Chương 664: Cướp sạch. (Hạ)


Lại không nghĩ tới thẳng hôm nay, bảo bối này vẫn nằm phủ bụi trong Nhất Đao Môn vì không tìm được người rèn nó, hôm nay liền tiện nghi cho Đường Phong.
Đường Phong lấy được chút ít truyền thừa trong Thiên Công Đồ Phổ, đều cần đại lượng khoáng thạch trân quý, chẳng hạn Nguyệt Tích, Kim Tinh Thập Ma… đều là những kim loại hiếm, khoáng thạch trân quý, làm cho Đường Phong cảm thấy lực bất tòng tâm, không trông mong là mình sẽ thu thập đủ, không nghĩ tới hôm nay lại tìm được một khối Thiên Ngoại Thiên Thạch.
Ân, ngày sau cho Tứ Nương dùng cương khí thiêu đốt dung luyện một phen, đây là hơn mười cân Thiên Ngoại Vẫn Thạch a! Nếu xuất ra bán, trong nháy mắt Đường Phong trở thành phú khả địch quốc.
Lần diệt môn này, kiếm lợi thật lớn.
Không chỉ như thế, Đường Phong từ trong trí nhớ của Liễu Trần Phong tìm được kho hàng cất chứa rất nhiều bách luyện thép tinh, bách luyện thiết khóa gì đấy, còn có vô số mỏ thiếc và các loại khoáng thạch.
Một môn phái cất chứa, không nghĩ cũng biết giàu đến cỡ nào.
Muốn luyện chế ra ám khí và cơ quan thú trong Thiên Công Đồ Phổ, không đơn giản chỉ cần khoáng thạch trân quý, tiêu hao khoáng thạch bình thường cũng rất lớn.
- Phong nhi, ngươi cần thứ này để làm gì?
Lâm Nhược Diên tò mò hỏi.
- Bí mật.
Đường Phong cười hắc hắc một tiếng, bí mật về Thiên Công Đồ Phổ, càng ít người biết càng tốt, nếu không dễ dẫn đến họa sát thân.
Lâm Nhược Diên oán trách liếc nhìn hắn một cái:
- Xú tiểu tử, đủ lông đủ cánh rồi. Vậy ngươi mang thứ này đi bằng cách nào đây.
- Ta tự nhiên có biện pháp.
Đường Phong tranh thủ thời gian thoát ra cửa, lưu lại một câu nói:
- Ta đi cướp sạch nhà kho của Nhất Đao Môn đây.
Nhìn bóng lưng Đường Phong biến mất. Bạch Tố Y cùng mấy vị trưởng lão mỉm cười và lắc đầu, Phong nhi vẫn là một tiểu hài tử a.
Linh Khiếp Nhan cười ngọt ngào, cũng chạy theo hướng Đường Phong vừa biến mất.
Trong Nhất Đao Môn hiện giờ đều là người của Thiên Tú, hơn ngàn người phân tán ở các nơi, tìm kiếm toàn bộ Nhất Đao Môn, tìm các loại dụng cụ trân quý, tranh chữ và ngân phiếu do nhân viên thu chi chưa kịp mang theo, vàng bạc châu báu được chất thành một tòa núi nhỏ.
Thiên Tú so sánh với Nhất Đao Môn thì chẳng khác nào phú ông và ăn mày. Cũng khó trách, phạm vi thế lực của Nhất Đao Môn trải dài ngàn dặm, mỗi năm các thành trì và thế lực cống nạp không ít, hơn nữa sản nghiệp kinh doanh của Nhất Đao Môn nhiều vô số, tích lũy nhiều năm như vậy, tự nhiên có được số tài phú vô cùng lớn.
Ngược lại Thiên Tú tông, trước khi có Đường Phong ngang trời xuất thế, các nàng đều đóng cửa tu luyện, không tiếp xúc với bên ngoài, cũng không kinh doanh cái gì, mỗi năm Thiên Tú kiếm tiền nhờ vào người bên ngoài đến du ngoạn, còn lại không có cách kiếm tiền khác.
Tuy nói lên núi kiếm ăn, Thiên Tú chiếm thiên thời địa lợi, sau lưng chính là Khúc Đình Sơn,nhưng ai dám xâm nhập Khúc Đình Sơn tầm bảo? Đệ tử Thiên Tú đi dạo bên ngoài Khúc Đình Sơn, thảo dược và khoáng thạch sớm đã bị hái mất không còn một mảnh.
Hai năm qua, Thiên Tú bắt đầu chưởng quản các thành trì trong vòng ngàn dặm, thu được không ít, lúc này mới có thể duy trì sự phát triển của Thiên Tú tông hiện tại.
Thời điểm đệ tử Nhất Đao Môn chạy trốn tứ tán ra ngoài mang theo không ít thứ quý giá, nhưng đây chẳng qua là một phần rất ít thôi, những thứ còn lại đều bị đệ tử Thiên Tú đóng gói chuẩn bị mang đi.
Dược liệu quý hiếm cũng không tránh được tuệ nhãn của đám đệ tử Thiên Tú, dưới sự chủ trì của Thiết Lạc Hồng trưởng lão, những dược liệu này được phân loại và chất đống cùng một chỗ.
Mà địa phương Đường Phong muốn đi, càng không ai hỏi đến. Bởi vì, những thứ khoáng thạch kia, nặng muốn chết, ai không có việc gì thời điểm chạy trốn mang khoáng thạch theo làm gì? Nếu không phải vì nguyên nhân này, khối Thiên Ngoại Thiên Thạch cực lớn kia sớm đã bị đệ tử Nhất Đao Môn mang đi.
Đi vào nơi cất chứa khoáng thạch của Nhất Đao Môn, Đường Phong mở đại môn nặng nề ra, lập tức bị khoáng thạch trong phòng làm cho sửng sờ.
Nhiều lắm, chẳng những đủ loại khoáng thạch, còn có vô số đao kiếm tốt được cất chứa trong kho.
Đường Phong không nhìn những vũ khí kia, hắn không ngừng bỏ khoáng thạch vào Mị Ảnh không gian, luôn miệng nói:
- Của ta, tất cả đều là của ta…
Linh Khiếp Nhan liếc nhìn Đường Phong, nàng phát hiện Phong ca ca hiện tại rất giống thần giữ của. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Suốt ba ngày thời gian, toàn bộ Nhất Đao Môn bị đệ tử Thiên Tú lật tung lên, xác định không bỏ xót thứ gì mới dừng lại, hơn một ngàn người vác trên lưng, cầm trên tay, hai bên bờ vai treo rất nhiều bao lớn bao nhỏ, mặt mày cả đám rất hớn hở.
Những vũ khí kia cuối cùng cũng không bỏ xót, dù sao lúc này Thiên Tú phát triển rất nhanh, có rất nhiều đệ tử gia nhập, những đệ tử này đều không có vũ khí, mang về phân phát cho các nàng cũng tốt.
Mọi người tụ tập trước của Nhất Đao Môn, ngoại trù Bạch Tố Y cùng mấy vị trưởng lão thân phận đặc thù, không tiện mang vác những vật này, trên người những người khác đều muôn màu muôn vẻ.
Đường Phong quay đầu nhìn lại Nhất Đao Môn một cái, khẽ thở dài.
- Sư đệ làm sao vậy?
Mạc Lưu Tô nhẹ giọng hỏi.
- Ta nghĩ, lúc trước diệt Cự Kiếm Môn, nếu có thể cướp sạch Cự Kiếm Môn một phen, chỉ sợ không ít hơn lần này bao nhiêu a.
Đường Phong có chút tiếc hận nói.
Vừa dứt lời đã bị Lâm Nhược Diên xỉ thẳng vào trán:
- Không được nghĩ đến những chuyện này, làm như vậy rất vô nhân đạo, nếu không phải Nhất Đao Môn cùng Cự Kiếm Môn quá phận, chúng ta trêu chọc bọn chúng làm gì?
- Ta biết rồi!
Đường Phong gật đầu liên tục, hắn sợ nhất là cô cô thuyết giáo.
- Người không phạm ta, ta không phạm người…
Lâm Nhược Diên sợ hắn lại nói đến cái gì trảm thảo trừ căn, tranh thủ nói:
- Nếu người phạm ta, lễ nhượng ba phần.
Đường Phong rung đùi đắc ý:
- Người còn phạm ta, ta nhịn, người tái phạm nữa…
Vừa nói đến đây, xếp tay thành lưỡi đao chém xuống, nói:
- Trảm thảo trừ căn!
Lâm Nhược Diên nghĩ thầm, mình nói lời vô ích rồi, kết quả vẫn là nhổ cỏ tận gốc, bất quá đây cũng là một cách giải quyết vấn đề, nữ nhân thường nhu nhược, mà Đường Phong thì rất cường ngạnh, nhưng không thể phủ nhận, trên thế giới này có rất nhiều người không biết điều, nếu ngươi không làm cho hắn sợ, hắn sẽ dây dưa không dứt, cũng giống như lần này, nếu không phải Đường Phong cường ngạnh, Nhất Đao Môn sẽ khi dễ các nàng.
Cho nên nói, hoặc là không trêu chọc tiểu nhân, nếu đã trêu chọc, nhất định phải dùng thủ đoan lôi đình diệt sát.
- Tốt rồi, Phong nhi nói đúng.
Bạch Tố Y che chở Đường Phong.
- Không nói chuyện này nữa, chúng ta trở về thôi.
Tông chủ vung tay lên, đi đầu dẫn đường, một ngàn đệ tử Thiên Tú theo sát phía sau, yến gầy biến thành mập, đây là tràng cảnh rất hoành tráng. Một mình Đường Phong đại nam nhân đi giữ một ngàn nữ nhân, hương khí từ đám nữ đệ tử Thiên Tú lượn lờ, quả thực khiến nhiều người ao ước.
Danh vọng của Đường Phong trong Thiên Tú lên cao như mặt trời ban trưa, trên đường trở về có mấy mỹ nữ chạy đến bên cạnh hắn nói chuyện phiếm, mà bọn người Bạch Tố Y cũng chỉ đứng một bên cười trộm không nói, cũng không khó hiểu khi những sư tỷ sư muội này nhiệt tình như vậy, trêu chọc Đường Phong mặt mũi đỏ bừng.

Vô Thường - Chương #664


Báo Lỗi Truyện
Chương 664/1679