Chương 651: Thu chút tiền lãi. (Hạ)


Lão đầu này vừa xuất hiện, đám đệ tử Nhất Đao Môn đang kinh hoàng giống như ăn được một liều thuốc an thần, gánh nặng trong lòng liền được giải tỏa.
- Tứ trưởng lão đã đến.
Trong đám người truyền ra một âm thanh hoan hô.
- Tứ trưởng lão là Thiên giai hạ phẩm, thừa sức bắt giữ tên tiểu tử này.
- Tiểu tử này quá càn rỡ, không coi ai ra gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Tứ trưởng lão Nhất Đao Môn chậm rãi đi về phía Đường Phong, nhìn lướt qua đám đệ tử bị đánh tổn thương nằm trên mặt đất, hừ lạnh một tiếng, nói:
- Dám đến Nhất Đao Môn giương oai, lá gan của tiểu tử ngươi quả là không nhỏ, nhìn ngươi tuổi còn trẻ, thực lực không tệ, nếu tự phế hai tay ta sẽ cho ngươi rời đi, nhân sinh trăm năm, thời gian của ngươi còn rất dài, ngươi phải nhớ ngàn vạn lần đừng nên trêu chọc người không thể chọc.
Lão đầu tử hiện tại hận không thể đem Đường Phong ăn tươi nuốt sống, nhưng ở bên cạnh có rất nhiều người của các thế lực đang xem, nếu hắn trực tiếp ra tay, sẽ ảnh hưởng đến tên tuổi của hắn, cho dù thắng cũng không có gì phong quang, còn không bằng ra vẻ hào phóng, thả cho hắn một con đường sống, như vậy Nhất Đao Môn cũng có được thanh danh nhân từ.
Người bị phế bỏ hai tay, cả đời cũng không phải là hết, nhưng đối với một người tu luyện mà nói, quả thực so với chết còn đáng sợ hơn. Lão đầu ngoài miệng nói rất hay, nhưng tâm của hắn rất độc ác a.
Đường Phong vẫn như cũ không để ý đến hắn, trên mặt bình tĩnh như một hồ nước phẳng lặng, không nhanh không chậm đi tới gần hắn.
Tròng mắt Tứ trưởng lão híp lại, cả giận nói:
- Đây chính là ngươi muốn chết, vậy cũng đừng trách lão phu vô tình.
Từ tràng diện này, đám người xung quanh rất tiếc hận, nhưng đây là chuyện không liên quan đến mình. Đồng thời trong mắt lão đầu hiện ra một tia mừng rỡ, lật tay thành trảo, chộp thẳng vào đỉnh đầu của Đường Phong.
Dùng thực lực Thiên giai hạ phẩm, đối phó một Địa giai thượng phẩm, huống chi đối phương là một người còn trẻ tuổi, lão đầu cũng không muốn lấy bội đao của mình ra, làm như thế là tự hạ thân phận. Hắn lại nghĩ, dưới uy lực một trảo của mình, tiểu tử kia căn bản không có khả năng ngăn cản.
Năm ngón tay bắn ra cương mang dài một tấc, sắc bén vô cùng, giống như móng vuốt của mãnh thú, nếu bị một trảo này đánh trúng, đỉnh đầu của Đường Phong sẽ xuất hiện mấy lỗ máu.
Đối diện với một kích kinh thiên kia, Đường Phong giống như bị choáng váng, không có ý tránh né, tùy ý để năm ngón tay kia chộp về phía đỉnh đầu của mình.
Đệ tử Nhất Đao Môn hưng phấn, tròng mắt trợn lên thật lớn, một đám ngươi bọn chúng vừa rồi còn bị một mình Đường Phong liên tiếp bức lui về phía sau, mất mặt vô cùng, giờ phút này thấy Tứ trưởng lão sắp trút giận cho mình, tự nhiên muốn nhìn tràng cảnh đỉnh đầu của tiểu tử cuồng vọng này bị bóp vỡ nát.
Linh Khiếp Nhan đứng trong đám người bên cạnh Đường Phong, nhắm mắt theo đuôi theo sát hắn, trên mặt vẫn biểu lộ vẻ ngây thơ thanh thuần, thỉnh thoảng quay đầu nhìn chung quanh một chút, cũng không có ý muốn ra tay trợ giúp Đường Phong, bởi vì nàng biết rõ thực lực Phong ca ca của nàng bây giờ như thế nào, đừng nói Thiên giai hạ phẩm, coi như Thiên giai thượng phẩm, nếu không biết rõ về Đường Phong, mặt đối mặt vẫn ăn thiệt thòi lớn.
Thời điểm năm ngón tay kia sắp đánh xuống đỉnh đầu của Đường Phong, Đường Phong rốt cục cũng xuất thủ, hắn không né tránh, trên người thậm chí còn không có cương khí chấn động, đảo tay thành quyền, bước nhỏ về phía trước, trực tiếp nện vào năm ngón tay của Tứ trưởng lão.
- Răng rắc.
Tiếng vang liên tiếp truyền đến, thân thể Đường Phong có chút giật giật, không tự chủ lui về phía sau ba bước, mà Tứ trưởng lão của Nhất Đao Môn kia, lại kêu thảm một tiếng, tay phải giống như chạm vào một cái chảo còn nóng, vội vàng thu tay về, động tác như hành vân lưu thủy, lưu loát dứt khoát, làm cho mọi người không kịp nhìn thấy.
Đám người vây xem kêu lên một tiếng không tốt, sắc mặt trở nên kinh ngạc vạn phần, bọn hắn hoàn toàn không biết vừa rồi đã phát sinh chuyện gì, động tác của Đường Phong quá nhanh, ngoại trừ một số ít cao thủ có nhãn lực nhìn ra động tác của hắn, những người khác chỉ thấy tay của Tứ trưởng lão va chạm vào thân thể Đường Phong, hắn lập tức nhảy về phía sau.
Giờ phút này nhìn về phía Tứ trưởng lão, người không rõ chân tướng không khỏi hít một hơi lãnh khí.
Bởi vì tay củaTứ trưởng lão, hiện giờ có hình dạng gì? Năm ngón tay vặn vẹo vạn phần, ngón trỏ dính vào mu bàn tay, ngón giữa lõm vào lòng bàn tay, ngón cái gãy thành ba đoạn, bàn tay có hình thù rất quỷ dị, cái gọi là tay đứt ruột xót, dưới đau nhức kịch liệt tay của Tứ trưởng lão run rẩy không ngừng, giống như chân gà bị ôn dịch, mồ hôi trên trán tụ thành từng hạt châu lớn tích tích rơi xuống mặt đất.
Tứ trưởng lão lại chịu thiệt? Tuy đệ tử Nhất Đao Môn tuy không nhìn ra Đường Phong động thủ như thế nào, nhưng kết quả thì bọn họ lại thấy rất rõ ràng.
Điều này sao có thể? Có thể đánh một cánh tay của Thiên giai hạ phẩm cao thủ thành trọng thương như vậy, tiểu tử này rốt cuộc đã đạt tới cảnh giới gì?
Bọn họ giật mình thì trưởng lão của bọn họ thì khiếp sợ, tục ngữ nói: trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, nhưng bây giờ thì ngược lại, người trong nhà rõ ràng hơn.
Người khác không biết uy lực một quyền của Đường Phong, nhưng Tứ trưởng lão là người trực tiếp trải qua nên tinh tường vạn phần. Một quyền kia không có sử dụng cương khí, rõ ràng chỉ là man lực của bản thân.
Trảo của chính mình tuy không so được với đao pháp, nhưng cũng phải đánh để dò xét, đối phương chỉ sử dụng một quyền liền phá giải được cương khí của mình, đánh trọng thương tay phải của mình, mà bản thân của hắn, vẫn như cũ không có việc gì.
Tiểu tử này thật sự chỉ đạt tới Địa giai thượng phẩm? Tứ trưởng lão cảm thấy hôm nay mình gặp quỷ rồi.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Tứ trưởng lão không dám vô lễ, hắn muốn tìm hiểu rõ thân phận và ý đồ của tiểu tử này, tiểu tử này lợi hại như thế cũng không vô duyên vô cớ chạy đến Nhất Đao Môn tìm phiền toái.
- Ngươi đến Nhất Đao Môn muốn làm cái gì?
Đường Phong cuối đầu nhìn nhìn nắm đấm của mình, phảng phất như có chút không hài lòng với một kích vừa rồi, nghe xong lời Tứ trưởng lão nói, lúc này mới ngẩng đầu lạnh lùng nhìn hắn, mở miệng nói:
- Thu tiền lãi xong rồi, hiện tại đã nên làm chính sự.
Nhìn lướt qua đám người vây xem, Đường Phong cao giọng nói:
- Thiên Tú Đường Phong, phụng lệnh của tông chủ, đến đây mang Mạc Lưu Tô sư tỷ và các vị sư thúc trở về, nhận được ưu ái của Nhất Đao Môn các vị, lưu sư tỷ của ta tạm cư ở đây mấy ngày, Đường Phong vô cùng cảm kích.
Lời vừa nói ra, chúng đệ tử Nhất Đao Môn lập tức sợ hãi, những đệ tử các phải đến chúc mừng lập tức lui về phía sau, cố gắng kéo xa khoảng cách giữa mình và Đường Phong, giống như trên người Đường Phong đang mang bệnh ôn dịch.
Nếu như chưa có ai nghe qua tên tuổi của Huyết Ma Đường Phong, người này chắc chắn sẽ bị chê cười là ngu ngốc.
Gần hai năm trước, Thiên Tú có một nam đệ tử ngang trời xuất thế, dùng sức một mình đánh chết 2500 người Cự Kiếm Môn, bên Dạ Vũ hồ, máu chảy thành sông, thây chất thành núi, giống như Tu La Địa Ngục.

Vô Thường - Chương #651


Báo Lỗi Truyện
Chương 651/1679