Chương 710: Lôi Tẩu hóa hình. (Hạ)


Lôi hệ linh khí cuồng bạo trong không khí cũng biến mất không còn, kiếp vân trên đỉnh đầu cũng xoay tròn, giống như đang hội tụ, lại giống như đang dẵn dất một thứ gì đó, kiếp vân trên không trung hóa thành hai, một cổ tiến vào thân thể Lôi Tẩu, một cổ tiến vào gốc Cự Mộc màu xanh.
Lôi Tẩu lạnh run, phủ phục dưới đất rống lên không ngừng, nhưng nó không có chút thần sắc hoảng sợ nào, ngược lại có một ít hưng phấn và mong chờ.
Hóa Hình Chi Kiếp, cuối cùng đã qua đi, hiện giờ, nó đang hóa hình!
Cùng lúc đó, gốc Cự Mộc màu xanh kia run lên, âm thanh răng rắc từ trên người nó phát ra, ngay sau đó Rắc... Một tiếng nhỏ, gốc Cự Mộc màu xanh chia ra làm hai nửa,một đạo quang mang màu xanh như lụa bắn ra, bay thẳng lên trời.
- Ha ha ha... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Một tiếng cười như sấm rền vang vọng trong thiên địa, lập tức có một tráng hán tướng mạo khôi ngô chất phác nhảy lên, đuổi theo đạo ánh sáng màu xanh trên không trung, âm thanh từ phương xa truyền tới:
- Lão Ngưu ta rốt cục cũng hóa hình rồi a!
Tốc độ đạo ánh sáng màu xanh rất nhanh, nhưng tốc độ của Lôi Tẩu sau khi hóa hình còn nhanh hơn, không phí bao nhiêu công phu đã đuổi kịp, một tay bắt lấy, xoay người quay trở lại.
Sau khi trở về, trên tay của Lôi Tẩu có một vật giống như thanh kiếm, nhưng thứ này nặng vô cùng, dài một trượng ba, rộng hơn nửa xích, dày bằng hai ngón tay. Thứ này còn dài hơn cả thân thể Lôi Tẩu, có thể gọi nó là kiếm, thế nhưng nó không có lưỡi, kỳ quái là ngay cả mũi kiếm cũng không có, toàn thân đều nhau, lại có chút giống chày gỗ. Nhưng cũng có thể nói nó không phải kiếm, tuy nó có chút hình dạng của kiếm, có chỗ nắm tay, có cả chuôi kiếm a.
Lôi Tẩu yêu thương vuốt ve chuôi kiếm mà không phải kiếm này, biểu lộ ôn nhu, giống như đang vuốt ve nữ nhân của mình, lẩm bẩm nói:
- Ngươi đã chung sống với lão Ngưu ta tám trăm năm rồi, làm sao ta cam lòng nhìn ngươi rời đi, ngày sau ngươi phải ở bên cạnh ta a, lão Ngưu ta sẽ không bạc đãi ngươi.
Mộc kiếm nặng nề giống như nghe hiểu lời Lôi Tẩu nói, thân kiếm run lên, lộ ra ý vui mừng.
Lôi Tẩu uy phong lẫm lẫm đem mộc kiếm cột lên bả vai, quay đầu nhìn lại, sau đó hắn nhắm mắt đứng nguyên tại chỗ, không có ý muốn động tới Đường Phong, trên mặt tràn đầy vẻ đăm chiêu.
Hắn đang suy nghĩ nên xử trí tên nhân loại này thế nào.
- Nhiều thế hệ đều nói nhân loại rất giảo hoạt, âm hiểm đen tối đến cực điểm, ta có nên giết ngươi hay không, miễn cho ngày sau ngươi thèm muốn bảo bối và nội đan trên tay của lão Ngưu ta. Nhưng lại nói, người này có ân với lão Ngưu ta, nếu không có người này, ta sẽ không sống qua kiếp nạn lần này. Hơn nữa nhìn tiểu tử ngươi cũng rất phúc hậu, ta đem ngươi bắt vào đây để chia sẻ thiên lôi, ngươi không trách cứ ta một tiếng, trái lại còn cho ta một ít linh đan diệu dược, vậy ta phải làm sao bây giờ?
Lôi Tẩu lầm bầm, cũng không quan tâm Đường Phong có nghe được hay không, lông mày thô to nhăn lại, đau khổ suy tư.
Bỗng nhiên, sắc mặt Lôi Tẩu vui vẻ, mở miệng nói:
- Không đúng, ngươi chưa từng nói muốn nội đan cùng bảo bối trên tay của lão Ngưu ta, ta giết ngươi làm gì? A, lão Ngưu ta tâm địa thiện lương, tuyệt đối sẽ không thể làm ra loại chuyện lấy oán trả ơn. Nguy hiểm thật ah nguy hiểm thật ah, suýt nữa chính mình hồ đồ rồi.
Suy nghĩ cẩn thận điểm này, Lôi Tẩu mới tươi cười rạng rỡ, lộ ra dáng tươi cười chất phác, nhìn qua Đường Phong, cảm giác người này có vẻ nho nhã, không có nửa điểm khí khái nam nhân, ngược lại giống đàn bà, so sánh với chính mình, tướng mạo uy vũ, khí phách rạng ngời, Lôi Tẩu rất khinh thường.
Thời điểm hắn bĩu môi, đột nhiên trong đầu Lôi Tẩu vang lên một âm thanh:
- Mắc cở chết người a, còn không mau tìm một bộ y phục mặc vào đi.
Lôi Tẩu bị giật mình, mạnh mẽ nhảy về phía sau vài chục trượng, cầm mộc kiếm trong tay, cảnh giác nhìn xung quanh, trừng ngưu nhãn nhìn, quát lớn:
- Ai! Là ai! Ai đã nói chuyện với lão Ngưu ta!
Người đang nói chuyện với hắn là Linh Khiếp Nhan, Linh Khiếp Nhan quan sát động tĩnh của hắn, thấy hắn không có ác ý với Đường Phong, lúc này mới yên lòng, bất quá sau khi hóa hình, toàn thân hắn trần như nhộng, làm cho Linh Khiếp Nhan e thẹn vạn phần, xoay mặt đi không dám nhìn hắn, giờ phút này thấy hắn không biết xấu hổ đứng trước mặt Đường Phong, nàng rất xấu hổ, nhịn không được mở miệng nhắc nhở.
- Rốt cuộc là ai.
Lôi Tẩu nhìn trái nhìn phải, nhưng không thấy một ai, chỉ có tên nhân loại bé nhỏ trước mặt, vẫn nhắm chặt hai mắt, vô tri vô giác, căn bản không có mở miệng nói chuyện, điều này làm cho hắn bị dọa sợ không nhẹ.
- Hiện thân đi, đừng có giả thần giả quỷ, dọa lão Ngưu ta.
Nói đến đây, Lôi Tẩu nuốt nước miếng một cái, cảnh giác, nói tiếp:
- Ngươi sợ không dám hiện thân phải không?
Linh Khiếp Nhan nhịn không được cười xùy một tiếng, nghĩ thầm hắn quá nhát gan a, hiện nay đã là Thất giai hóa hình linh thú, thật là mất mặt quá đi. Bất quá nàng cũng không để ý tới Lôi Tẩu, mặc cho hắn hô to gọi nhỏ, tự mình dọa mình.
Giờ phút này Đường Phong đang đắm chìm trong cảm giác khoang khoái dễ chịu không cách nào tự kiếm chế mình, giọt chất lỏng trong đang điền, trải qua lần hấp thu lực lượng thiên lôi này, chỉ tròn hơn một chút. Lực lượng thiên lôi khổng lồ như vậy, chỉ có thể làm cho nó lớn hơn một chút, không cần nghĩ cũng biết, trong đó chất chứa năng lượng kinh khủng đến cỡ nào.
Hơn nữa, sau khi tiến vào Thiên giai, Đường Phong đã chính thức địa bước vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất. Trước kia hắn đã nhiều lần cảm ngộ ra Thiên Nhân Hợp Nhất, chỉ là thực lực chưa đủ, không cách nào kéo dài.
Nhưng là hiện tại hắn chính thức tiến vào Thiên giai, dĩ nhiên là đạt tới yêu cầu cơ bản của cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất.
Nếu tin tức này mà bị bọn người Thang Phi Tiếu biết được, nói không chừng tâm tư muốn đánh Đường Phong cũng có. Bọn họ hao phí vài chục năm, cũng không cách nào tiến vào cảnh giới này, Đường Phong lại dễ dàng địa tựu bước vào như vậy, truy cứu nguyên nhân trong đó, bởi vì hắn tích lũy trong thời gian dài, đến bây giờ hậu tích bạc phát, thân thể được rèn luyện tới trình độ nhất định, tự nhiên có thể cộng minh với thiên địa linh khí.
Hiện tại Đường Phong không cần vận công, Vô Thường Quyết cũng tự vận chuyển, hơn nữa thiên địa linh khí đang không ngừng tiến vào thân thể của hắn.
Hơn nữa, bởi vì toàn bộ trong cơ thể của hắn đã cô đọng thành một giọt chất lỏng, làm cho kinh mạch hiện tại của Đường Phong trống rỗng, nếu chỉ nhìn bề ngoài, giống như không còn chút lực lượng nào. Điều này làm cho Đường Phong có chút nghi hoặc khó hiểu.
Lại nói, hắn không có bao nhiêu lý giải về cảnh giới Thiên giai a, từ Địa giai Thượng phẩm tấn chức Thiên giai hạ phẩm, sẽ có thay đổi gì thì hắn cũng chưa từng hỏi qua người khác, dù sao mình mới tấn chức Địa giai Thượng phẩm không bao lâu, sao có thể nhanh như vậy liền tấn chức Thiên giai? Vốn hắn muốn sau khi hoàn tất chuyện ở Bạch Đế thành, liền quay trở về Thiên Tú hảo hảo bế quan, trùng kích Thiên giai, nhưng không ngờ trong Bạch Đế Bí Cảnh cơ duyên xảo hợp liền đột phá. Nhưng có thể xác định, chính mình đạt tới Thiên giai, bất đồng với những người khác.

Vô Thường - Chương #710


Báo Lỗi Truyện
Chương 710/1679