Chương 660: Quả nhiên là ma đầu. (Thượng)


Khuôn mặt tinh xảo của Linh Khiếp Nhan nổi lên ý căm tức, thò tay ra, lấy đại đao trong tay Liễu Trần Phong xuống, nàng cầm lấy đại đao, xoay ngược sống đao, mạnh mẽ đánh vào mặt của Liễu Trần Phong.
- Ngươi ăn nói lung tung, ta thay mặt Phong ca ca đánh ngươi, đánh nát miệng của ngươi, ta xem lần sau ngươi còn dám ăn nói lung tung nữa không.
Một mặt Linh Khiếp Nhan vừa mắng, mặt khác không ngừng đánh vào mặt Liễu Trần Phong.
- Ba ba ba~
Liễu Trần Phong bị đánh phát mộng, hắn cảm thấy không đến ba tức thời gian, gương mặt của mình đã bị đánh hơn trăm lần.
Càng thêm bi kịch chính là, dù hắn cố tình tránh né, cũng tránh không được, bởi vì chung quanh thân thể của hắn, bị một cổ cuồng phong quấn quanh, hắn không thể cử động, tự nhiên tránh không thoát.
Một thân hộ thân cương khí tinh thuần, cố gắng chống đỡ vô số công kích bạo phát, sống đao đánh vào mặt, đau đớn như có lửa cháy trên mặt.
Sau khi Linh Khiếp Nhan dừng tay, khuôn mặt Liễu Trần Phong đã biến thành đầu heo, miệng đầy máu đen, hàm răng không biết đã chào từ biệt bao nhiêu cái răng.
Thẳng đến lúc này, chín Thiên giai cao thủ phóng tới trước mặt Đường Phong, đối chiến chính diện với Đường Phong.
Chín đạo công kích, bao phủ cả người Đường Phong, dù thực lực Đường Phong mạnh hơn nữa, thời điểm cố kỵ Mạc Lưu Tô và mấy vị đệ tử Thiên Tú ở căn phòng sau lưng, không cách nào tránh thoát tất cả công kích.
Cho nên hắn cũng không tránh, thân thể hơi nghiêng, dùng phần ngực và phần bụng chống đỡ đại bộ phận công kích, hắn uốn éo thân thể tránh né bộ phận công kích còn lại.
Đắc thủ rồi! Thời điểm vũ khí mấy tên Thiên giai trưởng lão Nhất Đao Môn chém vào lồng ngực Đường Phong, sắc mặt bọn hắn vui vẻ rất nhiều, nhịn không được tuôn ra ý nghĩ như thế.
Tuy cảm giác có chút là lạ, nhưng cũng là thân thể của Đường Phong dường như cũng không cường đại bao nhiêu. Vừa rồi bọn họ có cảm giác Đường Phong không thể bị đánh bại, mà bây giờ, mấy chuôi đại đao chém lên, ẩn chứa toàn bộ thực lực của những người này, một mình hắn làm sao có thể ngăn cản được?
Vài tiếng xoẹt xoẹt vang lên, quần áo Đường Phong bị mấy thanh vũ khí này chém ra vài lỗ hổng lớn, nhưng ngoài dự liệu là không có máu tươi bắn ra tung tóe.
- Không tốt!
Một tên Thiên giai trưởng lão hô to, thân thể cấp tốc lui về phía sau, nhưng đã muộn, trong nháy mắt hắn đắc ý nghĩ rằng mình đã đắc thủ, đoản kiếm màu đen đâm xuyên qua hộ thân cương khí của hắn, xuyên phá phòng ngự của hắn.
Đâm xong một kích liền thu lại, tốc độ Đường Phong nhanh đến cực hạn, đoản kiếm màu đen bộc phát ra hào quang chói mắt, lần nữa đâm về phía một người khác.
Phốc! Một tiếng, một Thiên giai cao thủ Thiên Địa Tông phản ứng hơi chậm bị đâm một kích, đến khi chết, hắn còn cho rằng mình đã đánh chết Đường Phong.
Sau một khắc, tất cả mọi người đều lui về phía sau.
Những Thiên giai cao thủ này đều hoảng sợ, bọn họ không ngờ rằng Đường Phong đã đánh lui bọn họ. Nguồn: http://truyenyy.com
Dù sao cũng là chín người hợp kích, làm sao Đường Phong có thể hóa giải chứ.
Thân hình giống như một viên đạn bay ra khỏi nòng súng, bị lực đạo mạnh mẽ đánh bay về phía sau, đâm vào vách tường sau lứng, vách tường lập tức sập đổ.
Ổn định thân hình, hai tay Đường Phong nắm chặt đoản kiếm, lao về phía trước, thừa dịp những người kia còn chưa đứng vững, vọt về phía một người, một kiếm đâm vào lồng ngực của đối phương.
Thân ảnh của Đường Phong xuyên qua người nọ, tiện tay hớt đứt đầu kẻ đó, ngay lập tức một thân hình bay về phía sau, máu tươi phun xối xả lên không trung.
Uy Lực của Thiên giai thượng phẩm, không người nào có thể ngăn cản!
Mặt đối mặt, chỉ trong nháy mắt, chín Thiên giai cao thủ vây công Đường Phong, ba người tử vong, sáu người còn lại sắc mặt tái mét.
Những người bị chết kia, là người Thiên Địa Tông đến chúc mừng, còn lại chính là hai tên trưởng lão Nhất Đao Môn, tất cả đều là Thiên giai hạ phẩm cao thủ.
Cánh tay bị phế của Tứ trưởng lão không ngừng run lên. Cho tới bây giờ hắn mới hiểu, lúc hắn giao thủ với tiểu ma đầu này, người ta đã hạ thủ lưu tình, nếu lúc đó nếu hắn muốn hắn đã chặt đứt cánh tay của mình. Bằng vào thực lực Đường Phong bạo phát ra bây giờ, lấy mạng của mình quả thực quá dễ.
Hối hận, khủng hoảng, cảm xúc ngổn ngang lan tràn trong lòng Tứ trưởng lão, hắn cảm giác mình không nên xuất hiện ở đây, nhưng bây giờ mới hối hận thì làm được gì? Đắc tội ma đầu này, ngày sau cũng không sống tốt, trừ phi hôm nay giết hắn tại chỗ này.
Sau khi tông chủ Tiền Tông Vũ Dương Sơn rời khỏi phạm vi công kích của Đường Phong, quát to một tiếng:
- Trên người tiểu ma đầu này có trọng bảo đao thương bất nhập.
Không chỉ hắn phát hiện, những người khác cơ bản đều đã phát hiện, bằng không công kích của chín người đánh lên thân thể Đường Phong, vì sao không lấy tính mạng của hắn được? Trọng bảo này nhất định rất lợi hại, nếu không làm sao có thể ngăn cản hơp kích của chín người được? Không ít ánh mắt tham lam lóe lên, bảo bối như thế phải cướp vào tay, coi như mình không dùng đến, lấy làm bảo vật trấn phái cũng tốt, lưu cho hậu bối tử tôn đeo, thời khắc mấu chốt có thể bảo vệ tính mạng.
Nhưng bọn hắn biết rõ, muốn đoạt vật trên người Đường Phong, độ khó rất lớn, dù sao thực lực tiểu ma đầu này rất cường đại.
Thời điểm bọn họ do dự, Đường Phong há miệng phun ra một ngụm máu tươi, trong nháy mắt, Đường Phong đã rút đoản kiếm màu đen từ trong thi thể dưới chân ra, lao đến gần Tứ trưởng lão Nhất Đao Môn, trên mặt Tứ trưởng lão lộ ra thần sắc khủng hoảng, Đường Phong thò tay điểm vào đan điền hắn vài cái, lập tức lui về phía sau.
Mồ hôi trên trán hắn ứa ra, hắn nghĩ rằng mình chết chắc rồi, dù sao thủ đoạn tiểu ma đầu kia quá hung tàn, nhưng sau một khắc, hắn lại phát hiện mình hoàn hảo không tổn thương gì, mà địa phương bị Đường Phong điểm vào không có chút cảm giác đau đớn nào.
Tứ trưởng lão cười ha hả một tiếng:
- Tiểu ma đầu, hết khí lực rồi à, mọi người cùng xông lên nào!
Vừa dút lời, hắn liền vận cương khí toàn thân, đột nhiên cảm thấy đan điền đau nhức kịch liệt, mặt của hắn đỏ bừng, phần bụng truyền ra tiếng trầm đục, cảm giác toàn bộ đan điền giống như một quả bóng xì hơi, cương khí chất chứa trong đan điền từ trong thể nội tứ tán ra ngoài.
Cả người Tứ trưởng lão uể oải, dùng thần sắc không thể tin nổi nhìn Đường Phong, yếu ớt nói:
- Đây … đây là công phu gì?
Lập tức ngửa mặt lên trời, tuyệt khí bỏ mình.
Đường Phong đứng nguyên tại chỗ điều chỉnh khí tức, không nhìn đến hắn, một người chết mà thôi, có phản ứng gì chứ?
Tịch Diệt Chỉ, không đả thương da thịt người, chuyên phá gân mạch cùng cương khí. Lúc nãy điểm mấy chỉ, đã đem gân mạch gần đan điền phá hủy, hắn không vận công thì thôi, chỉ cần vận công, tổn thương gân mạch làm cho cương khí của hắn lưu thông không thuận lợi, kết quả cuối cùng là cương khí phản phệ mà chết.
Do Đường Phong tu luyện Tịch Diệt Chỉ đến đại thành, nếu không dùng thực lực Thiên giai thượng phẩm của hắn, không cần điểm nhiều như vậy, một chỉ là đủ để lấy mạng già của Tứ trưởng lão rồi.

Vô Thường - Chương #660


Báo Lỗi Truyện
Chương 660/1679