Chương 666: Ý định của Mạc Lưu Tô. (Thượng)


Bạch Tố Y vốn định để cho những đệ tử mới nhập môn nhìn, có rất nhiều người không biết mặt mũi của anh hùng là cái dạng gì, nhưng vừa nghiêng đầu, không thấy bóng dáng của Đường Phong.
Hắn đã sớm đã chạy mất dạng.
- Phong sư ca đâu rồi?
Một tiểu mỹ nữ chừng mười bốn mười lăm tuổi nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng của Đường Phong, mặt mũi tràn đầy sùng bái, thanh thúy nói:
- Ta muốn gả cho hắn!
Nói không cố kỵ, thật là mạnh miệng a!
Mấy nữ đệ tử đứng bên cạnh nàng trêu chọc, cười nói:
- Không biết xấu hổ, không biết xấu hổ!
Tiểu mỹ nữ ủy khuất vô cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nhưng vẫn kiên trì:
- Ta muốn gả cho hắn, ta hâm mộ hắn muốn chết đi được.
Giờ phút này Đường Phong đã sớm trở về Yên Liễu Các, trước kia đệ tử Thiên Tú gọi hắn là Phong sư đệ, hiện tại đã có người gọi hắn là Phong sư ca, nếu hiện tại Đường Phong nghe được, không biết hắn có cảm tưởng gì.
Trở lại Yên Liễu Các, Bảo nhi Mộng nhi, Tứ Nương cùng Manh Manh đều đang ở đây đợi hắn.
Đường Phong lấy từ trong Mị Ảnh không gian ra một ít đồ ăn vặt đưa cho Manh Manh, trước kia hắn đã đáp ứng nàng rồi, tự nhiên không thể nuốt lời.
Những đồ ăn vặtt này là hắn mua được trên đường trở về, đối với tiểu hài tử mà nói, mỗi lời hứa của người lớn đều rất quan trọng, nếu nói mà không làm, các nàng sẽ rất rất thương tâm.
Manh Manh rất vui vẻ nhận lấy, còn phân ra một nửa cho Linh Khiếp Nhan.
Tứ Nương nhìn Đường Phong cười nói:
- Lần này ngươi đi ra ngoài đắc tội không ít người nha.
Đường Phong lộ rõ vẻ mặt bất đắc dĩ mà khoát tay:
- Tình thế bất đắc dĩ. Đúng rồi Tứ Nương, chuyện lần này có chút phiền phức, tuy Nhất Đao Môn đã bị diêt, những đệ tử còn sót lại của Nhất Đao Môn không đáng lo, nhưng ta đã giết bốn tên khách mời, đều là tiền bối trong các môn phái, tông môn sau lưng bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ qua, nếu ngày sau bọn chúng tới báo thù, phải nhờ người ra tay giúp đỡ rồi.
Tứ Nương gật đầu nói:
- Chuyện này không thành vấn đề, ta và Manh Manh đều ở tại Thiên Tú, ở đây xem như là nhà của chúng ta. Hơn nữa, thực lực Thiên Tú bây giờ, dù ta không ra tay, chỉ sợ ngoài tam đại thế lực ra, cũng không ai dám đụng tới. Chẳng lẽ Phong thiếu đã quên mấy trăm linh thú kia sao?
Lúc ở Vạn Thú Tông mang về đây mấy trăm linh thú, thực lực mỗi con đều không kém, mặc dù chỉ có rất ít đệ tử Thiên Tú thu phục được linh thú, trở thành tọa ky đồng bọn của mình, nhưng khi có kẻ thù từ bên ngoài xâm phạm, những linh thú này chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Chúng đều đã có một ít linh trí, đã sinh hoạt ở đây, tự nhiên phải ra sức bảo vệ. Lấy thực lực của mấy trăm linh thú này, thêm vào nội tình của Thiên Tú, xác thực không cần phải sợ bất kỳ thế lực nào trong cảnh nội Lý Đường đế quốc.
Dừng một chút, Tứ Nương lại nói:
- Nghe ý của ngươi, chẳng lẽ ngươi lại muốn đi ra ngoài nữa sao?
Khóe miệng Đường Phong lộ ra vẻ mỉm cười, nhìn lên trời nói:
- Ước hẹn hai năm trước đã tới rồi.
Tứ Nương sững sờ, lập tức nhớ lại, lúc Bạch Tiểu Lại rời Yên Liễu Các, nàng và Đường Phong đã có ước định với nhau. Nguồn: http://truyenyy.com
Trong hai năm, nhất định phải đến Bạch Đế thành, dẫn nàng trở về.
Thời gian hai năm ước hẹn đã không còn cách xa lắm, Đường Phong cũng nên chuẩn bị khởi hành tiến về Bạch Đế thành.
Hai năm thời gian, từ một tiểu tử Luyện Cương Kỳ, hôm nay đã trở thành một Địa giai thượng phẩm cao thủ, mặc dù nói cũng không phải là cao thủ đứng đầu gì. Nhưng loại tốc độ phát triển này quá mức không thể tưởng tượng.
Tứ Nương vẫn nhớ như in tình cảnh hai năm trước, nước mắt Bạch Tiểu Lại tuôn ra ào ào, kể cả nàng cũng chảy nước mắt, hiện tại hồi tưởng lại, cũng làm cho Tứ Nương xúc động không thôi.
- Mang Tiểu Lại cô nương về đây, chắc hẳn hai năm qua nàng phải chịu rất nhiều đau khổ.
Tứ Nương ôn nhu nói.
Nàng là người từng trải, đương nhiên cũng biết cảm thụ của nữ tử, năm đó Thang Phi Tiếu uống rượu mát lý trí, xảy ra một đêm điên cuồng, Tứ Nương hoài thai, mặc dù là như vậy, nàng cũng không hận Thang Phi Tiếu nửa phần, hiện giờ truy đuổi hắn chẳng qua là ủy khuất trong lòng mà thôi.
- Ân, ta sẽ mang nàng về đây.
Đường Phong gật đầu, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, vội vàng nghiêm mặt cười hì hì nhìn Tứ Nương, nói:
- Tứ Nương, có một việc cần ngươi giúp.
Tần Tứ Nương oán trách liếc mắt nhìn hắn một cái:
- Ta đang nghĩ là chuyện gì mà ngươi phải nịnh nọt ta thế này?
Nếu không phải có chuyện cần nhờ, Đường Phong cần gì làm ra vẻ mặt nịnh nọt lấy lòng như thế chứ?
Đường Phong tranh thủ thời gian nghiêm mặt nói:
- Chuyện này đối với người khác là chuyện quá sức, nhưng đối với Tứ Nương ngươi thì vô cùng đơn giản, dễ như trở bàn tay, Bạch Chích cương khí xuất thủ, đạo chích tránh lui, Viêm Nhật Kiếm xuất vỏ, hỏi thiên hạ ai dám tranh phong.
Tứ Nương cười mãi không thôi, khoát tay nói:
- Được rồi, được rồi, miệng lưỡi ngươi ngọt như thế, chắc đã gây tai họa cho không biết thiếu nữ rồi phải không, đến cùng là chuyện gì mà muốn mượn Bạch Chích cương khí của ta, có phải ngươi muốn nhờ ta giúp ngươi chế tạo ám khí có phải không? Nhưng lão Thang không có tại đây, không có hắn trợ giúp, cái gì ta cũng làm không được.
Đường Phong vội vàng nói:
- Không phải chế tạo ám khí, ngươi chờ một chút.
Nói xong, hắn chạy ra khỏi Yên Liễu Các, tìm một nơi không người, liền lấy khối Thiên Ngoại Thiên Thạch từ trong Mị Ảnh không gian ra, vận khí lực toàn thân ôm lên, thở hổn hển chạy trở về.
Dù khí lực hiện giờ của Đường Phong lớn vô cùng, tố chất thân thể rất khá, cũng cảm giác thứ đồ chơi này quá nặng.
Đem khối Thiên Ngoại Thiên Thạch đặt trước mặt Tần Tứ Nương, Đường Phong nói:
- Vật này cướp được từ trong Nhất Đao Môn, nói là Thiên Ngoại Thiên Thạch chỉ có điều còn cần phải rèn luyện, mới có thể tách Thiên Ngoại Vẫn Thạch bên trong nó ra, Tứ Nương, ngươi xem…
Tần Tứ Nương tò mò đi đến phía trước tảng đá kia, đưa tay đặt trên tảng đá, vận chuyển cương khí bản thân, một đoàn ánh sáng màu trắng xuất hiện trên bàn tay trắng nõn, độ ấm trong Yên Liễu Các đột nhiên tăng lên.
- Ồ…
Tần Tứ Nương nhíu mày, có chút ngoài ý muốn, một thân Bạch Chích cương khí của nàng có thể nói là dễ dàng làm cho kim loại tan chảy, tảng đá bình thường chỉ cần đốt qua một chút, sẽ tan chảy rất nhanh, nhưng bây giờ tảng đá kia vẫn hoàn hảo không tổn hao gì, ngoại trừ tảng đá đỏ lên, căn bản không có biến hóa gì khác.
Tứ Nương lại tăng mạnh Bạch Chích cương khí, chỉ có vị trí bị Bạch Chích cương khí bao trùm, mới có dấu hiệu tan chảy.
Thu bàn tay về, Tứ Nương thở nhẹ một ngụm, khen:
- Thiên Ngoại Thiên Thạch quả nhiên không giống bình thường.
- Có thể dung luyện hay không?
Đường Phong có chút khẩn trương, nếu ngay cả Tần Tứ Nương cũng không thể dung luyện thì Đường Phong cũng chẳng biết tìm ai hỗ trợ cả.
- Có thể, bất quá không phải một sớm một chiều là có thể hoàn thành, Phong thiếu ngươi rất vội sao?
Tần Tứ Nương nhìn hắn hỏi.
- Không phải là vội hay không. Chỉ cần có thể dung luyện là được.
Đường Phong nói.

Vô Thường - Chương #666


Báo Lỗi Truyện
Chương 666/1679