Chương 682: Hồn hề quy lai. (Hồn hãy trở về) (Thượng)


Hàn Hàng Trần đang muốn tranh cãi, Hàn Đông lại sợ hãi cả kinh, tranh thủ thời gian lẻn đến bên người Hàn Hàng Trần, nắm lấy cổ áo của hắn, kéo hắn ra sau lưng mình, đồng thời dùng Hàn Băng Chưởng đánh về phía trước.
Một thanh kiếm đen kịch vạch phá thương khung, xuất hiện ngay chỗ Hàn Hàng Trần vừa đứng, tay Đường Phong cầm đoản kiếm, chẳng biết xông tới lúc nào, trên đoản kiếm bao trùm một tầng tuyết trắng, lan đến cánh tay, những giọt máu đang chảy tí tách, lập tức bị đóng băng, giống như Băng Lăng đang nở trên cánh tay Đường Phong.
- Đáng tiếc, đáng tiếc...
Đường Phong chậm rãi lắc đầu, thân hình lung lay sắp đổ, một kích không trúng, lần nữa thối lui về phía sau, vững vàng đứng nguyên tại chỗ cũ, đối với cánh tay bị đông thành băng của mình chưa từng để ý.
Sau lưng Hàn Hàng Trần đổ mồ hôi lạnh ứa ra, hắn hoàn toàn không nghĩ đến Đường Phong bị trọng thương như vậy, lại có thể vô thanh vô tức đến sát người mình đâm ra một kiếm, nếu vừa rồi phụ thân không ra tay, chắc chắn mình sẽ bị hắn đâm trúng.
Thu Phong lại ảo não không thôi, nghĩ thầm nguyên lai thiếu niên này vẫn còn dư lực, sớm biết như vậy mập mạp ta cũng không đi ra làm con rối, khi đó chắc chắn tên Hàn Hàng Trần này sẽ ăn thiệt thời lớn rồi a.
Sắc mặt Hàn Hàng Trần ngượng ngùng, hắn đột nhiên phát hiện, tư chất cùng tốc độ tu luyện mà chính mình vẫn hay tự ngạo, ở trước mặt Đường Phong, căn bản không là cái gì. Luận niên kỷ, hắn trẻ hơn mình, luận hoàn cảnh, hắn không có nhiều linh đan cùng cực phẩm công pháp như Bạch Đế thành, càng không có địa phương đặc thù để tu luyện.
Hắn chẳng qua là người của một môn phái nhỏ đi ra, dựa vào cái gì mà hắn có thực lực cường đại như vậy? Dùng Địa giai thượng phẩm, đối chiến chính diện với ba Thiên giai, có thể đánh chết một trọng thương hai, mặc dù là chiêu thức đả thương địch thủ một ngàn tự tổn thương tám trăm, Hàn Hàng Trần tự biết thực lực bây giờ của hắn, căn bản không thể đánh lại bất luận một người nào trong ba trưởng lão Hàn gia, trong vòng trăm chiêu, bọn họ muốn lấy tính mạng của mình quả thực dễ như trở bàn tay.
Ngọn lửa ghen ghét đang thiêu đốt trong lòng hắn, Hàn Hàng Trần hận không thể đem Đường Phong rút gân lột da, bây giờ đối phương đang dùng ánh mắt cười cợt soi mói, hắn xấu hổ vô cùng.
Có một câu trong lời vừa rồi Đường Phong không nói xong, nhưng ý tứ trong lời nói rất rõ ràng: đáng tiếc, nếu không phải lão tử của ngươi ra tay, một kiếm vừa rồi của thiếu gia liền giết ngươi rồi.
- Ngươi đánh lén, hèn hạ vô sỉ.
Hàn Hàng Trần tự nhiên không muốn thừa nhận đối phương lợi hại hơn mình, chỉ có thể dùng lý do lấy cớ.
Lời này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Hàn Đông khó coi vô cùng, trong đám đại trưởng lão cùng các trưởng lão liền truyền ra tiếng cười nhạo, Hạ Chỉ Mộng cười không chút lưu tình, phỉ nhổ nói:
- Đánh lén? Hèn hạ? Ai có thể làm tốt hơn ba tên Hàn gia trưởng lão các ngươi? Chậc chậc... Ba Thiên giai cao thủ, chống lại một Địa giai mà phải liên thủ đánh lén, kết quả thế nào mọi người cũng nhìn thấy. Như thế nào? Các ngươi chỉ cho phép mình đánh lén, lại không cho phép người khác đánh lén? Có câu nói... Gọi là cái gì...
- Gây ông đập lưng ông... Chỉ Mộng muội muội ngươi nên đọc nhiều sách một chút, trong sách có ngọc, trong sách có vàng... Khục khục, xem như ta chưa nói gì cả.
Thu Phong đang đắc ý khoe tài năng văn chương, lại phát hiện Hạ Chỉ Mộng dùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn hắn, hắn lập tức ngậm miệng không nói.
Vốn đang bị nhiều biến cố làm sững sờ, Bạch Tử Nho cùng Bạch Tùng Tùng hai người nghe vậy không khỏi bật cười, có thể trở ngại mấy trưởng bối ở đây, sau khi cười một tiếng liền cố nén nhịn.
Hạ Chỉ Mộng cùng Thu Phong hai hậu bối kẻ xướng người họa, làm cho Hàn Đông cùng Hàn Hàng Trần thẹn đến mức muốn chui xuống đất. Tuy miệng lưỡi của bọn hắn sắc bén, mượn chuyện mắng người, mượn chuyện mắng người, nhưng đây là sự thật. Ba tên Hàn gia trưởng lão xác thực đã đánh lén trước, hơn nữa không chỉ một lần, lần đánh lén thứ nhất, đả thương Bạch Tiểu Lại, lần đánh lén thứ hai lại bị Đường Phong đánh trở về.
Lại nói, Đường Phong đâm ra một kiếm kia, đánh lén căn bản không xem vào đâu, Hàn Hàng Trần ngươi ra tay đánh người khác, chẳng lẽ không cho phép người ta đánh ngươi? Trên đời này không có đạo lý vô căn cứ như vậy.
Mập mạp Thu Phong không dám trêu chọc Hạ Chỉ Mộng, con
ngươi ẩn sau mí mắt đầy thịt đảo qua một vòng, lại nhìn Bạch Tiểu Lại hôm mê nằm trên mặt đất, thân thể nửa quỳ, một thân thịt mỡ run lên kịch liệt, thấp giọng nói:
- Tiểu Lại tỷ, chuyện gì xảy ra với tỷ thế này? Ai lại nhẫn tâm hạ độc thủ với tỷ như vậy, quả thực không bằng cả cầm thú mà, chẳng lẽ hôm nay đám du hồn dã quỷ muốn bắt người về địa phủ sao? Hồn hề quy lai, hồn hề quy lai.
Âm thanh mập mạp trầm bổng du dương, giống như đang hát, lời nói rất nhịp nhàng, hai tên Hàn gia trưởng lão vừa mới bị Đường Phong đánh trọng thương đang giãy dụa muốn bò dậy, nghe được tiếng la hét thảm thiết của mập mạp Thu Phong, còn tưởng Bạch Tiểu Lại đã xảy ra chuyện bất trắc, miệng phun máu tươi, trực tiếp hôn mê.
- Mập mạp ngươi câm miệng cho ta.
Hạ Chỉ Mộng thấy Thu Phong đùa giỡn như vậy, chỉ cảm thấy phẫn nộ trong lòng tiêu giảm không ít, có cảm giác muốn cười, cố nén buồn cười trong lòng nên hét Thu Phong một tiếng.
Thu Phong nghe âm thanh kia liền im lặng, rất nghe lời.
Mấy tên trưởng lão nhìn nhau, cùng lắc đầu, nghĩ thầm nam tử đích truyền nhà mình, chỉ sợ đời này bị người Hạ gia nuốt gọn.
Hạ Chỉ Mộng có lý nên không buông tha người, nhìn Hàn Hàng Trần cười lạnh nói:
- Hừ, Bạch Đế thành lần này thật là mất mặt, vô duyên vô cớ ra tay với khách nhân, ba tên Thiên giai đánh lén thất bại, nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ bị người ta cười nhạo.
Thần sắc Hàn Đông tái nhợt, Hàn Hàng Trần ngập ngừng nói:
- Ma đầu kia là khách nhân khi nào thế?
- Hắn đến thăm Tiểu Lại sư tỷ, cũng không có trêu chọc các ngươi, tại sao lại không phải khách nhân? Ma đầu? Hắn đã làm chuyện bất lợi với Hàn gia của ngươi sao? Ngược lại các ngươi lại ra tay trước, chẳng khí lượng Bạch Đế thành chúng ta kém như vậy?
Hàn Đông nhìn Hạ Thì Vũ, ánh mắt muốn phun lửa.
Hạ Thì Vũ thân là thành chủ Hạ thành, cũng không khỏi nhíu mày quát khẽ một câu:
- Chỉ Mộng, câm miệng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hạ Chỉ Mộng đã hoàn toàn đứng về phía Bạch Tiểu Lại, hai người chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, tình cảm như thân tỷ muội, giờ phút này thấy nàng bị trọng thương, trong lòng căm tức vạn phần, hơn nữa tuổi trẻ khí thịnh, mở miệng không lưu tình chút nào.
Nhưng Hạ Thì Vũ lại bất đồng, mặc dù nàng không quen nhìn cách làm của Hàn gia, nhưng dù sao Đường Phong không phải là người Bạch Đế thành, tứ đại gia tộc cùng vinh cùng nhục, nếu việc này truyền ra ngoài, người khác chỉ biết Bạch Đế thành không tốt, mà không biết chính là Hàn gia không tốt.
Không chỉ Hạ Thì Vũ nghĩ thế, gia tộc khác cũng nghĩ thế, cho nên chuyện lần này cứ kết thúc ở đây.
- Các vị không cần nhiều lời.

Vô Thường - Chương #682


Báo Lỗi Truyện
Chương 682/1679