Chương 702: Hàn thiếu hảo, Hàn thiếu gặp lại. (Hạ)


Đợi thêm một lát, phát hiện đôi má Đường Phong đỏ bừng, trên hai cánh tay không có bất cứ thứ gì, căn bản không xuất hiện linh khí khổng lồ như ngày đó, hơn nữa khóe miệng Đường Phong chảy ra một tia máu tươi.
Hàn Hàng Trần không khỏi cười lạnh một tiếng, hắn cười như chưa từng được cười:
- Tiểu tặc, hôm nay ngươi đã nỏ mạnh hết đà, còn dám phô trương thanh thế, quả thực là không biết sống chết mà.
Quay đầu nhìn hai tên trưởng lão nói:
- Hai vị sư tổ, nhìn rõ rồi chứ, ta đã nói hắn không thể phát ra chiêu kia rồi mà.
Hai tên Hàn gia trưởng lão thở nhẹ một hơi, ánh mắt mỉa mai trào phúng nhìn về phía Đường Phong.
Nếu như không có một chiêu hủy thiên diệt địa kia, một Địa giai thượng phẩm ở trước mặt bọn họ có là gì? Duỗi một ngón tay cũng có thể bóp chết một đám. Khi bọn chúng nhìn phía Đường Phong, giống như nhìn lão hổ bị mất nanh vuốt, giờ phút này chẳng khác gì một con mèo bệnh.
Sắc mặt Hàn Hàng Trần lạnh lẽo nói:
- Đường Phong, có trách thì nên trách ngươi ngu dốt, dám cướp Tiểu Lại của ta, ngươi là thứ gì chứ? Chỉ là một cô nhi, muốn địa vị không có địa vị, muốn thực lực không có thực lực, làm sao có thể xứng đôi với Tiểu Lại chứ? Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, không biết xấu hổ. Hàn Hàng Trần ta lại bất đồng, ta là thiếu gia Hàn gia, cùng Tiểu Lại môn đăng hộ đối, chỉ cần lấy được Bạch Tiểu Lại, là ta có thể trở thành thành chủ Bạch Đế thành, đến lúc đó, cả Bạch Đế Bí Cảnh này sẽ do ta chưởng quản! Linh đan diệu dược muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, khi đó Hàn gia ta sẽ trở thành gia tộc cường đại nhất Bạch Đế thành! Truyền thống ngàn năm sẽ cải biến, dựa vào cái gì mà Hàn gia chúng ta lại là thuộc hạ của Bạch gia, hiện giờ ta muốn Bạch gia phải làm thuộc hạ của Hàn gia ta. Mà cải biến này sẽ do Hàn Hàng Trần ta hoàn thành.
Hàn Hàng Trần chính là dạng tiểu nhân đắc chí, khẩu xuất cuồng ngôn, vui sướng đến mức hoa tay múa chân, giống như hắn thật sự đã có được Bạch Đế thành, giống như hắn đã trở thành chủ nhân của Bạch Đế thành.
- Tiểu Trần nhi, đêm dài lắm mộng, thừa dịp tiểu tử này vô lực, bắt hắn lại rồi nói sau.
Một tên Hàn gia trưởng lão mở miệng.
Hàn Hàng Trần gật đầu:
- Vậy thì làm phiền hai vị, bắt tên khốn kiếp này lại, tạm thời không nên lấy tính mạng hắn, chúng ta có đến một tháng thời gian mới có thể đi ra ngoài, ta muốn hảo hảo tra tấn hắn, Đường Phong, ngươi còn lời gì để nói?
Đường Phong khẽ thở dài một cái, ngẩng đầu dùng ánh mắt trêu tức nhìn Hàng Hàng Trần nói:
- Vốn ta chỉ muốn đánh ngươi một trận, sau đó đuổi ngươi đi. Chẳng qua tất cả đã muộn.
Vừa nói hắn lại ôm quyền nói tiếp:
- Hàn thiếu hảo.
Hàn Hàng Trần nhìn hắn cười lạnh.
Đường Phong khoát khoát tay với hắn nói:
- Hàn thiếu gặp lại.
Dáng tươi cười của Hàn Hàng Trần cứng lại, trầm giọng nói:
- Có ý gì?
- Tiểu Trần nhi coi chừng!
Không đợi Đường Phong trả lời, hai tên Hàn gia trưởng lão đột nhiên hét lớn một tiếng, vận chuyển cương khí hộ thể toàn thân, mạnh mẽ lao về phía Hàn Hàng Trần.
Sưu sưu sưu..., có nhiều âm thanh vang lên, hơn mười lông vũ màu đen bị Phong linh khí điều khiển, phô thiên cái địa bắn về phía này, tuy không được chính xác, nhưng diện tích che phủ rất lớn.
Hai tên Hàn gia trưởng lão bị động tác của Bằng Ưng làm kinh động, mà Hàn Hàng Trần lập tức tập trung toàn bộ tinh thần nhào về phía Đường Phong, muốn lấy Đường Phong làm tấm chắn.
- Phốc.
Một âm thanh nhỏ vang lên, thân thể Hàn Hàng Trần rung lên bần bật, trừng to mắt không thể tin được nhìn về vị trí ngực của mình, trên quần áo không biết vì sao thủng một lỗ, chỉ trong chớp mắt, một cơn đau kịch liệt lan khắp toàn thân, máu tươi phun xối xả, ý thức của hắn mơ hồ.
Bị lông vũ xuyên tim, hắn có thể sống không? Cũng có thể nói hắn quá xui xẻo, độ chính xác khi Bằng Ưng phóng lông vũ rất kém, chỉ cần hơi một chút phòng bị sẽ không bị trúng chiêu, nhưng hắn hết lần này đến lần khác lại đứng bất động tại chỗ, chẳng khác gì tự tìm chết.
- Hàn Hàng Trần ta... Phải chưởng quản Bạch Đế thành!
Trước khi chết hắn vẫn không quên lẩm bẩm câu này, chẳng khác gì nhập ma, Đường Phong không khỏi lắc đầu thở dài.
- Tiểu Trần nhi!
Hai tên Hàn gia trưởng lão giống như bị Linh Khí Phong Bạo trùng kích, hộ thân cương khí của bản thân run lên kịch liệt,tuy thân trong hiểm cảnh, nhưng vẫn không quên tra xét sự sống chết của Hàn Hàng Trần.
Hàn Hàng Trần là ngươi sẽ đảm nhiệm vị trí gia chủ Hàn gia, nếu hắn chết, hai người bọn họ khó thoát khỏi liên quan.
Đáng tiếc Bằng Ưng sao có thể cho bọn họ như nguyện, lần trước Phong linh khí cắt lên người Đường Phong, cũng cắt thân thể hắn huyết nhục mơ hồ, chứ đừng nói là hai tên trưởng lão già sắp chết này. Luận cảnh giới, bọn hắn cao hơn Đường Phong mấy cấp bậc, nhưng luận tố chất thân thể, bọn hắn thua xa Đường Phong.
Hộ thân cương khí kiên trì một chút, liền bị Bằng Ưng công phá, quần áo trên người bị cắt nát bấy, lộ ra thân thể, máu tươi phun xối xả, rất là khó coi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cho tới bây giờ hai tên Hàn gia trưởng lão còn chưa biết là thứ gì công kích bọn họ, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một con phi hành linh thú cực lớn trên không trung, gáy vang một tiếng, khí thế tuyệt luân.
- Đi!
Một người trong đó quát lên, trước mặt phi hành linh thú, dù họ là Thiên giai trung phẩm cũng không chiếm được chỗ tốt.
- Chạy đi đâu.
Đường Phong cười lạnh một tiếng, hai người này phải đền tội vì dám làm Bạch Tiểu Lại bị thương, vốn Đường Phong đã suy nghĩ tìm cơ hội giết bọn họ, không nghĩ tới bọn họ lại truy đuổi hắn vào tận Bạch Đế Bí Cảnh, nếu lúc này để bọn họ chạy thoát, muốn giết rất khó.
Hai tên Hàn gia trưởng lão thấy đường lui đã bị Đường Phong phong tỏa, không khỏi giận dữ, một người trong đó nói:
- Cút ngay!
Vừa nói, hắn vừa xuất một quyền, đánh vào mặt của Đường Phong, chỉ là một Địa giai thượng phẩm, hắn cũng không e ngại. Đường Phong cũng không đón đỡ, thối lui về phía sau, hai tay vung lên, vô số chuôi phi đao lóe lên, hướng hai người bay tới.
Hai người cảm thấy phi đao trước mặt chất chứa lực đạo cùng cương khí khổng lồ, chấn động không thôi, trong nội tâm nghi hoặc, chỉ là một Địa giai thượng phẩm làm sao có thể bộc phát ra lực đạo lớn như thế chứ? Thân thể nhanh chóng lui về phía sau, tránh né phi đao đang bay tới.
Đường Phong khí định thần nhàn, đứng nguyên tại chỗ phóng ám khí, hai tay huy động, trái một phát, phải một phát, làm cho hai người tránh lên né dưới liên tục, đã thế Bằng Ưng ở trên không trung cũng bức tới.
Bằng Ưng ngửi được hương vị máu tươi, càng ngày càng cuồng bạo, thấy hai tên Hàn gia trưởng lão nhảy tới nhảy lui giống như đang chọc tức nó, vội vàng thu cánh, bổ nhào xuống hai người.
Cảm giác được kình phong sau lưng đánh úp xuống, đối với lần tập kích này hai tên Hàn gia trưởng lão không dám chậm trễ chút nào, đối mặt với ám khí dày đặc do Đường Phong ném tới không đứt đoạn chút nào, hai người bọn họ đã bỏ qua phòng ngự sau lưng, bây giờ một người một thú liên thủ công kích. Dưới nguy cơ như vậy, chỉ có thể động thân hướng về phía trước, hạ quyết tâm cho dù bị ám khí của Đường Phong bắn trúng, cũng không để cho con phi hành linh thú kia bắt được.

Vô Thường - Chương #702


Báo Lỗi Truyện
Chương 702/1679