Chương 727: Đắc thủ Xích Tâm linh quả. (Thượng)


Lôi Tẩu hào khí nghĩa hiệp, bụng dạ thẳng thắn, mỗi lời hắn nói ra đều là thật tâm mà nói.
Những thứ linh thảo thần dược như Băng Nguyên quả, Hoàng Kim sâm, Đoạt Thiên Tái Sinh quả gì đó mặc dù cũng rất quý trọng nhưng vẫn chưa thể được xếp vào phạm trù thiên tài địa bảo. Chúng nó so với thiên tài địa bảo chân chính còn kém rất nhiều.
Chính thức thiên tài địa bào đều có linh thú thủ hộ một bên. Nói ví dụ như Thiên Lôi Thần Mộc chính là do Lôi Tẩu thủ hộ. Lôi Tẩu mượn nhờ bảo bối này mà tu luyện thành công, và hiện giờ bảo bối này cũng đã hoá thành Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm trợ giúp cho thực lực của hắn.
Lôi Tẩu mặc dù chỉ là suy đóng nhưng cũng đã nói đúng điểm mấu chốt. Bạch Khang Nhân trước khi lâm chung cũng đã xác thực nói với Đường Phong bên cạnh Xích Tâm linh quả có một đầu Thất giai linh thú thủ hộ. Như vậy suy đoán tiếp, Xích Tâm linh quả nhất định là một loại thiên tài địa bảo rồi.
Đường Phong cũng không dám một thân một mình đi tới đó, Lôi Tẩu vừa biến hoá thành nhân hình, thực lực của hắn hiện giờ dễ dàng thắng Đường Phong, từ đó suy ra, Đường Phong khẳng định cũng không đánh lại đầu Thất giai linh thú kia, cho nên tự nhiên là hắn muốn mang Lôi Tẩu theo.
- Chúng ta đi nhanh về nhanh, đợi sau khi thu được Xích Tâm linh quả sẽ lại tới chỗ này thăm dò một phen.
Đường Phong nói.
- Hảo!
Lôi Tẩu gật đầu như con gà mổ thóc, có trời mới biết tại sao hắn đối với chỗ sinh hoạt của loài người lại hứng thú như vậy.
Có cái ước hẹn thăm dò này, Đường Phong cùng Lôi Tẩu đều đẩy nhanh tốc độ hơn. Không đến một ngày sau, hai người đã tới khu biên giới phía tây nam của Bạch Đế Cảnh.
Nơi này là một mảnh đầm lầy, độc khí tràn ngập khắp nơi. Những độc khí này giống như từng đoàn sương mù phiêu đãng khắp nơi, màu sắc của chúng đều không giống nhau nhưng tất cả đều là kỳ độc, người bình thường nếu đi tới chỗ này chỉ sợ vừa hít thở một hơi liền chết ngay. Có điều Đường Phong và Lôi Tẩu đối với mấy thứ này lại chẳng coi vào đâu.
Những đám khói độc này có vẻ rất độc nhưng luận về độ hung hiểm thì không thể nào so được với huyết vụ của Xà nữ.
Ngay cả huyết vụ của Xà nữ đều không làm gì được Đường Phong và Lôi Tẩu thì mấy đám độc khí này làm được gì? Hai người trước sau bước vào trong đầm lầy, dưới chân toả ra cương khí bước đi như giẫm trên đất bằng, những đoàn khí độc kia khi tới gần hai người đều bị Lôi Tẩu dùng lôi linh lực trên Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm tinh lọc sạch sẽ.
Mặc dù có một chút khí độc lưu động tới bên người Đường Phong, nhưng với thân thể bách độc bất xâm, tà ác tránh lui của hắn thì căn bản không cần quan tâm.
Mảnh đầm lầy to như vậy, Đường Phong nhất thời cũng không phân biệt được phương hướng, chỉ có thể đi tìm kiếm khắp nơi. Xích Tâm linh quả nếu đã là thiên tài địa bảo thì một khi tới gần nó nhất định sẽ có một ít hiện tượng khác thường.
Dưới sự bao trùmg của thần thức, Đường Phong phát hiện bên dưới đầm lầy và những mảng cỏ dại um tùm có không ít dấu vết của linh khí tụ tập. Đường Phong lúc đầu còn không hiểu tại sao những linh khí này lại tụ tập lại một chỗ, cho đến khi một thứ trông giống như một khúc gỗ nhảy dựng lên há ra cái miệng dính đầy máu đánh lén trong khoảng cách gần hắn mới phát hiện linh khí tụ tập chính là do năng lượng trong cơ thể mấy con linh thú này. Nguồn: http://truyenyy.com
Con linh thú như khúc gỗ khô kia thân dài ba trượng, trông rất to lớn, nhìn kỹ thì lại chính là hung Ngạc (cá sấu) của đầm lầy.
Cái miệng to lớn đầy máu của nó nhìn rất khủng khiếp, thân hình chưa tới mà một mùi hôi thối kinh khủng đã ập đến. Đường Phong còn chưa kịp động thủ, Lôi Tẩu đã chém ra một kiếm, trực tiếp bổ đôi con hung ngạc này.
Lôi Tẩu là Thất giai linh thú biến hoá, cầm trong tay là Thiên Lôi Thần Mộc Kiếm, chỉ một đầu hung Ngạc nhiều lắm cũng chỉ là ngũ giai làm sao có thể chịu nổi một kích của Lôi Tẩu?
Máu tươi dội xuống cả người nhưng Lôi Tẩu lại không hề bận tâm, còn cười ha hả không thôi, sau đó dứt khoát từ trong bụng hung ngạc móc ra một viên nội đan tiện tay chùi chùi một chủ rồi ném thẳng vào trong miệng.
Đường Phong lắc lắc đầu, vị Ngưu huynh này mặc dù đã hoá thành nhân hình nhưng vẫn còn bảo trì tập tính sinh hoạt của linh thú, lần trước hắn đã nuốt sống Xà nữ, hiện tại nuốt luôn cả nội đan của hung ngạc, đây là hành động chỉ có linh thú mới làm. Bất quá Đường Phong cũng không để ý, Lôi Tẩu mấy trăm năm nay đều sinh hoạt như vậy, không thể nói sửa đổi liền có thể sửa đổi được.
Hai người đi về phía trước thăm dò khoảng ba mươi dặm, thỉnh thoảng cũng có một ít hung ngạc không có mắt nhảy ra chặn đường, khả năng ẩn nấp của chúng rất tốt, thời cơ đánh lén cũng phi thường xảo diệu, nếu đổi lại là người hay linh thú có thực lực tầm tầm chúng nó đi qua nơi này nhất định sẽ bị chúng đánh lén chết tại chỗ. Nhưng Lôi Tẩu mỗi lần vung kiếm lên đều đem chúng nó mổ bụng sạch sẽ.
Sau ba mươi dặm, đã không còn con hung Ngạc nào dám đi ra vuốt râu hùm nữa.
Trên người Lôi Tẩu tràn ngập máu tươi và sát khí, những con hung Ngạc này cũng không phải ngu ngốc, tự nhiên sẽ không tiếp tục tiến lên chịu chết. Chỗ Lôi Tẩu đi qua, chúng nó sẽ tận lực ẩn giấu xuống dưới đầm lầy sau được bao nhiêu tốt bấy nhiêu.
Đại khái gần nửa ngày sau, Lôi Tẩu không còn thu hoạch thêm được gì nữa, điều này làm cho hắn rất bất mãn, trong miệng liên tục oán giận.
Bỗng nhiên, Lôi Tẩu đột nhiên ngừng bước, cái mũi to của hắn không ngừng hít hít, đôi ngưu nhãn của hắn thì giống như ác lang đang đói khát trừng mắt nhìn tới nhìn lui.
- Sao vậy?
Đường Phong nhìn Lôi Tẩu hỏi.
- Thơm quá!
Hai lỗi mũi của Lôi Tẩu không ngừng hít ra hít vào.
Lông mày Đường Phong nhíu lại, tĩnh hạ tâm thần, cẩn thận dùng khứu giác ngửi hương vị trong không khí. Một lát sau, quả thật như lời Lôi Tẩu nói, trong không khí phảng phất có một mùi thơm thoang thoảng, ngửi vào khiến tinh thần rất khoan khoái dễ chịu.
Mùi thơm này rất nhạt, nếu không cố ý ngửi sẽ không phát hiện ra. Cũng chỉ có linh thú như Lôi Tẩu có khứu giác mẫn cảm trời sinh mới có thể nhận ra mùi hương này nhanh như vậy.
- Chẳng lẽ ...
Lôi Tẩu nhìn Đường Phong, vui vẻ nói.
- Tám phần là nó!
Đường Phong khẽ cười một tiếng, ở trong phiến đầm lầy đầy hung Ngạc thế này, có thể có mùi hương thơm thần kỳ như thế toả ra thì nhất định chính là thiên tài địa bảo.
- Đi.
Đường Phong nhận chuẩn phương hướng toả ra mùi thơm xông tới trước, cố gắng đè nén kích động trong lòng hướng chỗ đó đi nhanh đến.
Càng tới gần, mùi thơm càng nồng đạm, đám hung ngạc vốn đang ẩn tàng trong đầm lầy vậy mà lại hung hãn không sợ chết tiếp tục lao ra đánh lén, tình hình giống như Lôi Tẩu và Đường Phong đã đi vào khu vực cấm địa của bọn chúng vậy. Hơn trong đám hung ngạc này cũng đã bắt đầu xuất hiện một đầu lục giai.
Nhìn cảnh tượng này càng khiến cho suy đoán trong lòng Đường Phong được khẳng định.
Với sự dũng mãnh của Lôi Tẩu, mặc kệ là ngũ giai hay lục giai hung ngạc đều không chịu nổi một kích của hắn.

Vô Thường - Chương #727


Báo Lỗi Truyện
Chương 727/1679