Chương 736: Đến tiễn ngươi đi. (Thượng)


Những khối tròn tròn lớn nhỏ và màu sắc khác nhau này rõ ràng chính là nội đan linh thú. Ngẫm lại cũng đúng, Hôi Y Bảo này trước kia chắc chắn cũng săn giết không ít linh thú, nội đan được cất chứa ở chỗ này cũng là bình thường.
Đống nội đan này tạm thời chưa cần để ý, Đường Phong quay đầu lại đem toàn bộ linh thạch nhét vào Mị Ảnh không gian.
Sau một hồi bận rộn, Đường Phong mới ném tất cả vào trong Mị Ảnh không gian, tổng cộng có được hai trăm bốn mươi lăm khối hạ phẩm linh thạch, bảy mươi tám khôi trung phẩm linh thạch, ba khối thượng phẩm (cao cấp) linh thạch.
Đường Phong cũng phát hiện năng lượng ẩn chứ trong mỗi loại linh thạch cũng khác biệt rất lớn. Một khối trung phẩm linh thạch có năng lượng cơ hồ gấp năm lần một khối hạ phẩm linh thạch, thượng phẩm linh thạch một khối cũng có thể so với năm khối trung phẩm linh thạch.
Lại thoáng so sánh với năm mươi khối lấy được trước đó, Đường Phong phát hiện toàn bộ chúng đều là hạ phẩm linh thạch, hơn nữa năng lượng bên trong đã bị dùng mất không ít.
Xử lý xong linh thạch, Đường Phong mới đem mới nội đan kia ném vào trong Mị Ảnh không gian, số lượng nội đan cũng không nhiều lắm, đại khái chỉ khoảng bảy tám chục viên, trên cơ bản đều là ngũ giai lục giai, thấp hơn căn bản không có viên nào, mà thất giai lại có vài khoả.
Đường Phong không khỏi cười giễu một cái, hắn lức trước từ trong thú mộ ở Khúc Đình Sơn tìm được bốn khoả lục giai nội đan đem làm như bảo bối, mà hiện giờ không ngờ chỉ tuỳ tiện đi thăm dò một chút lại tìm được nhiều như vậy, trong đó còn có không ít thất giai nội đan.
Lần thăm dò này có thể nói thu hoạch lớn nhất chính là chỗ này.
So sánh với đám Thiên binh và linh đan lúc trước, linh thạch mới được xem là quý trọng nhất! Thiên binh có thể rèn ra, linh đan cũng có thể luyện chế được, mà linh thạch thì Đường Phong lại không biết làm sao để kiếm được, tuy Bạch Đế Cảnh có một đầu linh mạch nhưng ngay cả Đường Phong hiện tại là chủ nhân của nó mà vẫn không biết nó nằm ở đâu.
Bất quá, cũng bởi vì vậy, Đường Phong càng thêm khẳng định linh thạch rất quý trọng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nội tình của Hôi Y Bảo hùng hậu như thế, một tông môn khổng lồ như thế mà cất giữ cũng không đến bốn trăm khối linh thạch, siêu phẩm (đỉnh cấp) linh thạch cũng không có được một khối, từ đó có thể đoán mặc dù là cổ tông môn muốn có được linh thạch cũng không phải dễ dàng.
Đường Phong lúc này cảm thấy như đang ngồi trên đống vàng vậy. Nếu tin tức hắn có nhiều linh thạch như vậy tiết lộ ra bên ngoài, chỉ sợ tất cả Linh giai cao thủ của Thiên Cương đại lục đều sẽ đến bái phỏng hắn một lần mất. Đến lúc đó ngoại trừ trốn vào Bạch Đế Cảnh, Đường Phong đoán chừng không còn đường nào để đi.
Lôi Tẩu xem ra vẫn chưa thoả mãn, nãy giờ vẫn mò mẫm khắp nơi, hận không thể đào sâu thêm ba thước coi dưới nền đất còn giấu linh thạch hau không.
Hắn là một đầu thất giai linh thú, sau khi biến hoá cũng không khác gì một cao thủ Linh giai cho nên cũng chỉ có linh thạch mới có thể làm hắn cảm thấy hứng thú như vậy.
Cuối cùng vẫn là Đường Phong phải mạnh mẽ kéo hắn đi ra ngoài.
Những viên dạ minh châu trong ám đạo, Đường Phong tự nhiên cũng không bỏ qua, từng cái một đều bị lấy xuống, mấy thứ này dùng để chiếu sáng trong màn đêm là một lựa chọn không tệ, dùng để tặng người khác cũng rất tốt.
Đi đến trước mặt toà kiến trúc cuối cùng, Đường Phong nhìn thấy trên đó có ghi mấy chữ: "Công Pháp Các!"
Thần binh lâu, bảo đan phường, linh thạch quật, công pháp các bốn toà kiến trúc này nằm ở vị trí trung tâm cả Hôi Y Bảo đại khái chính là nơi trọng yếu nhất của cả Hôi Y Bảo này. Các vị tiền bối của tông môn này có lẽ không thể nào ngờ được sau bao nhiêu năm lại có một tiểu tử đem toàn bộ tông môn của họ vơ vét sạch sẽ!
Bên trong Công Pháp Các tự nhiên là cất giữ công pháp, chẳng những có công pháp tu luyện mà còn có cả võ điển dùng trong chiến đấu. Bí tịch chỉ có đến cảnh giới Linh giai mới có thể tu luyện cũng có không ít. Các võ điển bí tịch không cái nào không có uy lực tuyệt luân.
Những công pháp này Đường Phong hiện tại cũng không có thời gian nhìn kĩ cho nên dùng ý thức toàn bộ thu vào trong Mị Ảnh không gian.
Trừ công pháp và võ điển bí tịch ra còn có không ít tâm đắc tu luyện của các tiền bối của Hôi Y Bảo, Đường Phong cũng mang đi tất cả, không chừng sau này còn có chỗ dùng.
Trừ những thứ này ra, trong Công Pháp Các còn có không ít đan phương, Đường Phong thoáng nhìn một chút, phát hiện đan phương để luyện chế Tôi Thể Đân, Tố Kinh Đan, Luyện Cốt Đan, Phá Thiên Đan, Cửu Hoàn Đan ... đều có cả. Đường Phong trong nội tâm rất vui vẻ, có những đan phương này thì không còn sợ thiếu đan dược nữa rồi.
Một chuyến đi Hôi Y Bảo đạt được thu hoạch không thể tưởng tượng được. Vũ khí, đan dược, linh thạch, công pháp, nội đan ... thứ gì cần đều có, bất luận loại nào cũng đều có giá trị xa xỉ, trong đó linh thạch và một ít thứ đặc thù càng là thứ mà cho dù có tiền cũng không có chỗ để mua.
Mà đây chỉ mới là một cái di chỉ tông môn mà thôi, trong Bạch Đế Cảnh này còn có không ít di chỉ giống như Hôi Y Bảo thế này tồn tại, Đường Phong tin tưởng trong những di chỉ kia đồ vật cất giấu chắc chắn không ít hơn so với Hôi Y Bảo!
Bất quá một ngụm ăn liền cũng không mập liền được, hơn nữa hiện giờ thu hoạch cũng đã đủ nhiều rồi, với lại đường xá xa xôi và thời gian cấp bách, Đường Phong cũng không thể rãnh rỗi đi thăm dò những chỗ khác được nữa.
Kỳ hạn một tháng cũng sắp đến rồi, đoán chừng một vài ngày tới Bạch Đế Cảnh chi môn cũng sẽ được tứ quý thành chủ mở ra, Đường Phong hiện tại tuy là người chưởng quản Bạch Đế Ấn có thể tự do xuất nhập phiến tiểu thiên địa này nhưng bí mật này tốt nhất không nên để lộ ra ngoài. Vì vậy, lúc này Đường Phong cần phải nhanh chóng trở về mảnh thảo nguyên lúc đầu tiến vô.
Sau khi suy nghĩ một hồi, Đường Phong cảm thấy vẫn nên nói với Lôi Tẩu một chút:
- Ngưu huynh, ta chuẩn bị rời khỏi đây, những ngày này được huynh chiếu cố, ta cảm kích khôn cùng!
- Ngươi muốn đi đâu?
Lôi Tẩu có chút sững sờ, mở miệng hỏi.
- Tự nhiên là muốn rời khỏi chỗ này!
- Ờ, cũng đúng, người tới nơi này cũng là vì tìm Xích Tâm linh quả cứu nữ nhân của ngươi, lúc này mục tiêu đã hoàn thành, tự nhiên là phải trở về chỗ của ngươi.
Lôi Tẩu gật gật đầu nói.
Đường Phong nhìn sắc mặt buồn vu vơ của hắn, tự nhiên là minh bạch trong lòng hắn đang nghĩ cái gì nên lập tức nói:
- Không bằng Ngưu huynh cùng ta rời khỏi chỗ này thế nào? Sẵn tiện có thể thoả thích thám thú về đại thế giới bên ngoài!
Lôi Tẩu có chút do dự, xem ra cũng rất động tâm, chần chờ sau nửa ngày mới thở dài một hơi nói:
- Phong lão đệ, ta đúng là rất muốn đi ra ngoài tìm hiểu thế giới, nhưng lão Ngưu ta sống ở đây từ nhỏ tới giờ, có thể nói phiến thổ địa này chính là cái nôi của ta, nếu như ta đi ra bên ngoài không thích ứng được muốn trở lại đây thì làm thế nào mới có thể trở lại được?

Vô Thường - Chương #736


Báo Lỗi Truyện
Chương 736/1679