Chương 658: Nhân Gian không cửa, Hoàng Tuyền có đường. (Hạ)


Chỉ trong năm nhịp hô hấp ngắn ngủi, đám đệ tử Nhất Đao Môn có ý đồ chạy trốn, tất cả đều chết hơn ba mươi người, không tên nào may mắn tránh thoát.
Đám đệ tử Nhất Đao Môn đứng nguyên tại chỗ kinh hãi nhìn Đường Phong, trong lòng sợ hãi đồng thời lại xen lẫn chút may mắn, thầm nghĩ may là chính mình vừa rồi không chạy, nếu không nằm trên mặt đất nhất định có thêm chính mình.
Nhưng bọn hắn thật sự cho rằng mình sẽ được sống sao? Trước mặt là Huyết Ma giết người không chớp mắt, hai tay dính đầy huyết tinh, loại ý niệm này ngay cả bọn hắn cũng không dám nghĩ đến.
Khúc nhạc chết chóc cũng không phải kết thúc ngược lại giờ mới bắt đầu.
- Khiên Ti Lung Hải, Địa Võng Thiên La!
Vô số chuôi ám khí như hợp lại thành một sợi tơ, lại lần nữa từ trên tay Đường Phong bắn ra, công kích phô thiên cái địa bắn về phía đám đệ tử Nhất Đao Môn, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên, hơn phân nửa đệ tử Nhất Đao Môn té xuống, bọn hắn không phải không muốn phản kháng, nhưng bọn hắn căn bản không biết được phương hướng ám khí phóng tới từ đâu, mặc dù trên người vận chuyển cương khí hộ thân cũng không thể phòng ngự ám khí tập kích, chỉ một số ít vận khó vô cùng tốt, lấy vũ khí của mình vung vẩy vũ khí lung tung, trùng hợp ngăn được ám khí của Đường Phong.
- Xảo Thủ Độ Xử, Thiên Y Vô Phùng!
Ám khí lúc này bất đồng với vô số chuôi phi đao lúc nãy, lúc này bắn ra vô số phi châm, phi châm rất nhỏ nhưng trí mạng.
Trong một mảnh đao quang kiếm ảnh, không ai có thể chặn được thứ ám khí mà mắt thường khó có thể nhìn thấy này, tất cả đám để tử Nhất Đao Môn còn thừa lại lúc này sững sờ đứng nguyên tại chỗ, toàn thân không một miệng vết thương, nhưng tâm mạch và đan điền của bọn hắn, đã bị phi châm xuyên qua rồi.
- Môn chủ… Thay chúng ta báo thù!
Một đệ tử Nhất Đao Môn nói xong câu này trực tiếp ngã nhào xuống đất.
Địa Võng Thiên La Thủ! Thiên Y Vô Phùng Châm! Đây là hai chủng ám khí đỉnh cấp của Đường Môn, đã được Đường Phong phát huy đến cảnh giời Phản Phác Quy Chân, có thể nói, ở trên đời này, luận thủ pháp ám khí, nếu Đường Phong nhận đệ nhị, không người nào dám nhận đệ nhất. Loại thủ pháp ám khí này thích hợp sát thương phạm vi lớn, chẳng qua sau hai đợt ám khí này, tất cả đệ tử Nhất Đao Môn ở chỗ này đều đã chết.
Trong lòng Liễu Trần Phong nhỏ máu, thân thể run rẩy kịch liệt, bốn vị Thiên giai trưởng lão cũng thế, không dám tin nhìn Đường Phong, trong đôi mắt của năm người này tràn ngập khiếp sợ, hoảng sợ cùng phẫn nộ.
Bọn hắn cảm giác mình vẫn còn đánh giá thấp trình độ hung tàn của tên Huyết Ma này!
Vừa rồi Đường Phong nói muốn tàn sát Nhất Đao Môn, bọn hắn chỉ nghĩ đây là lời nói suông mà thôi, nói suông khoác lác ai cũng biết nói, nhưng chân chính làm được có mấy ai? Hơn nữa, Đường Phong trẻ tuổi như vậy, hành hạ tàn nhẫn Liễu Nhất Đao xong, phẫn nộ trong lòng không giảm xuống một ít hay sao? Nói muốn tàn sát Nhất Đao Môn, đại khái chỉ là lời hù dọa người khác, nếu hắn thật sự động thủ đi làm, nói không chừng hắn không có lá gan này, cũng có thể tâm không đành lòng.
Nhưng Liễu Trần Phong phát hiện mình đã sai rồi.
Hắn dám, hắn thật sự dám! Hắn động thủ đánh tất cả đệ tử Nhất Đao Môn, thần sắc không thay đổi chút nào, ra tay mau lẹ vô cùng, giống như hắn không phải đang giết người, mà giống như nông dân gặt lúa.
Cho dù là Liễu Trần Phong, cũng không có khả năng một lần duy nhất giết nhiều người như vậy, không phải là vấn đề thực lực, mà là vấn đề tâm tính. Mà Đường Phong chỉ trong nhất thời nửa khắc, hơn tám mươi đệ tử Nhất Đao Môn đã chết trong tay của hắn.
Tám mươi người a! Địa giai đấy! Có thể nói toàn bộ Địa giai cao thủ của Nhất Đao Môn đều ở đây. Chỉ một lần duy nhất giết sạch sẽ, ngày sau Nhất Đao Môn còn tồn tại, cũng không thể gượng dậy nổi. Tám mươi người này đều là lực lượng trung kiên của Nhất Đao Môn, hiện tại đều đã chết, bằng môt đám Thiên giai bọn họ ngày sau có thể làm nên đại sự gì?
Thi thể nằm la liệt trên mặt đất, có thể nói là thi chất thành núi, máu chảy thành sông, Liễu Trần Phong như nhớ lại tràng chiến đấu bên Dạ Vũ hồ hai năm trước, nghĩ đến lần này, huyết tinh hơn so với hôm nay?
Trong tràng hiện tại chỉ còn lại Đường Phong, Linh Khiếp Nhan cùng năm Thiên giai Nhất Đao Môn.
- Đường quỷ… Nhất Đao Môn thề không đội trời chung với ngươi, hôm nay ngươi không chết thì ta vong!
Hai mắt Liễu Trần Phong đỏ lên, hôm nay chết nhiều người như vậy, dù Đường Phong muốn buông tay, Liễu Trần Phong hắn sẽ không đồng ý, lại nói, hắn còn là người đã giết con của mình, nếu như không thể chính tay giết chết cừu nhân, cho dù hắn chết, cũng sẽ không nhắm mắt.
Một người khi lâm vào tuyệt cảnh sẽ có ý chí và dũng khí chiến đấu cực lớn, vừa rồi Liễu Trần Phong và đám Thiên giai trưởng lão muốn chạy trốn, nhưng hiện tại bọn hắn không muốn, thầm nghĩ lưu lại chiến một trận, cho dù đánh không lại cũng tốt hơn tham sống sợ chết kéo dài hơi tàn.
- Đây cũng là ý của ta, ta nói rồi, hôm nay ta muốn tàn sát Nhất Đao Môn các ngươi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đường Phong nhàn nhạt nói.
- Liễu huynh chớ hoảng sợ, chúng ta đến giúp ngươi đây!
- Đường Phong tiểu nhi, còn không mau thúc thủ chịu trói!
Mấy âm thanh liên tiếp vang lên, lập tức có vài đạo thân ảnh nhanh chóng tiếp cận, trên mặt Liễu Trần Phong vui vẻ, sắc mặt mấy tên Thiên giai trưởng lão cũng tốt lên không ít.
Sau khi nghe được âm thanh, Đường Phong quay đầu nhìn sang, chỉ thấy có bốn năm Thiên giai cao thủ, do Tứ trưởng lão bị hắn hủy tay ban nãy dẫn dắt, nhanh chóng đến gần nơi này, thực lực mấy người này đều là Thiên giai hạ phẩm, cũng không tính là cao, nhưng tăng thêm lực lượng cho Liễu Trần Phong, trong chốc lát đã có mười Thiên giai cao thủ.
Mấy người kia nhanh chóng đến bên người Liễu Trần Phong, sau khi thấy nhiều đệ tử Nhất Đao Môn chết như vậy, trong mắt tràn ngập thần sắc không thể tưởng tượng nổi.
Tứ trưởng lão run rẩy như gà mắc bệnh ôn dịch, nước mắt tuông rơi hỏi thăm:
- Môn chủ, ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Liễu Trần Phong hung dữ nhìn Đường Phong, cắn răng nói:
- Bị ma đầu kia giết.
Tứ trưởng lão ngây người, phẫn nộ nhìn Đường Phong, mắng:
- Ma đầu chết tiệt, ngươi quả thực là đồ súc sinh!
Đường Phong mới đi vào Nhất Đao Môn chẳng bao lâu, thời gian bất quả chỉ hơn một nén nhang, nhưng đã tạo thành thảm án như vậy, bảo hắn không phải ma đầu ai cũng không tin.
Một người trong nhóm Tứ trưởng lão đi ra, áo bào không gió tung bay, thoạt nhìn khoảng 50 – 60 tuổi, trong mắt toát ra vẻ thù hận, tuy khiếp sợ thủ đoạn của Đường Phong, nhưng vẫn mở miệng hỏi:
- Tiểu ma đầu, lão phu hỏi ngươi, tôn nhi của lão phu, là do ngươi giết phải không?
Đường Phong nhìn hắn đầy miệt thị, thản nhiên nói:
- Từ trước tới giờ, ta chỉ giết súc sinh, không biết tôn nhi của mi là tên súc sinh nào trong số đó?
Lão đầu hừ lạnh một tiếng, cũng không hơn thua miệng lưỡi với Đường Phong, chỉ nói:
- Lão phu là tông chủ Tiền Tông Vũ Dương, tôn nhi của lão phu gọi là Vũ Hiên.

Vô Thường - Chương #658


Báo Lỗi Truyện
Chương 658/1679