Chương 661: Quả nhiên là ma đầu. (Hạ)


Chỉ trong mấy nhịp hô hấp, lại chết một người! Mười Thiên giai cao thủ, trong đó có một Thiên giai trung phẩm bị Linh Khiếp Nhan trà đạp, chín người chết bốn người, năm người còn lại hoàn hảo không tổn thương gì.
Thoạt nhìn sắc mặt Đường Phong không được khá lắm, sắc mặt tái nhợt. Dù sao hắn vận dụng Mượn Xác Hoàn Hồn tiêu hao cương khí quá lớn, hơn nữa lúc nãy chịu mấy đạo công kích của kẻ địch, tuy Bất Phôi Giáp hóa giải được cương khí của đối phương, không tạo thành thương tổn quá lớn, nhưng đó công kích toàn lực của đối phương a. Nếu không phải thân thể Đường Phong cường hãn, sớm đã bị địch nhân đánh chết, căn bản không chỉ thổ ra một bụm máu đơn giản như vậy.
Linh Khiếp Nhan không nhúng tay vào trận đấu của Đường Phong, tuy nàng đang chà đạp Liễu Trần Phong, nhưng thời khắc nào cũng chú ý đến hắn, nàng biết rõ Đường Phong rất phẩn nộ, cho nên hắn phải tự tay giết chết địch nhân, đem oán khí và nộ khí trong lòng phát tiết cho hết.
Thần sắc lão già Vũ Dương Sơn âm trầm nói:
- Ma đầu, chẳng lẽ ngươi muốn đối địch với toàn bộ người trong thiên hạ, ngươi muốn đối địch với nhiều thế lực như vậy sao sao?
Đường Phong cười lớn một tiếng:
- Chê cười! Các ngươi nói ta là ma đầu, ta còn băn khoăn cái gì chứ? Theo ý của ngươi, bổn thiếu gia ta không muốn chết, nên cúi đầu xin lỗi các ngươi phải không? Đây là các ngươi tìm tới ta gây phiền phức, là Nhất Đao Môn khi dễ Thiên Tú tông chúng ta, không phải ta muốn tới tàn sát Nhất Đao Môn, lão gia hỏa, ngươi sống lâu như vậy mà còn không hiểu chuyện sao?
Lão già giận tím mặt:
- Thủ đoạn tiểu ma đầu ngươi hung ác như thế, làm việc không kiêng nể gì, không sợ ngày sau gặp thiên khiển sao? Không sợ Thiên Tú tông bị trả thù sao?
- Ai dám!
Đường Phong đằng đằng sát khí.
- Ai dám động đến Thiên Tú thì Cự Kiếm Môn, Nhất Đao Môn là tấm gương!
- Tốt, tốt.
Lão già tức giận thiếu chút nữa muốn thổ huyết.
- Ngươi có bản lĩnh tàn sát hết mọi người ở đây, nhưng ngươi không thể giết chết anh hào thiên hạ. Ma đầu như ngươi sớm muộn gì cũng có một ngày bị người ta diệt sát!
- Này lão bất tử, ngươi cũng đừng đề cao cái chết của mình là anh hùng chính nghĩa, không cần ngươi nhắc nhở, hôm nay ta sẽ tàn sát tất cả mọi người có mặt ở đây.
Đường Phong đem đoản kiếm màu đen vung lên, một đạo kiếm quang hóa thành một thanh kiếm lớn chém tới lão già.
Ngoài miệng lão già nói văn vẻ, nhưng trong lòng hoảng sợ vạn phần. Hắn muốn dùng đạo nghĩa cao cao tại thượng khiển trách Đường Phong, nếu hắn còn chút áy náy trong lòng, những người ở đây có thể giữ được tính mạng, thậm chí có thể đánh lén giết hắn. Nhưng lão già phát hiện, những lời nói của mình người ta không để trong lòng, thậm chí trong lòng hắn đã quyết định giết hết tất cả mọi người ở đây, hắn còn lương tri không? Hắn không phải là một thiếu niên trẻ tuổi không đến hai mươi tuổi, hắn là một ma đầu giết chóc thành tính.
Đối mặt với đạo kiếm quang kinh thiên chém tới, lão già tranh thủ nhảy lên cao, kiếm quang lướt qua dưới chân của hắn, ngay cả không khí bị trảm toái.
Thân ở giữa không trung, lão già hết dài một tiếng, cao giọng hô:
- Đệ tử Nhất Đao Môn ở đâu, môn chủ các ngươi bị Huyết Ma Đường Phong đả thương, còn không mau mau đến đây trợ giúp!
Lão đầu này cũng không có biện pháp, đám người bọn họ không phải đối thủ của Đường Phong, vậy thì gọi toàn bộ người của Nhất Đao Môn qua đây, không phải tiểu ma đầu này rất cường đại sao, vậy thì dùng chiến thuật biển người đối phó hắn! Đã là người thì phải có thời điểm suy yếu, dù sao những người này đều là người Nhất Đao Môn, chết bao nhiêu lão cũng không đau lòng.
Rất nhiều đệ tử Nhất Đao Môn còn không biết bên này đã xảy ra chuyện gì, bởi vì hiện tại đang chuẩn bị hôn sự vào vài ngày sau, vô số người tranh thủ thời gian dừng tay, vội vã chạy tới nơi đây.
Môn chủ bị đả thương ngay tại tông môn của mình, việc này là thật sao? Tuy bọn hắn cũng biết người đả thương được môn chủ thực lực chắc chắn không kém, nhưng bọn họ người đông thế mạnh, hùng hổ vô cùng.
Sau khi lão đầu hô lên xong, chẳng mất bao lâu, đã có vài trăm người lao về phía này, còn rất nhiều người đang trên đường tới đây.
Chẳng mất thời gian bao lâu, những Thiên giai cao thủ còn lại tử thương hầu không còn, chỉ còn lại một người còn sống, Thiên giai hạ phẩm, trước mặt Đường Phong, không có năng lực phản kháng.
Đường Phong chặt đứt hai chân của hắn, lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Thời điểm tôn nhi của ngươi khi dễ người khác, ngươi đã nghĩ qua hậu quả ngày hôm nay chưa? Thiện giả thiện báo, ác giả ác báo, ngươi đã dung túng cho hắn làm bậy, đúng là chết không có gì đáng tiếc.
Lão già cười thê lương, hắn không nghĩ tới, lần này đến chúc mừng Nhất Đao Môn lại xảy ra chuyện lớn như vậy, hiện tại hai chân bị chặt đứt, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài, mồ hôi lạnh trên trán ứa ra, vẫn cường ngạnh như cũ:
- Ma đầu, một đao thống khoái đi, hôm nay ngươi giết lão phu, là do lão phu tài nghệ không bằng người, ta không nói gì hơn. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, sẽ có người mạnh hơn người đến giết ngươi.
- Ngươi rất mạnh miệng.
Đường Phong cười lạnh một tiếng, nhặt một thanh đại đao trên người một trưởng lão Nhất Đao Môn, uy phong lẫm lẫm, xoay người hướng đám đệ tử Nhất Đao Môn đánh tới. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Yên tâm, hiện tại ta sẽ không giết ngươi, ta muốn ngươi tận mắt nhìn thấy, ta dám đối nghịch với cả thiên hạ to lớn hay không! Ai dám tổn thương người bên cạnh ta, ta chắc chắn diệt cửu tộc của hắn!
Cầm chuôi đại đao, Đường Phong chậm rãi tiến về phía trước ba bước, quay mặt nhìn về phía đám đệ tử Nhất Đao Môn chém tới, đại đao vung lên mạnh mẽ.
Cương khí hung mãnh rót vào trong đao, mặc dù Đường Phong không có lĩnh ngộ cảnh giới dùng đao, nhưng lưỡi đao vẫn xuất hiện đao mang hình bán nguyệt dài mấy trượng.
Thực lực quyết định tất cả.
Đao mang phá không trảm tới, chém lên người đám đệ tử Nhất Đao Môn đang chửi bậy, đám đệ tử này cao nhất chỉ đạt tới Huyền giai, đao mang chém tới người chết ngã xuống lớp lớp.
Đao mang bá đạo hung ác chém ngang éo của bọn hắn, chặt đứt thân thể của bọn chúng thành hai nửa.
Lại một đao chém ra, lại có thêm một đám người ngã xuống.
Mỗi một đao đều giét hơn mười người, máu tươi phun ra, nội tạng nhung nhúc, giống như Tu La Địa Ngục. Rất nhiều đệ tử Nhất Đao Môn còn chưa thấy mặt của Đường Phong đã ngã xuống đất.
Lão già nằm trên mặt đất, mí mắt run rẩy vài cái, lẩm bẩm nói:
- Điên rồi... Điên rồi… Người này quả thật là một ma đầu, đồn đãi không sai, đồn đãi không sai a…
Nói lời cuối cùng, âm thanh của lão già này đã nhỏ đến mức khó có thể nghe được, hai mắt vô thần chậm rãi nhắm lại.
- Không muốn chết, mau cút đi!
Linh Khiếp Nhan đối với đám đệ tử Nhất Đao Môn đang sửng sờ đứng nguyên tại chỗ không dam lui về phía sau, gầm lên một tiếng, nàng biết rõ, nếu như đám người này lao về phía trước, Đường Phong sẽ không lưu thủ, sẽ giết sạch toàn bộ bọn chúng. Kết quả khi đó giữa Nhất Đao Môn và Thiên Tú là không chết không ngớt, Đường Phong sẽ không để dư nghiệt còn sống, nếu bọn chúng thức thời, không trêu chọc Đường Phong, nói không chừng Đường Phong sẽ không đuổi giết bọn chúng, nhưng nếu muốn tìm chết, thì không thể trách Đường Phong được.

Vô Thường - Chương #661


Báo Lỗi Truyện
Chương 661/1679