Chương 654: Nắm tay ai cứng. (Thượng)


Âm thanh giòn tan liên tiếp vang lên, những nữ nhân cay nghiệt bị đánh liền hồ đồ, từ trong miệng phun ra máu và mấy cây răng, bị đánh làm cho cả người muốn ngã xuống đất.
- Không phải thích mắng chửi người sao? Ngày sau há miệng hở lợi, ta xem ngươi làm sao mắng chửi người.
Đến tận lúc này, Liễu Trần Phong mới mang nhân mã Nhất Đao Môn từ bên ngoài tiến vào, Liễu Nhất Đao cũng đến tham gia, thời điểm hắn nhìn thấy Mạc Lưu Tô như chim non nép người Đường Phong, trong nội tâm xuất hiện một thứ gọi là ghen ghét.
Liễu Trần Phong trừng mắt nhìn nữ nhân bị tát kia, quát:
- Câm miệng, mất mặt xấu hổ như vậy chưa đủ sao!
Quay đầu lại nhìn Liễu Nhất Đao, giận dữ nói:
- Ngươi không biết quản giáo nữ nhân của mình hay sao?
Liễu Nhất Đao hoảng sợ, nhìn nữ nhân kia nói:
- Còn chưa cút xuống, ở đây không phải nơi ngươi có thể nói chuyện. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nữ nhân cay nghiệt kia hình như bình thường rất được Liễu Nhất Đao sủng ái, lúc này lại không nghe lời, khóc lớn nói:
- Phu quân phải báo thù cho ta, không đánh chết con tiện nhân lẳng lơ này, ta cam lòng.
Liễu Trần Phong bỏ qua nữ nhân này, ánh mắt lạnh lùng nhìn Đường Phong, nói:
- Đường công tử hạ độc thủ với nữ tử bình thường như thế, nhẫn tâm như thế, chẳng lẽ đây chính là phong cách làm việc của Thiên Tú hay sao?
Đường Phong không để ý đến Liễu Trần Phong, nhìn Mạc Lưu Tô nói:
- Mấy vị sư thúc đâu rồi? Gọi mấy vị sư thúc ra đây, chúng ta trở về.
- Ân
Mạc Lưu Tô gật đầu.
Cho tới bây giờ, đột nhiên Đường Phong cảm giác có chút không thích hợp, nghi hoặc hỏi:
- Tại sao ở đây có mùi máu tươi? Có ai bị thương sao?
Vừa rồi khi hắn nhìn thấy Mạc Lưu Tô, thấy phản ứng đau lòng của Mạc Lưu Tô, cho nên không để ý đến mùi vị xung quanh, tới bây giờ mới đoán được.
Ánh mắt Mạc Lưu Tô ảm đạm.
Giống như nghe được lời nói của Đường Phong, ba nhị đại đệ tử của Thiên Tú từ trong phòng đi ra, Đường Phong ngẩn đầu nhìn lên, ánh mắt âm trầm.
Bởi vì ba vị nhị đại đệ tử này, trên người mỗi người đều có thương thế, một người được hai người khác dùi dắt, thương thế của nàng nặng nhất, một cánh tay đã bị chặt đứt đến khuỷu tay, tuy đã được băng bó lại, nhưng máu tươi vẫn rơi tí tách xuống đất.
Sát khí bị áp chế trong lòng của Đường Phong, dâng lên như phiên giang đảo hải.
- Còn một vị sư thúc... ở đâu?
Đường Phong trầm ngâm hỏi.
Mạc Lưu Tô vốn dẫn theo năm nhị đại đệ tử Thiên Tú đi ra ngoài, một người được thả về đưa tin, như vậy ở đây còn lại bốn người, nhưng bây giờ, đi ra chỉ có ba người.
Đám nhị đại đệ tử Thiên Tú ở đây nhìn Đường Phong, cười thảm một tiếng:
- Phong sư điệt… Lâm sư tỷ bị bọn chúng giết chết rồi!
Sát cơ trong lòng Đường Phong bạo phát, dù là Mạc Lưu Tô, cũng run len một cái, cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Sát cơ tràn ngập, bao trùm toàn trường, giống như có một đầu hung thú từ viễn cổ, phát ra tiếng gào thét rung trời.
Hai mắt Đường Phong biến thành đỏ thẫm, bọn người Liễu Trần Phong nhìn thấy, lấy thân thể Đường Phong làm trung tâm, một mảng huyết sắc màu đỏ sậm tản ra xung quanh, lúc này là ban ngày nhưng lại giống như bầu trời lại biến thành màu đỏ như máu, đám người Nhất Đao Môn nhịn không được sinh ra hoảng sợ trong lòng, lui về phía sau vài bước, trợn mắt há mồm, nhưng không có một giọt máu tươi nào cả, nhưng trong không khí lại phiêu đãn mùi vị máu tươi nồng đậm.
Liễu Trần Phong biết rõ, việc hôm nay, đã không thể hòa hoãn.
- Tốt, tốt, tốt, phi thường tốt.
Đường Phong hít sâu một cái, cơ hồ có chút không thể đè nén được tức giận và sát cơ trong lòng, chậm rãi xoay người, nhìn Liễu Trần Phong và đám người Nhất Đao Môn.
Nhị đại đệ tử Thiên Tú bị một cánh tay kia, trên vết thương vẫn còn nhỏ máu, dùng nhãn lực của Đường Phong, sao có thể không nhìn ra các nàng bị thương bao lâu chứ? Nói cách khác, nàng gặp vận rủi nhiều lắm mời qua một hai canh giờ.
Nếu mình đến sớm hơn một chút, làm sao phát sinh thảm kịch này chứ? Ngoài phẫn nộ Đường Phong cũng đầy ảo não.
Nhưng mà, hắn cưỡi Khiếu Thiên Lang một đường chạy tới đây, tốc độ đã đến cực hạn, căn bản không có khả năng đến sớm hơn một hai canh giờ.
Nhìn hai mắt đỏ thẫm của Đường Phong, trong lòng Liễu Trần Phong nhảy một cái, thiếu niên này chỉ đạt tới Địa giai thượng phẩm, nhưng giờ phút này lại gây cho hắn một áp lực vô hình, giống như trời đất sụp đổ, đang đè ép thân thể hắn, ép đến mức hắn không thể thở nổi.
Sát cơ vô hình đã ngưng tụ thành thực chất, sâm lãnh lạnh buốt, Liễu Trần Phong nghĩ mãi không ra, đây chẳng qua là một thiếu niên không đến hai mươi tuổi mà thôi, làm sao lại có sát khó mãnh liệt như thế? Rốt cuộc hắn đã giết qua bao nhiêu người rồi?
- Đường công tử, đây là việc ngoài ý muốn.
Trong nội tâm Liễu Trần Phong quyết tâm muốn đem thiên đại nguy cơ này bóp chết từ trong trứng nước, ngoài miệng thì nói đường hoàng, ý đồ muốn phân tán sự chú ý của Đường Phong, hắn muốn nhân cơ hội này bắt Đường Phong lại.
Tay Đường Phong khẽ run lên, hắn không nhớ nỗi đã bao lâu rồi hắn không có tức giận lớn như thế này rồi, có lẽ là hai năm trước, thời điểm Cự Kiếm Môn đánh đến Thiên Tú thì hắn đã tức giận như vậy, nhưng lúc đó Thiên Tú chưa có chết người, hoàn toàn không thể so sánh với lúc này đươc.
- Sư tỷ, người đứng ở chỗ này, ta muốn xem ai dám động đến đệ tử Thiên Tú chúng ta hay không?
Đường Phong đè nén lửa giận, cố gắng làm cho tâm tình bình tĩnh trở lại, nhưng âm thanh giọng nói run lên nhè nhẹ.
Đôi mắt Mạc Lưu Tô đỏ lên, nhìn quét qua đám người trước mặt một vòng, sau đó thò tay điểm vào mấy người, cuối cùng chỉ vào Liễu Nhất Đao, nói:
- Lâm sư thúc bị người này giết chết.
- Đã biết, sư tỷ mang theo các vị sư thúc tiến vào phòng tránh một chút, chuyện kế tiếp, sư đệ sẽ xử lý.
Đường Phong chậm rãi nhắm mắt lại.
Mạc Lưu Tô chần chờ một chút, nhưng vẫn nghe lời đi theo sát các vị nhị đại đệ tử Thiên Tú đi vào trong phòng. Nàng chẳng qua chỉ đạt tới Hoàng giai, các vị nhị đại đệ tử tuy đạt tới Địa giai, nhưng đang bị thương rất nặng, đứng ở chỗ này căn bản không giúp được gì, chỉ thêm vướng bận.
Một vị Thiên giai trưởng lão Nhất Đao Môn giận tím mặt, trách mắng:
- Xú tiểu tử, không xem ai ra gì, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
Đường Phong mở mắt, thân hình lảo đảo, cười lên điên cuồng:
- Tàn sát toàn bộ Nhất Đao Môn các ngươi!
Trước khi tới nơi này, Đường Phong chỉ muốn đem Liễu Nhất Đao và mấy tên trợ Trụ vi ngược đả thương đệ tử Thiên Tú mà thôi, nhưng hiện tại không cần lưu lại chút tình cảm nào.
Mượn Xác Hoàn Hồn! Khí tức Thiên giai thượng phẩm bộc phát ra, lời vừa dứt, thân thể Đường Phong cũng biến mất, đám người Nhất Đao Môn đứng chung một chỗ với nhau chỉ cảm thấy có một trận gió thổi tới mình, lập tức có vài tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
Trong lòng Liễu Trần Phong cùng đám Thiên giai trưởng lão hoảng hốt, không đợi bọn họ kịp phản ứng, những tên Địa giai cao đệ tử vừa bị Mạc Lưu Tô chỉ ra đã trở thành thi thể, máu tươi phun ra tung tóe, giống như một hồi tinh phong huyết vũ rơi xuống đất.

Vô Thường - Chương #654


Báo Lỗi Truyện
Chương 654/1679