Chương 731: Thăm dò Hôi Y Bảo. (Hạ)


Đây là mặc dù là biện pháp ngu xuẩn nhất nhưng hiện tại cũng là biện pháp tốt nhất.
Lôi Tẩu liền gật đầu nói:
- Được, Phong lão đệ lui lại phía sau một chút!
Đường Phong nghe vậy thì biết Lôi Tẩu muốn xuất toàn lực, toàn lực một kích của Thất giai hạ phẩm linh thú cho dù chỉ là dư âm còn sót lại, uy lực cũng không thể khinh thường. Đường Phong lập tức lùi về phía sau vài chục trượng, vận chuyển cương khí bảo vệ bản thân, đợi Lôi Tẩu công kích xem như thế nào.
Lôi Tẩu giơ Thiên Lôi Thần Mộc kiếm lên cao, thân kiếm cùng với mình trần của hắn điện hoa quấn quanh, khí thế nhanh chóng trướng lên, trong thiên địa lập tức trần ngập một khổ không khí áp bức, mấy cục đá trên mặt đất vậy mà cũng chậm rãi bị hấp dẫn kéo lên trên không trng.
Lôi Tẩu quát lớn một tiếng, trên trán nổi đầy gân xanh, đem toàn thân khí thế kéo lên đến đỉnh phong, lập tức Thiên Lôi Thần Mộc kiếm trên tay hắn hoá thành một đạo lưu quang chém xuống.
- Phá cho ta!
Lôi Tẩu sau khí quát lớn, Thiên Lôi Thần Mộc kiếm liền nện lên hư không trước mặt. Trước mắt hắn đột nhiên hiện lên một vòng rung động mắt thường có thể thấy được. Vòng rung động này nhanh chóng khuếch tán ra bống hướng, mộ thồi đất rung núi chuyển, linh khí cuồng bạo xoáy tròn giống như một cái vòi rồng thổi quần áo Đường Phong bay phất phới.
Ánh mắt Đường Phong trầm xuống, hắn đã phát hiện ra, tâm làn sóng rung động vừa rồi là chỗ Lôi Tẩu công kích làm phát ra, nhưng lực công kích lại nhanh chóng bị phân tán đi các nơi khác, cho nên một kích toàn lực này của Lôi Tẩu chỉ có thể làm cho tầng năng lượng rung động một chút như vậy.
Một kiếm không có kết quả nhưng Lôi Tẩu lại không chút nào nhụt chí, liên tục chém Thiên Lôi Thần Mộc kiếm xuống, mỗi một lần đều phát ra tiếng nổ vang trời, từng cái gợn sóng liên tiếp nhau không ngừng khuếch tán ra xung quanh.
Cũng không biết đã chém xuống bao nhiều nhát, đang lúc Lôi Tẩu muốn bỏ cuộc thì bên tai lại truyền tới một tiếng răng rắc giòn tan giống như một tấm gương bị vỡ ra vậy. Ngay lúc đó, không gian trước mặt hắn, ngay chỗ Thiên Lôi Thần Mộc kiếm đánh xuống nãy giờ xuất hiện một vết rạn.
Lôi Tẩu thấy vậy thì trong lòng vô cùng vui vẻ, hắn biết thành công đã gần tới, ra tay càng thêm hung mãnh.
Lại thêm mấy đạo công kích chém xuống, một tiếng rạn vỡ thanh thuý truyền ra. Đường Phong và Lôi Tẩu chỉ thấy hư không trước mặt đột nhiên xuất hiện từng vết nứt dạng lưới, những vết nứt này không ngừng lan ra xung quanh, không bao lâu sau, những vết rạn nứt này đã bao quanh toàn bộ cả Hôi Y Bảo. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Rắc!" một tiếng, kết giới bên ngoài Hôi Y Bảo rốt cuộc cũng vỡ tan.
Cùng lúc hai cây long trụ trước mặt hai người cũng hoá thành bột phấn ống ánh vàng theo gió tiêu tán trong không trung, trong rất đẹp mắt.
- Thành công?
Lôi Tẩu vui mừng quay đầu hỏi Đường Phong.
Đường Phong giơ ngón cái lên với hắn, nói:
- Thành công!
Đường Phong cũng thật sự không ngờ, vốn chỉ muốn Lôi Tẩu ra tay thăm dò một chút mà lại thực sự có thể phá cái kết giới này, có lẽ cũng là do thăm dò quá lâu một chút đi.
Lôi Tẩu dù gì cũng là một đầu Thất giai linh thú tương đương với một Linh giai cao thủ, toàn lực công kích liên tục như vậy mà không thể phá được cũng quá bất hợp lý đi.
Lúc này đây, Hôi Y Bảo ở trước mặt hai người căn bản đã mất đi sự phòng ngự, dù Đường Phong tâm tính có kiên đinh tới đâu, cũng không nhịn được có chút chờ mong và vội vàng muốn biết cái tông môn này có lưu lại thứ tốt gì không.
- Tranh thủ thời gian tiến vào xem đi.
Lôi Tẩu xung phong đi trước, vác Thiên Lôi Thần Mộc kiếm nghênh ngang bước vào trong Hôi Y Bảo, Đường Phong mỉm cười đi theo phía sau hắn.
Phòng ốc bên trong cùng với kiến trúc bên ngoài cũng không có gì khác nhau, trước mặt là một con đường thẳng tắp do những phiến đá màu xanh tạo thành, rộng rãi dị thường, đủ cho năm con tuấn mã song song cùng tiến.
Bước trên con đường này lờ mờ cũng có thể cảm giác được khí thế của cái tông môn này khi xưa.
Hai người cũng không có đặc biệt chú ý cái gì, trên đường đi tới gặp phải bất cứ cái phòng nào cũng vào xem. Nhưng khiến hai người thất vọng là ở đây không có một người mà ngay cả một ít đồ vật trân quý cũng không có, ngược lại Đường Phong lại phát hiện một ít đồ trang sức của nữ giới, những thứ này tiền tài bình thường này hắn cũng không quá để ý.
Đi trọn vẹn một con phố, mỗi một gian phòng đều là tình trạng như thế, Lôi Tẩu không khỏi lầu bầu:
- Ở đây quả thật không có người a, lão Ngưu ta thất vọng quá.
Hắn vốn là hưng phấn đi vào đây muốn tìm tung tích con người, hiện tại không thấy ai tự nhiên là rất thất vọng rồi.
Đường Phong cũng không biết an ủi hắn thế nào, trong Bạch Đế Cảnh này không có người hắn đã biết từ sớm, nếu mà có người mới thực sự là kỳ quái.
Lại tốn nửa canh giờ, hai người đi qua một đầu phố khác, Lôi Tẩu càng thêm ủ rũ nhìn không chút tinh thần nào, Đường Phong ngược lại vẫn siêng năng thăm dò.
Hai con đường đi qua, mấy thứ trân quý không tìm được chút nào, nhưng trong Mị Ảnh không gian của Đường Phong lại có thêm không ít tiền tài. Hôi Y Bảo này cũng giống như một cái thành trì, bên trong các loại cửa hàng nhiều vô số kể, đầy đủ mọi thứ, bất quá những đồ vật trong các cửa hàng này bởi vì thời gian quá dài nên sớm đã hoá thành bột mịn, gió thổi qua liền hóa thành bụi bay đi.
Cũng giống như một cái dược điếm Đường Phong tìm được, lúc đó hắn phát hiện trong đó có rất nhiều linh thảo, nhưng lại thu không được bởi vì chúng đã mất hết linh khí, vừa đụng tới liền nát bấy khiến hắn một hồi tiếc hận không thôi.
Lại tiện tay đẩy ra một cái cửa phòng, cánh cửa thiếu chút nữa bị Đường Phong đẩy nát, Hôi Y Bảo nhìn bên ngoài coi như còn hoàn hảo nhưng các phòng ốc bên trong đã có dấu hiệu bị phong hoá rất nhiều.
Đảo mắt một vòng, Đường Phong vốn căn bản không ôm hi vọng gì nhưng lại phát hiện được một thứ đáng chú ý trong phòng này.
Đo là một khung xương trắng hếu nằm trên mặt đất mặc một bộ quần áo màu xám, chỗ vị trí bụng của bộ xương có một thanh kiếm cắm vào, trên quần áo cũng lờ mờ thấy được vết máu khô.
Đường Phong cầm thanh kiếm kia lên, thoáng cảm nhận một chút, thanh kiếm này là một thanh cương binh, Đường Phong liền thu vào trong Mị Ảnh không gian.
Cương binh tuy không quá khó kiếm nhưng cũng không phải mỗi người đều có thể có được. Trong mười người tu luyện thì đại khái cũng chỉ có một người có được một thanh Cương binh mà thôi, thứ này đem về làm quà tặng cũng tốt.
Người này không biết làm sao lại chết ở chỗ này, xem ra giống bị người ta giết. Chẳng lẽ nói Hôi Y Bảo năm xưa phát sinh nội loạn gì hay sao? Hoặc là người này là từ chỗ mai cốt chi địa bị thương mò về tới đây? Đường Phong thầm đoán nguyên do, có khuynh hướng cho khả năng thứ hai hơn.
Thò tay nhẹ nhàng tìm tòi trên bộ xương này một chút, bộ quần áo vừa đụng vào liền nát vụn, cùng lúc đó một tiếng đinh đương giòn tan vang lên, có một thứ gì đó từ trong đống quần áo của người này rơi ra.

Vô Thường - Chương #731


Báo Lỗi Truyện
Chương 731/1679