Chương 7: Vô Thường Quyết.


Ánh sáng màu xanh nhàn nhạt mà Đường Phong thấy lúc nàng trị thương cho y, chính là Mạc Lưu Tô mượn sức cương tâm thi triển mà thành.
Tư chất của Tần Tiểu Uyển thì kém hơn một chút, cương tâm của nàng nửa năm trước mới hình thành, khó khăn lắm mới đạt tiêu chuẩn trở thành nội môn đệ tử của Thiên Tú.
Đệ tử trong Thiên Tú tông có đến mấy trăm người, muốn trở thành đệ tử nội môn thì phải hình thành cương tâm trước Luyện Cương ngũ phẩm, như thế mới có thể đạt tới cảnh giới Thiên giai, nếu trễ hơn thì chứng tỏ tư chất không đủ.
Cả Thiên Tú, chỉ mới có mười hai đệ tử nội môn. Tần Tiểu Uyển cũng có thể coi là có tư chất thượng đẳng trên Thiên Cương đại lục rồi.
Từ khi Thiên Tú thành lập tới nay, cũng chỉ có một người tại thời điểm luyện cương nhị phẩm hình thành cương tâm. Nhìn khắp Thiên Cương đại lục cũng chỉ có một, hai người mà thôi.
Tư chất hơi kém một chút khả năng sẽ hình thành cương tâm tại thời điểm Luyện Cương lục phẩm, thất phẩm, sau này có khả năng rất lớn tiến vào tầng cấp Địa giai. Kém hơn một chút nữa thì hình thành tại thời điểm Luyện Cương bát phẩm. Kém cỏi nhất chính là hình thành cương tâm tại thời điểm Luyện Cương cửu phẩm, những người này trong tương lai vô luận cố gắng như thế nào, thực lực tăng lên cũng sẽ phi thường có hạn.
Cho dù cương tâm của Mạc Lưu Tô tại thời điểm Luyện Cương tam phẩm đã xuất hiện, thế nhưng cao tầng Thiên Tú vẫn cảm thấy phi thường tiếc hận, nếu như cương tâm không phải là Thường Thanh Đằng, mà là một thanh kiếm mà nói, như vậy thành tựu trong tương lai của Mạc Lưu Tô còn có thể cao hơn rất nhiều.
Còn bản thân Đường Phong… Nói ra thì hổ thẹn thay. Tần Tiểu Uyển lớn lên cùng hắn, bây giờ cũng là Luyện Cương lục phẩm rồi, nhưng hắn thì cái rắm cũng không phải. Nói thực lực của hắn là luyện cương nhất phẩm đã là đề cao hắn rồi, Đường Phong lúc trước căn bản chỉ biết vài phương pháp tu luyện đơn giản nhất mà thôi.
Cái này cũng không trách hắn được, cả Thiên Tú đều là nữ, căn bản không có khẩu quyết cùng công pháp phù hợp cho hắn luyện. Lâm Nhược Diên lúc trước vất vả lắm mới tìm được một bộ tương đối thích hợp, nhưng mấy năm nay Đường Phong chỉ lo tìm cách lấy lòng mấy vị nữ tử trong Thiên Tú, còn lòng dạ nào mà tu luyện.
Nhưng Đường Phong hôm nay không phải Đường Phong vô dụng đó! Hiện tại bị người ta cầm kiếm đâm vào trong ngực, nếu như không có một điểm thực lực mà nói, Đường Phong sau này sinh tồn như thế nào? Có lần đầu tiên còn có lần thứ hai, Đường Phong cũng không muốn gặp phải cảnh ngày hôm sau tỉnh dậy lại phải chứng kiến đôi bạn thân Ngưu Đầu Diện kia.
Tần Tiểu Uyển trước khi hạ thủ có nói vài lời, Đường Phong suy ngẫm cả đêm, rốt cuộc cũng minh bạch đôi điều.
Khoảng thời gian trước, Đường Phong nghe nói Tần Tiểu Uyển có qua lại với một nam nhân họ Liễu, liền vô cùng lo lắng đi tìm người kia hỏi rõ, ngày hôm qua cũng như thế, chỉ khác là nam nhân họ Liễu kia có lôi kéo mình một chút, sau khi về đến Thiên Tú thì mình đột nhiên ngất xỉu.
Thò tay ra khỏi ống tay áo, Đường Phong nhìn kỹ chỗ cổ tay của mình, thầm nghĩ hóa ra là thế!
Chỗ bị tên họ Liễu kia nắm có một vết kim châm rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì không phát hiện được. Xem xét kỹ tình trạng sức khỏe của cơ thể trước khi bị ngất, Đường Phong dám chắc rằng mình bị tên họ Liễu kia hạ độc.
Khổ tâm độc!
Tuy chẳng phải loại độc huyết kiến phong hầu gì, nhưng độc tính của nó ẩn rất sâu, lại vô cùng kịch liệt. Kẻ trúng độc nếu tâm bình không loạn, thì cả đời này độc cũng không phát. Một khi tâm tình dao động không yên, độc tố liền nhanh chóng lan ra, người trúng độc sẽ bị hôn mê sâu, vài canh giờ sau liền tử vong!
Độc tiến vào tim, hồn về địa phủ!
Đường Phong kiếp trước cũng là đệ tử xuất sắc trăm năm mới gặp của Đường Môn, sau này bị liệt đến mười lăm năm, liền bỏ công nghiên cứu y thư khắp thiên hạ, đối với dược vật cũng hiểu biết không ít, cho nên nghĩ ngợi một hồi liền hiểu rõ tất cả.
Xét thân thủ của tên họ Liễu kia, muốn động thủ trên người Đường Phong mà không bị phát hiện thì vô cùng đơn giản. Hắn hẳn là biết rõ tính của Đường Phong, loại nhu nhược như hắn sau khi bị người khác cho ăn quả đắng, khi trở về nhất định càng nghĩ càng phiền não, tâm tình bứt rức không yên, tạo điều kiện cho độc tố phát tác.
Tần Tiểu Uyển chẳng qua chỉ là một con rối đáng thương bị hắn vứt bỏ mà thôi.
Thiên Tú môn quy nghiêm ngặt, thân là nội môn đệ tử lại dám tư tình nam nữ với ngoại nhân đến mức mang thai, nếu sự việc bại lộ, họ Liễu kia cũng khó trốn khỏi cái chết. Chẳng biết hắn đã nói ngon nói ngọt điều gì với Tần Tiểu Uyển, khiến nàng nửa đêm đến giết mình.
Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng giận!
Mình mà chết, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Tần Tiểu Uyển, thậm chí nếu mấy vị đứng đầu của Thiên Tú nổi giận còn có khả năng giết chết nàng ngay lập tức. Đến lúc đó tên họ Liễu kia còn không phải tiêu diêu tự tại sao?
Nghĩ đến đây, Đường Phong cươi lạnh một tiếng, hạ độc đúng không? Đúng là múa rìu qua mắt thợ!
Kiếp trước, người trong giang hồ có câu.
Thà rằng chọc Diêm Vương cũng không trêu chọc Đường Môn lang.
Người trong Đường môn làm việc tùy hứng, chính tà bất phân. Nhìn ngươi hợp mắt thì cùng ngươi xưng huynh gọi đệ. Nhìn ngươi không không hợp thì diệt hết cả nhà. Cho nên phần lớn người trong giang hồ vừa nhìn thấy người của Đường Môn liền có bao xa chạy bấy nhiêu xa. Đây không phải là nói thực lực của đệ tử Đường Môn mạnh mẽ tới mức nào, mọi người đều chỉ có một cái đầu hai cánh tay, đệ tử Đường Môn không phải ba đầu sáu tay, ai sợ ai?
Người trong giang hồ sợ chính là đệ tử Đường Môn sử dụng tất cả thủ đoạn giết người không quan tâm tồi tệ ra sao, thủ đoạn giết người bí ẩn vô cùng, độc dược và ám khí khiến người nói chuyện cũng phải biến sắc!
Đường Môn tam tuyệt, độc dược, ám khí, cơ quan! Mỗi thứ đều khiến nhân sĩ giang hồ phải e ngại!
Thà rằng chọc Diêm Vương cũng không trêu chọc Đường Môn lang! Đây là kinh nghiệm quý giá mà nhân sĩ giang hồ phải đổi biết bao nhân mạng mới đúc kết thành, bất luận là ai muốn xuất môn chu du thiên hạ đều bị bậc trưởng bổi kéo lại dặn dò như thế.
Kiếp trước Đường Phong cũng kinh tài diễm diêm, nhưng nạn kiếp kia liền biến hùng tâm tráng trí của hắn thành hư không. Kiếp này may mắn mang theo trí nhớ sống lại, quyết không thể để bản thân lại ôm tiếc nuối!
Đường Phong ta dù là luân hồi sống lại, vẫn là đệ tử Đường Môn! Ta sẽ khiến tất cả địch nhân biết, kẻ nào có thể chọc, người nào tuyệt đối không được đắc tội!
Để cho cả thế giới này biết ý nghĩa thật sự của câu, Thà rằng chọc Diêm Vương cũng không trêu chọc Đường Môn lang! Để tất cả những kẻ có gan động thủ với ta sau khi chết cũng phải ân hận vì những việc mình đã làm!
Muốn làm được những việc đó, chỉ có thể đạt được ba yêu cầu kia thì mình mới đủ tư cách.
Thực lực! Thực lực! Thực lực!
Chỉ cần thực lực đủ mạnh, bất luận là kẻ nào cũng không thể khinh thường mình.
Suy nghĩ cả đêm, cuối cùng Đường Phong cũng nhớ tới hai phần đại lễ mà Ngưu đầu mã diện đã tặng hắn lúc còn dưới Địa Phủ. Ngưu đầu tặng hắn mười năm tu vi quỷ thần, Mã diện tặng hắn là một bộ tâm pháp tu luyện.
Ngưu đầu mã diện thân là hai đại quỷ thần của Địa Phủ, sở tu công pháp vốn không hợp để phàm nhân như Đường Phong tu luyện, nếu quá cưỡng cầu, cuối cùng chỉ có thể luyện thành người không ra người, ma không ra ma.
Bộ tâm pháp kia là do Mã diện căn cứ theo trí nhớ của rất nhiều người trước khi đi đầu thai, sau đó cải biên lại mà thành, cho nên Đường Phong tu luyện cũng không cần lo lắng điều gì.
Vô thường quyết!
Bộ tâm pháp này đã là do quỷ thần tặng thì đương nhiên không thể quá kém, hơn nữa tu vi cao thâm còn có thể sử dụng vài kỹ năng thần kỳ nào đó, trình độ của Đường Phong chưa đạt đến mức ấy, nên không cách nào kiểm chứng được.
Vô thường quyết chia ra thành mười hai tầng, mỗi tầng đều có tâm pháp và khẩu quyết khác nhau, Đường Phong hiện tại chỉ có thể nhìn thấy tâm pháp tầng thứ nhất, chỉ có thể chờ thực lực đạt tới một trình độ nhất định, thì khẩu quyết và tâm pháp của tầng tiếp theo mới xuất hiện trong đầu.
Cẩn thận xem xét Vô thường quyết một chút, Đường Phong mới bắt đầu khoanh chân ngồi dậy, tuy một đêm không ngủ nhưng tinh thần của Đường Phong giờ phút này vô cùng phấn chấn, không có nửa điểm mệt mỏi.
Trong đầu ghi ngớ khẩu quyết tu luyện của Vô Thường Quyết tầng thứ nhất, Đường Phong đang muốn thử cảm nhận xem thứ được gọi là linh khí thiên địa, không ngờ tâm thần vừa động, từ giữa hai chân mày truyền đến một cỗ lương khí, cỗ lương khí này phát ra từ giữa ấn đường, dần dần di chuyển đến kinh bách hội, phong phủ, phong trì, thiên trụ, thừa tương, từ đó thẳng xuống xuyên thiên đột, ngọc đường, đàn trung, thần khuyết, trực tiếp tiếp tiến vào khí hải, rồi kinh trung chú, manh du, u môn, thần phong sau đó lại quay về ấn đường.
Một cai chu thiên!
Đường Phong đột nhiên nghĩ đến đó, kinh ngạc mở mắt.
Đây là gì? Tuy kiếp trước Đường Phong chưa tu luyện đến cảnh giới này, nhưng chưa ăn thịt heo, lẽ nào chưa thấy qua heo chạy hay sao?
Nội lực có cường đại hay không, mấu chốt chính là đả thông kinh mạch trong cơ thể. Vừa rồi từng huyệt vị cỗ lương khí kia tiến qua, mỗi điểm đều là khí huyệt của hai mạch nhâm đốc. Người bình thường trong giang hồ dù có tu luyện cả đời cũng chưa chắc đả thông được một trong hai mạch, nhưng cỗ khí vừa rồi lại đi một đường xuyên hết cả hai mạch của mình tạo thành một cái chu thiên. Đây nói lên điều gì? Hai mạch nhâm đốc của mình toàn bộ đều được đả khai?
Mình đang nằm mơ sao? Đường Phong lập tức có cảm giác hư ảo không thật.
Nghi hoặc nhắm hai mắt lại, Đường Phong lại tập trung tinh thần vào việc tu luyện Vô Thường Quyết, cảm giác lúc này so với khi này càng rõ ràng hơn, cỗ lương khí kia quả thật đã di chuyển theo hai đại mạch, một lần tiếp một lần, vòng đi vòng lại, hơn nữa Đường Phong còn phát hiện tâm thần của mình cư nhiên nhìn được chuyển động của cỗ khí tức nọ và những nơi nó xuyên qua! Còn thấy vô cùng rõ ràng, rành mạch, cứ như thể nhìn thấy bằng mắt thường vậy.
Nội thị! Chỉ những ai có trình độ tương đối cao thâm mới có thể làm được như thế, nhìn thấu và nắm giữ trạng thái toàn thân như nắm đồ vật trong tay.
Tâm thần theo cỗ lương khí bên trong cơ thể không ngừng di chuyển, tựa như một chú cá nhỏ vui sướng bơi lội trong nước! Đường Phong phát hiện cỗ khí tức này di chuyển dần chậm lại, hơn nữa cũng không hùng hậu như ban đầu. Nhưng kinh mạch toàn thân được mở rộng ngày càng nhiều, càng rộng và cứng cáp hơn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Vận chuyển hơn trăm cái chu thiên, đến lúc cỗ khí tức kia gần như hoàn toàn biến mất, Đường Phong vẫn còn chút tiếc nuối.
Thoáng xem xét qua đan điền của mình một chút, muốn xem xem thực lực của mình hiện tại tiến triển đến đâu, không ngờ vừa nhìn một cái, Đường Phong lập tức nghĩ mình thực sự đang nằm mơ.
Bên trong đan điền của mình không biết từ khi nào đã sinh ra một bộ xương trắng! Bộ xương trắng noãn như ngọc thạch, chỉ lớn bằng ngón tay cái mà thôi! Bộ xương này đang ngồi khoanh chân cố định, xương cốt toàn thân phát ra một đạo hào quanh mượt mà, vẻ mặt vô cùng nghiêm trang!
Rõ ràng chỉ là một bộ xương, nhưng lại khiến Đường Phong sinh ra một loại cảm giác kì lạ như thế.
Đây lại là gì? Đường Phong khóc không ra nước mắt! Sau khi vận chuyển vô thường quyết liền xảy ra nhiều chuyện ly kỳ quá mức, quả thật đã vượt xa sức tưởng tượng của Đường Phong, đầu tiên là hai mạch nhâm đốc được đả thông, tiếp theo là kinh mạch được mở rộng và củng cố, giờ lại xuất hiện một bộ xương trắng noãn trong đan điền.
Hơi chuyển tâm thần lại gần bộ xương một chút, Đường Phong bỗng nhiên cảm giác được từ trên người bộ xương tản ra một cỗ năng lượng hòa nhã, cuồn cuộn không ngớt rót vào kinh mạch của mình, theo lộ tuyến vận công của Vô Thường Quyết tuần hoàn không ngừng.
Lẽ nào là Cương Tâm? Trong đầu Đường Phong lập tức nảy ra ý nghĩ này! Ngay sau đó lại bị ý nghĩ hoang đường này làm cho hoảng sợ.
Thực lực của mình mới đến đâu chứ? Trước đây Đường Phong thậm chí còn không được coi là Luyện Cương nhất phẩm, cùng lắm chỉ mới là bán phẩm mà thôi, biết được vài phương pháp tu luyện thô thiển. Vừa rồi tuy huyệt vị toàn thân đều được đả thông, đồng thời cỗ lương khí kia cũng đã mở rộng và gia cố kinh mạch, nhưng quả thật chưa giúp tăng thêm nửa điểm cảnh giới của bản thân.
Nói cách khác, Đường Phong hiện tại vẫn như trước chưa đến Luyện Cương nhất phẩm!
Một người chưa đến Luyện Cương nhất phẩm lẽ nào lại có Cương Tâm? Mạc Lưu Tô đến Luyện Cương tam phẩm mới hình thành Cương Tâm, Thiên Tú từ khi khai tông đến nay đệ tử xuất sắc nhất cũng là Luyện Cương nhị phẩm tu thành Cương Tâm, không riêng gì Lý Đường đế quốc, dù nhìn hết Thiên Cương đại lục, cũng không nghe đồn qua có người có thể hình thành Cương Tâm lúc Luyện Cương nhất phẩm cả! Ngay cả trong truyền thuyết cũng chưa từng có.
Nhưng hiện tại, một kẻ chưa đến Luyện Cương nhất phẩm như mình cư nhiên lại có cương tâm, hơn nữa cương tâm này lại là một bộ xương tinh xảo, xinh đẹp như ngọc tạc!
Không phải Đường Phong không muốn tin, mà là không dám tin!
Cố nén kích động trong lòng xuống, Đường Phong suy nghĩ một hồi liền hiểu rõ lý do tại sao. Lúc Ngưu đầu tặng hắn mười năm tu vi quỷ thần từng nói qua cho hắn biết, sau khi chuyển thế sẽ giúp ích cho thân thể sau này của hắn. Nhưng Đường Phong cũng không ngờ là giúp được nhiều như thế.
Tuy Đường Phong không rõ mười năm tu vi của quỷ thần rốt cuộc mạnh đến mức nào, nhưng có thể khiến hình thành Cương Tâm trước Luyện Cương nhất phẩm, lại thêm việc đả thông và mở rộng kinh mạch của mình cũng đủ để Đường Phong tưởng tượng ra sức mạnh của quỷ thần mãnh liệt đến mức nào.
""Ha ha ha ha!" Đường Phong nhịn không được cười lớn vài tiếng, lần này lãi to rồi! Dù đã tiêu hao sạch sẽ mười năm tu vi quỷ thần, nhưng nó đã giúp mình xây dựng cơ sở vững chắc thế này cũng đã quá tốt rồi!
Muốn xây lầu câu, quan trọng nhất là gì? Chính là căn cơ!
Đã có căn cơ như vậy, Đường Phong chỉ cần cố gắng thêm nữa, kết quả thu được so với người khác lại càng lớn hơn!

Vô Thường - Chương #7


Báo Lỗi Truyện
Chương 7/1679