi, tốc độ hai người lại đẩy nhanh hơn.
Xuyên qua phiến rừng nhiệt đới bắt đầu đi vào khu vực thảo nguyên là khoảng cách tới chỗ cửa vào đã không còn xa nữa.
- Ồ!
Đường Phong đang chạy tới trước đột nhiên ngừng lại, thần sắc Lôi Tẩu cũng khẽ động đứng lại bên người Đường Phong.
- Sao lại có người?
Đường Phong nghi hoặc khó hiểu, bởi vì trong cảm giác của hắn, hơn hai mươi dặm phía trước, ngay chỗ lối vào có khí tức của vài người.
Mặc dù cách xa hơn hai mươi dặm nhưng dùng cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất của Đường Phong hiện giờ vẫn có thể cảm ứng được rõ ràng, mà Lôi Tẩu thì không cần phải nói, phạm vi cảm ứng của Linh giai cao thủ cũng đủ để bao trùm tới phạm vi cỡ này.
Những người này đều có thực lực Thiên giai, chắc hẳn là người của Bạch Đế Thành, nhưng là bọn hắn tiến vào đây làm cái gì? Đường Phong trong lúc nhất thời đoán không ra tại sao, bất quá điều này cũng khiến hắn cảnh giác.
Muốn đi vào Bạch Đế Cảnh nhất định phải được bốn vị thành chủ liên thủ thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm mở ra, mà mỗi một lần mở Bạch Đế Cảnh chi môn, bốn vị thành chủ cũng bị tiêu hao rất nhiều, cho nên nếu không phải tình huống quan trọng, bọn họ không có khả năng hao công tổn sức làm loại sự tình thế này liên tục.
Chẳng lẽ việc này cùng tên Hàn Hàng Trần và hai tên Hàn gia trưởng lão lúc trước có quan hệ?
Ba tên này lúc Đường Phong vừa tiến vào Bạch Đế Cảnh liền truy vào theo, chỉ có điều bọn chúng vận may quá kém, bị bằng ưng đánh lén, hơn nữa Đường Phong ở một bên trợ trận khiến ba tên chết không nhắm mắt. Tên Hàn Hàng Trần kia dù sao cũng là nhi tử của Hàn Đông, con chết cha điên cuồng, Hàn Trần Hoà đi vào đây chắc chắn Hàn Đông cũng biết cho nên mới phái người tới đây tìm kiếm.
Mà thực tế xác thực cũng là như vậy, Hàn Hàng Trần cùng hai tên Hàn gia trưởng lão sau khi mất tích một ngày, Hàn Đông đã phán đoán được nhi tử của hắn làm gì rồi. Bất quá hắn cũng không lo lắng lắm cho an toàn của nhi tử, dù sao Hàn Hàng Trần cùng hai vị Hàn gia trưởng lão kia đều là cao thủ Thiên giai, chỉ cần không trêu chọc đến Thất giai linh thú thì vấn đề an toàn không phải lo.
Nhưng dù sao nhi tử cũng đã hành động, Hàn Đông không có khả năng ngồi im không quản, một là vì tiếp ứng, hai là cũng muốn đảm bảo trảm thảo trừ căn. Hàn Đông hắn đối với chiêu thức băng hoả lưỡng trọng thiên của Đường Phong cũng rất kiêng kị, nếu như đã kết thù thì dứt khoát diệt tuyệt. Do đó hắn liền vụng trộm cho người mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn đưa bốn tên Hàn gia cao thủ vào đây.
Lần mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn này cũng không phải do bốn vị thành chủ liên thủ mà là do Hàn gia tự thực hiện!
Chỉ cần có thể thi triển Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm liền có thể mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn, từ lúc Bạch Khang Nhân mất tích, Hàn gia cũng đã bí mật chuẩn bị việc này, hơn hai mươi năm, đủ để Hàn gia đem Xuân Hạ Thu tam kiếm học xong. Trước đó, Hàn gia cũng chưa bao giờ thử qua việc này, lần này là lần đầu tiên sử dụng thực lực của chính gia tộc mình thử một lần mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn, quả nhiên là thành công.
Điều này cũng có ý nghĩa là từ nay về sau Hàn gia đã có năng lực tự mình mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn, tin tức này khiến cho Hàn Đông và đám cao tầng Hàn gia hưng phấn dị thường tự cho Hàn gia lúc này ở trong Bạch Đế Thành đã là lão đại rồi. Ngày sau nếu không có người Hàn gia hỗ trợ, không ai trong Bạch Đế Thành có thể mở ra Bạch Đế Cảnh chi môn được nửa, mà Hàn gia lại có thể tuỳ lúc xuất nhập, tương đương với độc chiếm phiến bảo địa này rồi!
Thế nhưng bốn tên cao thủ Hàn gia sau khi tiến vào trong này thì nội tâm lại rất lo lắng bất an, ánh mắt thập phần âm trầm.
Bởi vì bọn họ ở trong này tìm tòi hơn hai mươi ngày vẫn không phát hiện ra bóng dán đám người Hàn Hàng Trần, càng không có dấu vết nào của Đường Phong!
Ngược lại ở phiến rừng cách thảo nguyên không xa lại phát hiện một ít dấu vết chiến đấu, còn có một chút vết máu. Những vết máu này là của ai thì không cách nào phán đoán được, bất quá từ chỗ các vết máu lưu lại thì khẳng định không chỉ có một người. Điều này mới khiến bốn tên Hàn gia cao thủ này lo lắng.
- Ngũ ca, huynh nói Tiểu Trần nhi bọn hắn đã đi đâu đây?
Một tên Hàn gia cao thủ thân hình ục ịch nhíu mày hỏi:
- Làm sao mà tìm hơn hai mươi ngày rồi vẫn không thấy bóng dáng bọn chúng?
Tên được gọi là Ngũ ca có khuôn mặt hung ác nham hiểm, người gầy còm, đôi mắt hắn lúc này rất âm trầm nhìn về bầu trời xa xa không trả lời mà trong lòng lại ẩn ẩn có cảm giác bất an.
Hai mươi ngày, mặc dù tìm không được người nhưng ít nhất phải có một chút tung tích mới đúng, thế nhưng trừ những vết máu kia ra cái gì cũng không thấy nữa.
- Các ngươi nói tiểu Trần nhi bọn hắn có thể hay không ....
Một người khác có chút chần chờ lên tiếng, suy nghĩ này bọn họ đã có từ nhiều ngày trước nhưng không ai dám nói ra cả.
Trước kia cũng không phải chưa có cao thủ Thiên giai vẫn lạc trong Bạch Đế Cảnh, Bạch Đế Thành mỗi cách vài năm đều có Thiên giai cao thủ đụng phải linh thú cường đại mà chết.
- Có lẽ không đâu!
Tên mở miệng đầu tiên trả lời với ngữ khí không quá chắc chắn:
- Bọn hắn tốt xấu gì cũng là ba Thiên giai cao thủ, đánh không lại chẳng lẽ còn không biết chạy sao? Chẳng lẽ cả ba người không một ai chạy được?
- Hử? Có người đến!

Vô Thường - Chương #737


Báo Lỗi Truyện
Chương 737/1679