Chương 730: Thăm dò Hôi Y Bảo. (Thượng)


Vận dụng Bạch Đế Ấn một lần, đầu Đường Phong nãy giờ vẫn một mực đau đớn không thôi, sắc mặt vàng như nghệ, trên trán mồ hội chảy ra lấm tấm. Lôi Tẩu thấy thế liền ân cần hỏi thăm:
- Phong lão đệ, không sao chứ?
Lôi Tẩu còn tưởng là Đường Phong bị doạ sợ nên mới vậy, nhưng hắn nghĩ lại Phong lão đệ cũng không phải người nhát gan a, làm sao có thể bị doạ thành như vậy?
- Không có gì!
Đường Phong khoát khoát tay nói:
- Ta tranh thủ khôi phục lại đã, làm phiền Ngưu huynh hộ pháp.
- Được!
Lôi Tẩu gật đầu đáp ứng liền.
Nửa canh giờ sau, Đường Phong mới cảm giác được đau đớn trong đầu dần nhạt đi, hơn nữa hắn còn phát hiện sau khi sử dụng Bạch Đế Ấn, thần thức của hắn phảng phảng như có chút gia tăng, bất quá cũng không rõ ràng lắm.
Mở mắt ra nhìn thấy Lôi Tẩu vẫn ở một bên lẳng lặng thủ hộ cho mình, Đường Phong nhìn Lôi Tẩu một cái rồi hai người đồng thời cười khổ.
Lúc này đi cướp đoạt Xích Tâm linh quả ai cũng không ngờ lại đụng phải một đầu linh thú cường đại như vậy. Vốn tưởng rằng chỉ là một đầu Thất giai linh thú bình thường, nhưng lại đụng phải một đầu so với Lôi Tẩu còn cường hãn hơn nhiều.
- Ngưu huynh, con linh thú đó có phải là bát giai không?
Đường Phong đối với thực lực của linh thú không biết phán định ra sao nên chỉ có thể dò hỏi.
Lôi Tẩu lắc lắc đầu nói:
- Không rõ lắm, nhưng hẳn không phải là bát giai nhưng cách bát giai cũng không xa!
Linh Khiếp Nhan ở trong Cương tâm của Đường Phong lên tiếng:
- Đầu linh thú kia đúng là không phải bát giai mà chỉ là thất giai thượng phẩm. Bát giai cùng thất giai tuy chỉ kém một giai nhưng thực lực lại ngày đêm khác biệt, nếu nó thật sự là bát giai linh thú, Phong ca ca ngươi cùng tên xuẩn ngưu này căn bản trốn không thoát!
- Ra là vậy!
Đường Phong gật gật đầu.
Linh thú tiến vào thất giai cũng giống như nhân loại tiến vào Linh giai. Đến đẳng cấp này, muốn tiến thêm một bước quả thực vô cùng gian nan, mà mỗi một bước tiến, thực lực đều gia tăng trên phạm vi lớn.
Lôi Tẩu hiện tại chỉ là một đầu thất giai hạ phẩm mà thôi mà con linh thú kia đã là thất giai thượng phẩm, uy áp của áp chế Lôi Tẩu là chuyện bình thường.
Đường Phong chỉ cảm thấy, từ sau khi tiến vào Bạch Đế Cảnh hắn như đã đụng tới một cánh cửa mở ra một thiên địa mới.
Dĩ vãng đụng phải những cao thủ kia, lúc động thủ khí thế tuy phi phàm nhưng cùng với linh giai hoàn toàn không thể so sánh được. Lấy Xà nữ cùng con linh thú vừa rồi làm ví dụ, động một cái là có thể ảnh hưởng đến linh khí trong phạm vi hơn mười dặm, một chiếu đánh ra cũng có thể phóng ra hơn hai mươi dặm.
Đây là việc mà cao thủ Thiên giai không cách nào có thể làm được.
Thiên giai cùng Linh giai xác thực là có một khoảng cách khó vượt qua được.
- Phong lão đệ, hiện tại Xích Tâm linh quả cũng đã tới tay rồi, chúng ta hay là ...
Lôi Tẩu có chút chờ mong nói.
Đường Phong biết rõ là hắn muốn làm cái gì, hiện giờ cách thời hạn một tháng cũng còn chút thời gian, hơn nữa Đường Phong cũng muốn đi tới chỗ đó thăm dò một phen, nói không chừng còn có thể tìm được bảo bối gì đó, cho nên hắn cũng không từ chối lời đề nghị của Lôi Tẩu.
- Tất nhiên, chúng ta đi tới chỗ Hôi Y Bảo nhìn xem thế nào.
Đường Phong gật đầu nói.
- Tốt, hay rồi!
Lôi Tẩu xoa xoa hai bàn tay, hưng phấn nói, Đường Phong căn bản không biết hắn hưng phấn vì cái gì!
Từ chỗ khu vực đầm lầy đi tới vị trí Hôi Y Bảo đã là một ngày sau.
Đứng trước mặt khối kiến trúc đã sừng sững ở nơi này không biết bao nhiêu năm tháng, Đường Phong không khỏi có chút thổn thức. Cái tông môn này trước kia đại khái chắc cũng là một phương bá chủ, nhưng đời người ai cũng có hoạ phúc đan xen, mặt trăng còn có khi tròn khi khuyết kia mà. Trên đời này luôn luôn có một vài sự việc xảy ra ngoài ý muốn, không phải sức người có thể kháng cự được. Giống như cái tông môn từng huy hoàng một thời này, hiện giờ ngay cả một bóng người cũng không thấy.
Thế giới này vốn là như thế, không nói đến tình hình bên trong Bạch Đế Cảnh, chỉ cần nhìn thế giới bên ngoài kia cũng là biển lớn sóng sau đè sóng trước, thương hải tang điền. Tiền nhân bất tử, hậu bối như thế nào toả hào quang?
Những cao thủ phong vân thời trước, qua mấy trăm năm hơn ngàn năm còn mấy ai có thể nhớ đến họ? Danh lợi, danh vọng, phú quý ... đã sớm tan theo mây khói, còn được người nhớ đến không có bao nhiêu. Hôm nay Hôi Y Bảo này chỉ còn lại một cái tông môn trống rỗng và tấm biển lớn treo giữa hai cây long trụ trước mặt Đường Phong xem như là còn chút lưu lại cho một tông môn đã một thời vang danh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trong lúc Đường Phong cảm khái, Lôi Tẩu đã nôn nóng muốn hướng vào Hôi Y Bảo mà đi. Nhưng kỳ quái là ở ngoài cái tông môn này dường như có một vách tường vô hình nào đó, ngăng cản Lôi Tẩu lại.
Lôi Tẩu cố gắng rất nhiều lần mà vẫn bị màn chắc vô hình đó bắn ngược trở về, trong lúc nhất thời khiến hắn rất mê mang, chớp chớp đôi ngưu nhãn nhìn Đường Phong.
Hắn từ nhỏ tới lớn đều sinh hoạt trong Bạch Đế Cảnh, kiến thức rất thấp, cho nên nghĩ mãi mà không rõ tại sao. Đường Phong cũng chưa gặp qua tình huống như thế này bao giờ, nhưng hắn ít nhất so với Lôi Tẩu hiểu biết hơn nhiều. Đường Phong thử đưa tay ra thăm dò thử liền phát hiện bên ngoài tông môn này có một vầng năng lượng nhu hoà bao bọc lại, tầng năng lượng này rất cứng cỏi, mặc dù nhìn như nhu hoà nhưng lại kín không kẽ hở, hơi suy tưởng một chút là có thể đoán được vầng năng lượng này đại khái chính là một loại biện pháp thủ hộ cho Hôi Y Bảo này.
Cái này hẳn là một loại trận pháp nào đó dùng để bố trí ra một cái kết giới, ngoại nhân nếu không biết phương pháp mở ra thì căn bản không thể vào được.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Bạch gia từ ngàn năm nay luôn thăm dò Bạch Đế Cảnh mà vẫn không cách nào đi vào những tông môn di chỉ này.
Mấy loại trận pháp này Đường Phong chưa bao giờ tiếp xúc qua, nhưng Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm trận cũng coi như một loại trận pháp. Đường Phong có được Bạch Đế Ấn cũng có thể học được nó, chỉ có điều những ngày gần đây hắn không có thời gian rãnh, cho nên vẫn chưa học được. Đường Phong thầm nghĩ đợi sau này có thời gian rãnh phải hảo hảo mà nghiên cứu mới được.
Tứ Quý Tuyệt Sát Kiếm tuyệt đối được xem là một bộ kiếm pháp đỉnh phong, tứ quý lực bao trùm, nóng lạnh luân chuyển, sinh tử luân hồi, giết người trong lúc vô hình, đối với bộ kiếm pháp này Đường Phong rất có hứng thú.
Nhưng cái Hôi Y Bảo này chí ít cũng phải ngàn năm không có người tới mà kết giới thủ hộ bên ngoài vẫn hoàn hảo không tổn hao gì khiến Đường Phong rất kinh Ngạc.
Nhưng dù sao cũng đã qua thời gian lâu như vậy, kết giới mặc dù còn có tác dụng nhưng khẳng định uy lực phải giảm đi nhiều, dùng thực lực Linh giai hạ phẩm của Lôi Tẩu và Thiên giai hạ phẩm của Đường Phong hiện tại chưa chắc không thể phá vỡ được.
Nghĩ vậy, Đường Phong vội nói với Lôi Tẩu:
- Ngưu huynh, thứ này ta cũng chưa từng gặp qua, nhưng nó đã là do năng lượng tạo thành thì chắc chắn sẽ có sức chịu đựng nhất định, không bằng huynh ra tay công kích thử xem tầng năng lượng này cường độ như thế nào?

Vô Thường - Chương #730


Báo Lỗi Truyện
Chương 730/1679