Chương 69: Đối chiến.


Trên đài cao, Dương Ngọc Nhi đắc thủ một chiêu liền cười lạnh, tuy mở miệng châm chọc như thế nhưng nàng tuyệt không dám khinh địch, bởi vì nàng biết mình đắc thủ là do dối thủ quá sơ ý, luận thực lực thật sự giữa hai người quả thật chêch lệch quá lớn.
- Phong linh!
Dương Ngọc Nhi lại quát một tiếng, phong kiếm cương trên mũi kiếm lại chuyển thành hình nguyệt nha (trăng lưỡi liềm), nàng vung tay hất nhẹ trường kiếm, phong kiếm cương hình nguyệt nha liền bắn ra ngoài, vù vù cắt gió lao đến trước mặt Linh Nhi, Dương Ngọc Nhi được thế không bỏ qua liền áp sát theo sau phong kiếm cương, thi triển kiếm hoa, cùng kiếm cương chia thành hai đường đánh tới yếu điểm của Linh Nhi.
Linh Nhi đối mặt với đột biến như thế cũng không khỏi nhíu mày, thi triển thân pháp né tránh, nhưng Dương Ngọc Nhi cũng bám sát không buông, điên cuồng tấn công về phía nàng, Tú Thủy kiếm pháp được Dương Ngọc Nhi phát huy tới cực hạng, trường kiếm khua lên kín kẽ không chút sơ hở, phối hợp cùng kiếm cương đánh đuổi Linh Nhi trốn chạy không ngừng.
Linh Nhi muốn rút cự kiếm sau lưng ra nghênh địch, nhưng Dương Ngọc Nhi căn bản không cho nàng cơ hội, nguyệt nha kiếm cương dường như có sinh mệnh cứ xoay quanh phía trên cự kiếm của Linh Nhi, một khi Linh Nhi có dấu hiệu động thủ rút kiếm, kiếm cương sẽ lập tức lướt qua, khiến nàng không thể không thu tay lại.
Đệ tử Thiên Tú đứng dưới đài cao không ngừng hô to, Bạch Tố Y cũng cười hài lòng, hiển nhiên không ngờ được Dương Ngọc Nhi lại phát huy tốt như vậy.
Biên Nam Phong thì ngược lại, một tay bưng chén trà nhàn nhã nhấp một ngụm. trên môi vẫn giữ nét cười lạnh nhạt, giống như căn bản không nhìn thấy môn hạ đệ tử của mình đang gặp nguy hiểm.
Đường Phong lúc trước tuy có bị Dương Ngọc Nhi hiếp đáp không ít, nhưng đây dù sao cũng là chuyện cũ, lòng dạ Đường Phong cũng không hẹp hòi đến mức ghi thù. Hiện tại Dương Ngọc Nhi vì Thiên Tú mà xuất lực cố gắng, hắn tuy không phải đệ tử Thiên Tú, nhưng dù gì cũng sống ở đây, đối với Thiên Tú cũng có chút cảm tình, tự nhiên cũng hy vọng Dương Ngọc Nhi có thể thắng.
Nhưng Đường Phong biết, Dương Ngọc Nhi thua là cái chắc, hiện tại Dương Ngọc Nhi ỷ vào thân pháp linh hoạt, lại thêm kiếm cương hiệp trợ mới có thể đuổi đánh Linh Nhi, chờ một khi Linh Nhi lấy vũ khí ra được, Dương Ngọc Nhi sẽ không còn khả năng chống trả, cảnh giới hai bên chênh lệch quá lớn.
Một người luyện cương bát phẩm và một cái Hoàng giai thượng phẩm, hơn kém nhau cũng bốn năm cấp bậc thì làm sao thắng được?
Sự thật cũng giống như Đường Phong nghĩ, Linh Nhi lúc đầu khinh địch nên bị Dương Ngọc Nhi áp chế đánh, nhưng chỉ một lát sau Dương Ngọc Nhi đã thở hồng hộc, điều động năng lượng của cương tâm quá lâu thì cương khí toàn thân sẽ mất đi càng nhanh, đạo nguyệt nha kiếm cương kia cũng dần nhỏ lại, hiện tại cũng gần như không còn.
Còn Linh Nhi thì không khác gì lúc đầu, vừa rồi trong lúc chiến đấu, nàng cũng chỉ là thi triển bộ pháp né tránh công kích, căn bản không xuất ra chút khí lực nào.
Linh Nhi lại duỗi tay rút vũ khí của mình ra, lúc này đây kiếm cương đã không thể chặn lại, kiếm cương hiện tại như ngọn đèn trước gió, khẽ run lên vài cái rồi biến mất, Linh Nhi cầm cự kiếm của mình trong tay, thân người đang chạy tới phía trước đột nhiên dừng lại, trở tay đâm một kiếm về phía Dương Ngọc Nhi.
Dương Ngọc Nhi kinh hoảng vội hoảnh kiếm che chắn.
"Lạch cạch" một tiếng, bội kiếm trên tay Dương Ngọc Nhi đã bị Linh Nhi đánh bay ra ngoài. Bội kiếm của Cự Kiếm Môn rất lớn, vô luận là trọng lượng hay chiều dài đều chiếm ưu thế hơn hẳn, cương khí của Dương Ngọc Nhi cũng tiêu hao gần hết thì sao cản được một kích chứa con giận của Linh Nhi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Sau khi đánh bay bội kiếm của Dương Ngọc Nhi, Linh Nhi liền đá một cước vào giữa ngực Dương Ngọc Nhi, Dương Ngọc Nhi đau đớn kêu lên một tiếng liền bay ngược ra sau ngã xuống đất.
Linh Nhi đi tới đạp một cước lên cổ Dương Ngọc Nhi, dùng cự kiếm chỉ vào nàng, hung tợn mắng:
- Xú nữ nhân, hôm nay nếu không phải luận bàn thì ta sẽ một kiếm đâm chết ngươi!
Cho dù vô cùng tức giận nhưng Linh Nhi biết mình không có khả năng giết được Dương Ngọc Nhi, dù gì thì nơi này cũng là Thiên Tú, vả lại lần này chỉ là luận bàn.
Dương ngọc Nhi bị Linh Nhi giẫm lên cổ nhưng vẫn cười lớn, ánh mắt quật cường trừng Linh Nhi:
- Không biết trước đó là kẻ nào đã nói đấu với ta thì không cần vũ khí! ngươi đắc ý cái gì chứ? ngươi thắng được ta chẳng qua là tuổi của ngươi lớn hơn ta, tu luyện nhiều hơn ta vài năm! Chờ tới khi ta bằng tuổi ngươi bây giờ nói không chừng sẽ đem ngươi giẫm nát dưới chân!
- Muốn bị đánh!
Linh Nhi thẹn quá hóa giận, cúi người xuống muốn tát Dương ngọc Nhi vài bạt tay, nào ngờ trước mặt bỗng nhiên lóe hàn quang, Linh Nhi vội lùi về sau, đến lúc nhìn lại đã thấy có một hoàng sam nữ tử đang đứng cạnh Dương Ngọc Nhi, hoàng sam nữ tử lên tiếng:
- Dương sư muội của ta đã thua! ngươi còn muốn đuổi tận giết tuyệt sao?
Vừa nói vừa đỡ Dương Ngọc Nhi đứng dậy.
Dương Ngọc Nhi cười khổ một tiếng, cố gấng kềm nén nước mắt khuất nhục, nói với hoàng sam nữ tử:
- Tô Nhan sư tỷ, tỷ phải cẩn thận một chút, thực lực của ả cao hơn chúng ta rất nhiều!
Tô Nhan thay Dương ngọc Nhi phủi sạch bụi đất chỗ cổ, ôn nhu nói:
- Yên tâm đi, cho dù tỷ thua cũng không để cô ta thoải mái.
Tô Nhan, là người đứng thứ hai trong nội tông trung tâm đệ tử, chỉ sau Mạc Lưu Tô, tu vi hiện tại là luyện cương cửu phẩm, so với Mạc Lưu Tô thì kém hơn một chút, bình thường nàng ngoại trừ tu luyện ra thì chỉ luyện kiếm, chưa từng gặp qua Đường Phong, nên Đường Phong cũng không biết nàng.
- Tốt, lại thêm một người muốn bị đánh!
Linh Nhi châm chọc khiêu khích, vừa rồi nàng một kiếm đánh bại Dương Ngọc Nhi nên bây giờ vô cùng tự tin.
Tô Nhan chậm rãi rút kiếm ra, lạnh lùng nói:
- Cương tâm của ta là kiếm, vị tỷ tỷ này ngươi nên cẩn thận một chút.
Cương tâm là kiếm! Tuy không thể lợi dụng năng lượng của cương tâm ngưng tụ thành phong kiếm cương tiến hành công kích trong phạm vi ngắn như Dương Ngọc Nhi. Nhưng những người có cương tâm là kiếm, trời sinh đối với kiếm còn có một loại cảm ngộ không ai hiểu được, lúc họ dùng trường kiếm làm vũ khí còn có thể khiến chiêu thức đang dùng càng thêm hoàn mỹ và hung hiểm hơn, đây không phải thứ có thể dùng kinh nghiệm để bù lại mà là tác dụng của cương tâm. Hơn nữa tu luyện đến đỉnh phong còn có thể luyện thành Thiên Kiếm! Thế gian vạn vật đều có thể biến thành kiếm của họ.
Cương tâm có tốt có xấu, tác dụng của mỗi loại đều khác nhau rất nhiều, hoàn toàn nhờ vào cách sử dụng của chủ nhân.
nghe Tô Nhan nhắc nhở, Linh Nhi liền vung cự kiếm trên tay, cười nói:
- Cương tâm của ngươi là kiếm, lẽ nào cương tâm của ta không phải kiếm sao? Hôm nay ta sẽ cho lũ đệ tử Thiên Tú mắt cao hơn đầu các ngươi biết thế nào mới là kiếm pháp chân chính!
Lần này Linh Nhi cũng không dám sơ ý nữa, vừa rồi nàng bị Dương ngọc Nhi làm cho chật vật một hồi liền biết được mấy trung tâm đệ tử của Thiên Tú tuy thực lực không cao nhưng không dễ đối phó, cho nên hiện tại nàng liền cầm chắc vũ khí trên tay.
Chuôi cự kiếm này quả thật quá dài, cao đến ngang ngực của Linh Nhi nên hiển nhiên không nhẹ chút nào, Linh Nhi phải cầm cả hai tay mới cầm nổi, nàng đột ngột huy kiếm chém tới chỗ Tô Nhan.
Cự kiếm của Cự Kiếm Môn, uy lực chân chính ở chỗ dũng mãnh trước nay chưa từng có, vận kiếm như đao, cự kiếm có sự linh động của kiếm, cũng có vũ dủng của đao, tập hợp tinh hoa của cả hai thứ.

Vô Thường - Chương #69


Báo Lỗi Truyện
Chương 69/1679