Chương 712: Nguyên lai ta không phải Trâu a. (Hạ)


Chính lo lắng thời điểm, Lôi Tẩu lại đột nhiên giơ tay đặt lên mộc kiếm, nhíu mày nói:
- Huynh đệ, ngươi muốn đem cái kia đưa cho hắn sao?
Mộc kiếm ông ông tác hưởng, giống như đáp lại.
- Cũng được, nếu huynh đệ ngươi đã mở miệng, thứ kia có là gì.
Lôi đi gật gật đầu.
Đường Phong không biết hắn đang cùng mộc kiếm câu thông nói gì, chỉ thấy hắn xoay người sang chỗ khác, đem hai mảnh thần mộc trên mặt đất nhặt lên, đi đến trước mặt Đường Phong, đưa cho hắn nói:
- Đây vốn là chỗ huynh đệ của ta cư trú, bất quá một thân tinh khí hiện giờ đều nhưng tụ vào Mộc Tâm, thứ này không có cũng không sao. Coi như là quà báo đáp cho ngươi.
Đây là hai mảnh của Thiên Lôi Thần Mộc lúc đầu, chính là nơi cất chứa Mộc Tâm, chỉ có điều vị trí trung tâm hiện giờ đã trống rỗng, nếu như đem hai mảnh thanh mộc này hợp lại, cũng không biết đi nơi nào tìm Mộc Tâm như mộc kiếm trên tay của Lôi Tẩu.
Tuy nhiên không biết hai mảnh thanh mộc này có tác dụng gì, nhưng Đường Phong có thể xác định, thứ này nhất định có giá trị xa xỉ.
Hấp thu thiên lôi suốt tám trăm năm, trước vốn cao trên trăm trượng, biến thành như bây giờ, quả thực có thể nói là mộc trung chi tinh.
Sắc mặt Lôi Tẩu thành khẩn, Đường Phong cũng không từ chối, thò tay nhận lấy, nói:
- Nếu như thế, vậy thì cám ơn Ngưu huynh. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Ngươi cẩn thận chút.
Lôi đi dặn dò.
- Thứ đồ chơi này rất nặng.
Vừa dứt lời, hai tay Đường Phong trầm xuống, thân thể thiếu chút nữa bị ngã xuống mặt đất, may mắn hắn phản ứng mau lẹ, vội vàng vận khởi công lực toàn thân, lúc này mới khó khăn lắm cầm vững hai mảnh thanh mộc.
- Nặng như vậy?
Đường Phong kinh ngạc nói, dùng tố chất thân thể của hắn hiện giờ, một tay nâng cự thạch nặng ngàn cân không phải nói chơi, nhưng khi cầm hai mảnh thanh mộc lên lại có cảm giác cầm không nổi, chỉ sợ cũng nặng ít nhất mười vạn cân.
Thiên Lôi Thần Mộc, quả thật không giống bình thường. Nếu như thứ này có thể luyện chế thành vũ khí, cho dù không bằng thập đại thần binh, chỉ sợ cũng tốt hơn Thiên Binh rất nhiều, đáng tiếc là, tinh khí thần của Thiên Lôi Thần mộc đều chất chứa trong Mộc Tâm, hiện giờ còn lại hai mảnh thanh mộc, chỉ có thể nói là tử vật.
- WOW, ngươi có thể cầm được?
Lôi Tẩu cũng giật mình không thôi, tiểu tử nhìn thì gầy teo yếu ớt, lại không nghĩ tới có khí lực giống như vậy.
Không có việc gì thì không ai cầm trong tay thứ đồ vật nặng mười vạn cân a, Đường Phong chỉ có thể thu chúng vào Mị Ảnh không gian. Điều này làm cho Lôi Tẩu tấm tắc kêu lạ, bất quá hắn cũng không hỏi, dù sao hắn kiến thức kém, cho rằng nhân loại bên ngoài đều có thể làm được như vậy, nào biết rằng đây là bản lĩnh chỉ Đường Phong mới có.
Hai người mặc dù chỉ trao đổi ngắn ngủi, nhưng tính tình hợp nhau không ít, Đường Phong cảm thấy con hóa hình linh thú chất phác ngay thẳng, mà Lôi Tẩu cảm thấy Đường Phong là một nhân loại có thân hình yếu ớt, nhưng lại có một thân khí lực cường hãn như thế, làm cho hắn ngạc nhiên không thôi.
Một người có nhiều nghi hoặc khó hiểu trong Bạch Đế Bí Cảnh, một thú hiếu kỳ với thế giới bên ngoài, người hỏi thú đáp, thú hỏi người đáp a.
Đường Phong cũng không vội rời đi, dứt khoát ở lại trong sơn cốc này, xuất ra một chút thực phẩm, một bên nướng đồ ăn một bên nghe Lôi Tẩu nói về tình huống trong Bạch Đế Bí Cảnh.
Đương nhiên, cũng tìm cho hắn một bộ quần áo mặc lên người, tinh quang toàn thân hắn lộ ra, hắn cũng không quan tâm, nhưng Đường Phong luôn cảm thấy không được tự nhiên.
Trong Mị Ảnh không gian, quần áo có không ít, bất quá đều là Đường Phong chuẩn bị cho mình, Lôi Tẩu mặc lên người rất chặc, rất là khó chịu, dứt khoát xé áo, chỉ mặc quần.
Đường Phong rất ngạc nhiên hắn đường đường một đầu Lôi Tẩu thú, tại sao lại tự xưng lão Ngưu. Lôi Tẩu trả lời làm cho Đường Phong không biết nên khóc hay nên cười, nguyên lai vào thời điểm hắn còn nhỏ, hắn đã từng hỏi một con linh thú khác mình tên gì, con linh thú này thấy hắn lớn lên giống như Trâu, liền thuận miệng gọi hắn là Ngưu.
Từ đó về sau, hắn vẫn cho là mình là một đầu Trâu.
- Lão Ngưu ta không phải Trâu sao? Điều này sao có thể?
Lôi Tẩu giận tím mặt, thì ra con linh thú kia vũ nhục tên của hắn, xoa tay muốn đi tìm con linh thú mấy trăm năm trước đòi công đạo, nhưng mấy trăm năm qua đi, đi đâu tìm được người ta bây giờ? Hậm hực một hồi, Lôi Tẩu có chút ảm đạm thất thần nói:
- Nguyên lai ta không phải Trâu a.
Đường Phong cảm giác buồn cười, chỉ có thể an ủi hắn nói:
- Danh tự chẳng qua là một cách gọi, không cần để ý, đến uống rượu.
Lôi Tẩu ôm lấy một vò tu ừng ực một trận, chậc chậc miệng nói:
- Thứ này ta đã uống qua, có một đám khỉ ở bên kia sơn cốc chuyên sản xuất thứ này.
Ăn của người ta, uống của người ta, chẳng những Lôi Tẩu ăn đồ ăn của Đường Phong, uống rượu ngon của Đường Phong, còn mặc quần áo của Đường Phong, đối với những câu hỏi của Đường Phong nếu hắn biết hắn sẽ trả lời, huống chi hắn vừa mới hóa nhân hình, muốn nói nhiều một chút để vơi bớt tịch mịch.
Nói chuyện với nhau một phen, Đường Phong đối với tình huống trong Bạch Đế Bí Cảnh cũng biết một ít, nơi này chiếm diện tích tương đương với một phần ba Lý Đường đế quốc. Lôi Tẩu sinh hoạt ở chỗ này gần ngàn năm, cũng coi là thổ dân, có thể hắn cũng chưa hoàn toàn biết hết các địa phương trong Bạch Đế Bí Cảnh. Bởi vì nơi này cũng có không ít linh thú lợi hại hơn Lôi Tẩu.
Hắn chỉ biết biên giới cuối cùng của Bạch Đế Bí Cảnh, một mảnh hư vô, không có bất kỳ vật gì, nếu như không biết cách xuất nhập, vô luận là đi bao lâu cũng chỉ dặm chân tại chỗ, cho nên những năm gần đây chưa từng nghe thấy qua có ai ly khai Bạch Đế Bí Cảnh.
Về phần nhân loại, Lôi Tẩu đã nhìn thấy qua một ít, chỉ là thời điểm hắn nhìn thấy là lúc hắn còn nhỏ, linh trí mơ mơ hồ hồ, trí nhớ không được đầy đủ. Mà người thứ hai, mới nhìn thấy cách đây không lâu, lúc ấy còn đánh với người ấy một trận, tuy thực lực người này cao hơn hắn một bậc, nhưng cũng không có năng lực giết chết Lôi Tẩu, đại chiến tầm nửa ngày, người nọ bất đắc dĩ rút đi.
- Gần đây?
Đường Phong nghi hoặc khó hiểu, nghĩ thầm chẳng lẽ là một trong tứ đại thành chủ?
- Ân, đại khái khoảng mười mấy năm trước a, người nọ lớn tuổi hơn ngươi một chút, bất quá ta cảm giác hắn không có ích như ngươi, ít nhất dùng năng lực của hắn không thể ngăn cản nổi Hóa Hình Chi Kiếp."
Lôi Tẩu vừa uống rượu ngon vừa mở miệng nói.
Mười mấy năm trước cũng gọi là gần đây? Đường Phong nghĩ thầm khi đó thiếu gia còn chưa ra đời đấy.
Cũng không thể trách Lôi Tẩu nói như vậy, tuổi thọ của linh thú rất dài, đối với hắn mà nói vài chục năm chẳng qua chỉ như chớp mắt mà thôi.
- Tên kia dám ngấp nghé bảo bối của ta, ta lập tức ra tay giáo huấn hắn.
Lôi Tẩu tự biên tự diễn, rung đùi đắc ý nói, dù sao chuyện này không thể khảo chứng, dù hắn ăn nói lung tung cũng không có người vạch trần hắn.

Vô Thường - Chương #712


Báo Lỗi Truyện
Chương 712/1679