Chương 688: Chào từ biệt. (Thượng)


Chỉ là, kinh mạch bị hao tổn tương đối phiền toái, muốn chữa trị là chuyện không thể nào.
Người tu luyện bị thương có ba loại, thương thế nhẹ nhất là ngoại thương, đó là tổn thương da thịt, thoa thuốc chữa thương, nghỉ ngơi vài ngày là tốt lên, tiếp theo là nội thương, nội thương không có cùng cấp độ với nhau, nội thương nhẹ một chút có thể điều dưỡng là có thể khỏi hẳn, nội thương nghiêm trọng một chút thì biến thành tai họa ngầm, nó sẽ theo người tu luyện suốt đời, nói không chừng sẽ đột ngột bộc phát.
Tình huống bây giờ của Bạch Tiểu Lại, chính là nội thương nghiêm trọng. Kinh mạch bị tổn thương, đối với bất cứ người tu luyện nào cũng là chuyện khó tiếp nhận nhất.
Trên nội thương còn có một loại tình huống, chính là thần thức bị thương. Nếu như nói nội thương có thể khôi phục, như vậy thần thức bị thương, tuyệt đối không có khả năng khôi phục. Người có ba hồn bảy vía, sinh ra thần thức, chính là căn bản của con người, hồn phách bị hao tổn, người này liền bị phế đi.
Tuy thương thế hiện tại của Bạch Tiểu Lại chỉ thuộc loại thứ hai, nhưng cũng là nội thương tương đối nghiêm trọng, có mấy chỗ kinh mạch tổn thương không được trọn vẹn đầy đủ, phi thường bạch nhược yếu kém, cho dù Đường Phong muốn đưa cương khí của mình vào ân cần chăm sóc kinh mạch cho nàng, nhưng lại nghĩ sợ nàng bị tổn thương,
Loại tình huống này sao không làm cho Đường Phong tức giận chứ? Hiện tại hận không thể đem hai tên Hàn gia trưởng lão giết chết dưới kiếm. Bất quá, việc đã đến nước này, chi dù phẫn nộ cũng không giải quyết được gì, trong đầu Đường Phong hiện giờ cấp tốc suy nghĩ biện pháp chữa trị thương thế cho Bạch Tiểu Lại, nhưng nghĩ cả buổi cũng không tìm ra biện pháp nào.
Trên đời này, chưa từng nghe nói qua công pháp hay linh đan diệu dược có thể tu bổ hao tổn kinh mạch. Trong lòng không khỏi buồn bực, thời điểm hậm hực, trước mắt Đường Phong sáng ngời, nhớ tới một sự kiện, vội vàng nhìn Bạch Tùng Tùng cùng Bạch Tử Nho dặn dò hai người:
- Chiếu cố nàng cho tốt, ta cần bế quan một hồi.
Bạch Tùng Tùng cùng Bạch Tử Nho chỉ cho rằng thương thế Đường Phong còn chưa khôi phục hoàn toàn, muốn ngồi xuống chữa thương, liên tục gật đầu.
Đường Phong ngồi lên cái giường lớn của mình, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tập trung tư tưởng suy nghĩ, đem tâm thần đắm chìm trong đan điền, bắt đầu xem xét trí nhớ của những âm hồn kia.
Trong cương tâm âm hồn nhiều vô số kể, số lượng trên mấy vạn, những âm hồn này vẫn còn lưu trữ trí nhớ và lịch diệt cả đời của họ, tin tức mà bọn chúng lưu trữ rất khổng lồ, không phải một người có thể biết hết, Đường Phong muốn tìm trong trí nhớ của những âm hồn này, xem xem có biện pháp tu bổ kinh mạch nào hay không.
Chỉ có điều quá trình này quá phiền phức, không phải trong nhất thời nửa khắc là có thể hoàn thành, cho nên Đường Phong mới cẩn thận xem xét, cần phải cam đoan không bỏ qua bất luận điều gì.
Lúc bắt đầu hắn vừa đi vừa đọc(vãi, nó đi lúc nào), chỉ có điều làm như vậy quá chậm chạp, mỗi một âm hồn nắm giữ tin tức phức tạp vô cùng, mặc dù chỉ thoáng quét qua là có thể biết được toàn bộ trí nhớ của đối phương, nhưng bỏ qua một thời gian không ngắn mà chỉ tra xét được hơn hai trăm âm hồn thôi.
Đến cuối cùng, Đường Phong phát hiện những âm hồn này biến hóa không ít so với trước kia, tiu chúng vô ý thức và sự sống, nhưng lại có năng lực đáp lời một cách máy móc đơn sơ.
Nói thí dụ như nếu Đường Phong hỏi thăm một tiếng ai nắm giữ kiếm pháp gì, sẽ có âm hồn đem tin tức truyền ra cho hắn, chỉ đơn thuần là truyền lại, mà tin tức truyền tới cũng chính là một ít tin tức về kiếm pháp.
Đường Phong vui mừng quá đổi, hắn hoàn toàn không nghĩ tới cương tâm của mình lại có thể diễn biến ra âm hồn như vậy, chiếu theo suy tính, ngày sau những âm hồn này có thể nghe hiểu được mệnh lệnh của mình hay không?
Điều này vẫn chưa biết được, bất quá đã có phương hướng.
Trên mấy vạn âm hồn, tin tức truyền tới quá lộn xộn, Đường Phong chỉ có thể đem chúng phân chia thành từng đám, mỗi một đám đều có hơn hai trăm âm hồn, làm như vậy hắn không sợ bỏ sót khi chúng truyền tới tin tức có liên quan đến biện pháp tu bổ kinh mạch. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nhưng về vấn đề này, chín thành âm hồn không có bất kỳ tin tức nào truyền lại, chỉ có một chút âm hồn truyền tới tin tức vô dụng, Đường Phong cẩn thận châm chước một phen, sau khi phát hiện những tin tức này vô dụng, không khỏi cười khổ một phen.
Mãi cho đến ba ngày sau, Đường Phong mới mở to mắt, hai đầu lông mày nhíu lại, lộ ra thần sắc lo lắng, hắn cũng không thể từ chỗ đám âm hồn đạt được bất cứ phương pháp nào hữu dụng, chỉ có thể lui ra ngoài.
Bạch Tiểu Lại đã tỉnh, bề ngoài xem như không có trở ngại, bất quá bây giờ nằng căn bản không thể điều động bất kỳ một tia cương khí nào, căn bản chẳng khác gì người bình thường.
Từ khi hai người gặp mặt nhau chưa từng hảo hảo nói chuyện với nhau quá một câu, giờ phút này bốn mắt nhìn nhau tình ý sâu nặng.
Bạch Tử Nho cùng Bạch Tùng Tùng hai người gặp tình hình này, tìm cách lấy cớ lui ra ngoài.
Đợi hai người lui ra ngoài, trên mặt Đường Phong mới mỉm cười, ngồi bên giường Lại tỷ, cầm tay nàng, nói:
- Lại tỷ, ngày đó ta không thể lưu ngươi lại, ngươi nói ta niên kỷ còn nhỏ, không hiểu cái gì là tình yêu nghiêm túc, ngày đó ngươi nói với ta cần phải suy nghĩ cẩn thận cái gì gọi là sinh tử gắn bó, vĩnh viễn không chia lìa. Hiện tai ta đã minh bạch, ta đã có tư cách nói những lời đó, mặc kệ Lại tỷ là nữ nhân xấu xí, mập, lùn, như thế nào thì ta cũng thích ngươi.
Ngữ khí Đường Phong bình thản, nhưng từ trong lời nói có thể nghe ra tình ý sâu nặng trong đó.
Trong lòng Bạch Tiểu lại ngọt ngào, trên mặt hiện ra một vòng ửng đỏ, nghiêng đầu rúc vào lồng ngực Đường Phong, lông mi dài run run, nói khẽ:
- Trong hai năm qua ta rất nhớ ngươi, không biết vì cái gì... Càng không muốn nghĩ tới ngươi, trước mắt lại hiện ra thân ảnh của ngươi, bị ngươi quấy nhiễu đến mức tâm phiền ý loạn, không bình tĩnh được.
Đường Phong cười lớn một tiếng:
- Lại tỷ, đời này ngươi trốn không khỏi bàn tay của ta rồi.
Bạch Tiểu Lại oán trách liếc mắt nhìn hắn một cái:
- A Phong, ngươi lại đắc ý sao?
- Ta đương nhiên đắc ý.
Vẻ mặt Đường Phong tươi cười.
- Đường đường là thiếu chủ Bạch Đế thành bị ta trộm mất tâm hồn thiếu nữ, chẳng lẽ còn không đáng để đắc ý sao?
Bạch Tiểu Lại cuộn lấy thân thể mình lại, tay vuốt đôi má Đường Phong, lẩm bẩm nói:
- Nhắc tới cũng kỳ quái, trong mắt Lại tỷ ta, ngươi vẫn là hài tử thôi, hai năm trước, ta không nghĩ đến ta lại thích một nam nhân nhỏ tuổi hơn mình nhiều.
- Đây gọi là duyên phận.
Đường Phong cảm khái không thôi.
- Lại tỷ, ngươi còn nhớ tình huống lần đầu chúng ta gặp mặt không?
Lúc ấy Bạch Tiểu lại đang đuổi giết Diệp Trầm Thu, chẳng ngờ rằng Đường Phong bị cuốn vào trong đó, vì bảo vệ Đường Phong khỏi bị trúng độc mà mình vô ý trúng độc, cuối cùng Đường Phong hao tốn một hai tháng thời gian mới đem độc tố trong người nàng thanh lý sạch sẽ. Đến lúc rời đi, sợi dây vận mệnh đã buộc chung hai người cùng một chỗ.

Vô Thường - Chương #688


Báo Lỗi Truyện
Chương 688/1679