Chương 733: Vơ vét trắng trợn. (Thượng)


Nghe Đường Phong nói, Lôi Tẩu gật đầu:
- Theo lời Phong lão đệ nói đi.
Vừa nói hắn vừa bước nhanh đi trước mở đường.
Trước khi đi vào toà kiến trúc này, Đường Phong ngẩng đầu nhìn lên thì cảm nhận được toà kiến trúc này chiếm diện tích cũng không nhỏ, linh khí phát ra từ bên trong đó còn có thêm một chút sát khí. Toà kiến trúc này là một toà lầu bốn tầng, trên cánh cửa tầng thứu nhất có một tấm bảng đen kịt, trên đó có ba chữ màu vàng to: "Thần Binh Lâu".
Đường Phong khẽ cười một tiếng, đặt cái tên Thần Binh Lâu này nghe cũng oách lắm, thần binh trong thiên hạ cũng chỉ có mười kiện mà thôi, Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm của Lôi Tẩu trước đó vài ngày vừa xuất thế, cũng được xem là một kiện thần binh, thêm nó vào cũng chỉ có mười một kiện mà thôi, mà cái toà lầu này lại dám xưng là Thần Binh Lâu, hiển nhiên là có chút cuồng vọng tự đại rồi.
Chỗ này là nơi cất giấu binh khí của Hôi Y Bảo hèn gì lại có sát khí.
Lôi Tẩu đi đằng trước, một cước đạp bay đại môn Thần binh lâu rồi đứng lại chờ Đường Phong đi tới cùng vào. Đường Phong đem ánh mắt thu hồi, bước nhanh vào trong.
Sau khi vào trong, Đường Phong liền cảm thấy vô số luồng sát cơ đập vào mặt, khiến hắn nổi hết cả da gà.
Phóng mắt nhìn lại, trong tầng thứ nhất này bày đủ loại vũ khí, đao thương côn bổng cung búa kiếm giáo ... mọi thứ đều có. Những vũ khí này đều được phân loại để trên giá ngay ngắn trật tự không chút nào lộn xộn, mặc dù đã trải qua không ít tuế nguyệt nhưng chúng vẫn bóng sáng như mới.
- Nhiều vũ khí như vậy?
Lôi Tẩu líu cả lưỡi, nhưng khi hắn cầm thử một thanh kiếm lên thì liền nhếch môi bẻ gãy thanh kiếm thành hai đoạn, nói:
- Tất cả đều chỉ là sắt vụn, không chút giá trị!
Đối với hắn thì đống vũ khí này quả thật là không đáng một xu, tuy chúng được bảo tồn trải qua nhiều năm tháng như vậy mà vẫn hoàn hảo không bị rỉ sét nhưng tóm lại cũng chỉ là những thứ binh khí bình thường mà thôi.
Đừng nói là Lôi Tẩu, ngay cả Đường Phong cũng chướng mắt với chúng.
Đường Phong vốn định đem cả đống vũ khí này mang về Thiên Tú, dù sao hắn cũng có Mị Ảnh không gian, chỉ cần ném tất cả vào là xong, bất quá hiện giờ chưa cần lo đến chúng.
Thiên Tú lần trước đã cướp sạch Nhất Đao Môn thu được vô số binh khí, tạm thời không thiếu mấy thứ này. Dù sao Bạch Đế Cảnh hôm nay cũng đã là của Đường Phong, cứ để ở đây sau này tới lấy cũng được.
- Lên lầu hai xem sao.
Đường Phong đi trước tìm cầu thang đi lên lầu hai.
Lên đến tầng hai, Đường Phong phát hiện tầng này phải nhỏ hơn tầng một một nửa, hơn nữa vũ khí cũng không nhiều, đại khái chỉ khoảng mấy trăm kiện, nhìn qua cũng rất thưa thớt không có chen chúc như tầng một.
Bất quá, sát khí tụ tập ở tầng hai này hơn xa so với tầng thứ nhất.
Đường Phong tiện tay cầm một thanh khảm đao cảm ứng một chút:
- Cương binh?
Lại cầm một thanh kiếm khác lên xem, vẫn là Cương binh.
Lại cầm một cái dao găm, vẫn là Cương binh.
Cả tầng hai hai này cất chứa toàn là vũ khí cấp Cương binh!
- Phế liệu, vô dụng!
Lôi Tẩu lại chẳng thèm ngó tới, phán một câu.
Đường Phong lại thiếu chút nữa cười lớn, lần thăm dò này quả là đại thu hoạch. Nếu chỉ là một hai kiện Cương binh còn không có gì đáng để kinh hỉ.
Cả Lý Đường đế quốc vô luận là tiểu tông mong hay đại tông môn, mặc kệ thực lực địa vị thế nào thì trong tông môn cũng sẽ có vài món Cương binh. Có thể nói thực lực đã đạt tới Thiên giai, binh khí bình thường đã không còn chịu được uy lực một kích của họ, duy chỉ có Cương binh trở lên mới có thể để họ sử dụng mà không hư hao gì.
Mà ở Lý Đường đế quốc, có tông môn nào có được mấy trăm kiện Cương binh? Không có, ngay cả Bạch Đế Thành cũng không có được.
Rèn Cương binh không chỉ cần tài liệu quý trọng mà còn cần tay nghề thợ rèn cao thâm.
Hai người có tu vi ngang nhau, thực lực ngang nhau thì ưu thế của một thanh vũ khí tốt lại rất lớn. Đống Cương binh này nếu như lấy về trang bị cho Thiên Tú thì thực lực của Thiên Tú hẳn sẽ tăng lên một bước lớn.
Mấy trăm kiện cương binh bày trước mặt, dù là Đường Phong mấy năm nay quen nhìn sóng to gió lớn cũng không khỏi động lòng. Cái tông môn Hôi Y Bảo này quả là giàu có, hay là tất cả tông môn ngày xưa đều có nội tình hùng hậu thế này?
Bất quá những chuyện này hiện giờ không cần Đường Phong phải lưu ý, hắn chỉ lo gọi Lôi Tẩu đến hỗ trợ, đem toàn bộ vũ khí ở tầng thứ hai này nhét vào Mị Ảnh không gian.
- Đi, đi lên lầu ba.
Đường Phong hào hứng dạt dào, trong lòng rất kích động, hắn có suy đoán, cả cái Thần binh lâu này có bốn tầng, tầng thứ nhất để vũ khí bình thường, mà tầng thứ hai đặt toàn là Cương binh, nếu theo chiều hướng này suy ra thì tầng thứ ba đặt hẳn là Thiên binh, còn tầng thứ tư ... chẳng lẽ là Thần Binh?
Bất quá đây cũng chỉ là phỏng đoán, về phần có phải hay không còn phải chờ xem sao đã.
Lôi Tẩu đi theo phía sau Đường Phong, vẻ mặt của hắn cũng đầy hào hứng và chờ mong, nhưng cũng có chút mê mang khi nhìn Đường Phong. Hắn thầm nghĩ một đống sắt vụn như thế kia tại sao Phong lão đệ lại cao hứng như thế? Tâm tư của nhân loại quả thật linh thú như hắn không thể phán đoán được.
Lên trên tầng ba, diện tích còn nhỏ hơn tầng thứ hai gấp đôi, hơn nữa cũng không có bao nhiêu giá vũ khí, tất cả đều đặt tại trung tâm, có hai hàng hơn mười cái giá đỡ, trên mỗi cái giá đều có một kiện binh khí.
Đường Phong ẩn ẩn cảm giác được sát khí trên những thanh binh khí này đã ngưng thành thật chất, giương nanh múa vuốt về phía trước.
Lạnh như băng, dày đặc sát khí.
Đường Phong trong lòng lại rất vui vẻ, hắn biết hắn đã đoán đúng, mười mấy kiện binh khí ở đây có thể tản mát ra khí thế như vậy tuyệt đối là Thiên binh không thể nghi ngờ. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Bước nhanh tới trước, cầm lấy một thanh trường kiếm ở ngoài cùng. Rút kiếm ra khỏi vỏ, Đường Phong lập tức thấy lạnh cả người. Thanh trường kiếm này dài ước chừng ba thước, trên thân kiếm có đường vân, sáng bóng rạng rỡ không nhiễm chút bụi nào giống như một mặt hồ nước thanh tịnh vậy, tay nắm nhỏ gọn sắc sảo rất thích hợp cho nữ tử dùng.
Trên chuôi kiếm có khắc hai chữ nhỏ, Đường Phong đưa mắt nhìn kĩ thì thấy là hai chữ: "Thừa Sương!"
Thừa Sương, đại khái chắc là tên của thanh trường kiếm này.
- Không tệ, không tệ, không hổ là Thiên binh.
Đường Phong cầm Thừa Sương trên tay múa vài cái, kiếm quang lưu chuyển nhẹ nhàng, không khí phảng phất như bị đông kết lại, Thiên binh đúng là bá đạo như vậy, khí tức phóng ra ngoài, nếu như cho người sở tu công pháp phù hợp sử dụng thì nhất định có thể gia tăng mấy lần thực lực.
Mà Thần binh thì bất đồng, Thần binh thần quang nội liễm, người bình thường không thể nào phân biệt được Thần binh và vũ khí bình thường có gì khác nhau.
Đường Phong đem Thừa Sương bỏ vào trong Mị Ảnh không gian, đi đến cái giá thứ hai cầm xuống một thanh dao găm tạo hình có chút kỳ lạ. Cái dao găm này ở vần đầu bị thiếu mất một đoạn giống như bị chặt đứt vậy, nhưng nhìn kĩ thì không phải thế, đây là do người chế tạo ra nó cố ý làm vậy.

Vô Thường - Chương #733


Báo Lỗi Truyện
Chương 733/1679