Chương 686: Thần du Bạch Đế thành. (Hạ)


Đường Phong hoảng hốt, tranh thủ thời gian bứt ra, cũng may hắn thăm dò không quá sâu, vừa phát hiện không nguy hiểm Đường Phong đã kịp phản ứng, lúc này mới may mắn tránh khỏi.
Tiếng tim đập nhanh trong lồng ngực Đường Phong truyền ra, vừa rồi không phản ứng nhanh, một khi thần thức bị kéo vào, nếu Đường Phong không chết cũng biến thành ngu ngốc.
Trong Bạch Đế thành lại có một địa phương kỳ quái như thế, ngược lại vượt qua dự kiến của Đường Phong, xem ra, tam đại thế lực Lý Đường đế quốc đều có bí mật của mình. Đại Tuyết Cung có Băng Hỏa đảo, Thiên Công Sơn Trang có Thiên Công Đồ Phổ, mà Bạch Đế thành có đại bí mật, chỉ sợ chính là nơi này.
Ăn một chút thiệt thòi, Đường Phong không dám ở nơi này quá lâu, thần thức phiêu đãng bốn phía rời đi. Những lời nói và hành động của đệ tử Bạch Đế thành, đều nằm trong tầm quan sát của Đường Phong, đối với Đường Phong mà nói chẳng có gì là bí mật.
Bất tri bất giác, Đường Phong phát hiện mình đã đi vào Đông thành, trong lòng khẽ động, muốn đi tìm Hàn Đông và Hàn Hàng Trần. Hàn gia và mình đã kết tử thù, Đường Phong muốn biết họ dùng cách gì để đối phó với mình.
Rất nhanh, Đường Phong liền phát hiện tung tích của hai phụ tử họ.
Lúc này đã là đêm khuya, Hàn Đông cùng Hàn Hàng Trần và đám Thiên giai trưởng lão đều tụ tập trong một gian phòng, trong phòng có hai người bị trọng thương đang nằm, chính là hai tên gia hỏa buổi sáng bị Đường Phong đánh trọng thương.
Hai gia hỏa kia đều được cứu chữa một phen, giờ phút này đã không còn trở ngại, chỉ bị thương nghiêm trọng, đại khái đã khôi phục một chút.
Trong gian phòng này, tụ tập bảy tám Thiên giai cao thủ, không phải chỉ có ba người như buổi sáng.
Trong đó có một lão gia hỏa nằm trên giường đang nghiến răng nghiến lợi, bi phẫn vạn phần nói:
- Nếu tên tiểu tử kia không chết trong tay ta, ta nhất định không cam tâm, lão phu muốn tự tay báo thù này, nhất định phải bầm thây tiểu tử kia thành vạn đoạn, mới giải được mối hận trong lòng ta.
Một tên trưởng lão khác cũng là một tên bị Đường Phong đả thương, gật đầu nói:
- Ta cũng nghĩ vậy, không giết hắn thề không làm người.
Hàn Đông mở miệng trấn an, nói:
- Hai vị thúc thúc, không nên động nộ, trước tiên phải dưỡng thương quan trọng hơn. Nữ nhân Bạch Nguyệt Dung kia đã nói, chỉ cần Đường Phong kia rời khỏi Bạch Đế thành nàng sẽ không quản, ta tự nhiên sẽ tìm cơ hội giết hắn báo thù cho hai vị.
- Ta muốn đích thân động thủ.
Tên trưởng lão mở miệng trước tiên oán hận nói:
- Hôm nay tiểu tử kia chỉ sợ tổn thương kinh mạch, không có khả năng xuất ra chiêu kia, chỉ là một Địa giai thượng phẩm, một ngón tay lão phu cũng có thể giết hắn.
Hàn Đông nói:
- Hai vị đã có ý như thế, vậy thì chờ thương thế hai vị tốt lên, tự mình động thủ lấy mạng chó của hắn vậy.
Hai tên gia hỏa nằm trên giường lúc này mới cười hắc hắc, khi cười làm động đến vết thương, đau đến mức chảy nước mắt, cũng không trách bọn họ như thế, phàm là ai, một Thiên giai trung phẩm lại bị một Địa giai thượng phẩm đánh thành như thế này, chỉ sợ đều muốn ra tay báo thù.
Một Thiên giai trưởng lão bên cạnh trầm giọng nói:
- Thành chủ, giết Đường Phong chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ là hôm nay Bạch Tiểu Lại khăng khăng một mực đi theo ma đầu kia, sợ rằng khi chúng ta giết Đường Phong, Bạch Tiểu Lại không chịu gả vào Hàn gia chúng ta, rất có thể sẽ đồng sinh cộng tử với Đường Phong.
Bạch Tiểu Lại không gả vào Hàn gia, những tên muốn Hàn gia khống chế Bạch Đế thành bằng cách nào?
Lông mày Hàn Đông cau lại, suy tư một chút, lại nghe những lời người nọ nói:
- Lão phu có một kế.
Nhị trưởng lão nói:
- Bạch Tiểu Lại đã vô dụng, vậy thì phế nàng, cũng đoạn tuyệt khả năng chưởng quản Bạch Đế thành của người Bạch gia, đến lúc đó chỉ cần nghĩ biện pháp diệt trừ Bạch Nguyệt Dung, dùng thực lực Hàn gia chúng ta hiện giờ, muốn chưởng quản Bạch Đế thành ai dám nói hai lời? Đến lúc đó độc bá Bạch Đế bí cảnh, thực lực người Hàn gia ta tăng lên một cấp bậc, ai không phục liền đánh người đó, làm cho các đại gia tộc khác muốn được vào Bạch Đế bí cảnh phải xuất linh đan diệu dược ra.
Nghe lời nói của tên nhị trưởng lão xong, chẳng những Đường Phong khiếp sợ, mà ngay cả Hàn Đông cũng sợ hãi cả kinh, nói cho cùng hắn vẫn là người Bạch Đế thành, trước đó hắn mưu đồ này nọ, nhưng vẫn không dám quá phận, tuy trong lòng không dám nghĩ quá phận, nhưng lời của tên nhị trưởng lão, hiển nhiên đã vượt qua điểm mấu chốt trong tâm lý Hàn Đông.
Điều này chẳng những đoạt được quyền khống chế Bạch Đế thành, càng muốn Bạch gia tuyệt hậu.
Hàn Đông cau mày trầm giọng nói:
- Đây là ý của nhị trưởng lão?
Tên nhị trưởng lão kia cười hắc hắc hai tiếng, nói tiếp:
- Tâm của thành chủ nhân hậu, không muốn ra tay với nữ nhân, lão phu có thể lý giải, chỉ có điều hôm nay thành chủ cũng chứng kiến, Hàn gia trưởng lão chúng ta một chết, hai trọng thương, nhưng Bạch Nguyệt Dung vẫn thiên vị ngoại nhân, không để công thần như chúng ta vào mắt, làm lòng người rét lạnh, Bạch Nguyệt Dung đã bất nhân, cũng đừng trách chúng ta bất nghĩa.
Hàn Đông cau mày, thần sắc trên mặt ẩn ẩn có chút tức giận và động tâm, việc hôm nay làm hắn có chút không cam lòng. Hàn gia ngàn năm qua vì Bạch Đế thành lập không biết bao nhiêu công hiến? Hôm nay một Thiên giai thượng phẩm trưởng lão đã chết, lại không cách nào ra tay giết cừu nhân báo thù. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
- Việc này ta muốn suy nghĩ một chút.
Thần sắc Hàn Đông bất định, không phải hắn sợ, cách làm của Bạch Nguyệt Dung hôm nay đã làm cho tâm hắn rét lạnh, chỉ có điều nếu quả thật làm thế, khẳng định không thể cho người khác biết, phải tìm một phương pháp thần không biết quỷ không hay.
Tên nhị trưởng lão vụng kia trộm lắc đầu, trong nội tâm có chút trách cứ Hàn Đông không quyết đoán.
Đường Phong thật sự không nghĩ tới, Hàn gia cũng là một trong các đại gia tộc của Bạch Đế thành, lại sinh dị tâm, hắn hôm nay chẳng qua mới vừa tiến vào cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất, thả thần thức ra ngoài, cảm thụ thần kỳ của cảnh giới mới này mà thôi, không nghĩ tới lại nghe được một bí mật kinh thiên.
Hơn nữa, từ trong miệng bọn họ nghe được Bạch Đế bí cảnh gì đó? Nghe ý tứ trong lời của bọn họ có thể phỏng đoán, bọn họ mưu đồ Bạch Đế thành, hình như là vì địa phương lúc nãy. Hơn nữa trong đó giống như có rất nhiều linh đan diệu dược.
Chẳng lẽ nơi này còn trọng yếu hơn cả Bạch Đế thành? Trong lòng Đường Phong có chút nghi hoặc khó hiểu.
Thời điểm đang muốn lắng nghe thêm một lát, cảm giác được những linh khí đủ mọi màu sắc đột nhiên mờ ảo đi rất nhanh, giống như thần thức của mình có một đại thủ dẫn dắt, nhanh chóng hướng về vị trí thân thể của mình.
Đường Phong không khỏi thở dài một hơi, trong nội tâm cũng không hoảng hốt, biết rõ thương thế trong thân thể của mình đại khái đã được chữa khỏi, đã không cần nhiều linh khí như thế, cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất cũng biến mất.
Rất nhanh, vô hình vô chất, vô hành vô tướng, thế giới tràn ngập đủ loại linh khí đã không thấy nữa, trở về bộ dạng vốn có, Đường Phong phải nghỉ ngơi một chút mới thích ứng được, hắn phát hiện trong truyền ra một tiếng hít thờ nhẹ nhàng.

Vô Thường - Chương #686


Báo Lỗi Truyện
Chương 686/1679