Chương 650: Thu chút tiền lãi. (Thượng)


- Có đại sự gì không ổn, không thấy ta và các trưởng lão đang nghị sự hay sao?
Người đệ tử này tranh thủ thời gian quỳ xuống, run rẩy nói:
- Bẩm môn chủ, bên người có một tên tặc tử, thủ đoạn rất cao minh, đã đả thương rất nhiều sư huynh đệ chúng ta.
- Tặc tử gì mà lớn mật như thế!
Liễu Trần Phong chỉ cảm thấy hôm nay đi ra ngoài đã giẫm phải *** chó, chuyện không hài lòng một chuyện tiếp một chuyện, làm cho hắn phiền não trong lòng.
- Đệ tử không biết, xem bộ dáng chỉ một thiếu niên không đến hai mươi, nhưng một thân công phu phi thường lợi hại.
Đệ tử kia đáp.
- Thiếu niên?
Sắc mặt Liễu Trần Phong âm trầm, hiện tại Nhất Đao Môn đang chuẩn bị hôn sự, trong môn phi thường náo nhiệt, hai ngày nay môn phái tới chúc mừng không ít, nếu Nhất Đao Môn ngay cả một thiếu niên mà cũng giải quyết không được, chẳng phải làm chuyện cười cho thiên hạ hay sao.
Một Thiên giai hạ phẩm trưởng lão đứng lên nói:
- Lão phu đi xem, môn chủ vẫn nên xử lý ở lại đây thương nghị chuyện vừa rồi a.
- Ân, làm phiền Tứ trưởng lão rồi.
Liễu Trần Phong cũng không đem thiếu niên kia để trong lòng, không đến hai mươi tuổi, có thể có bao nhiêu lợi hại chứ?
Chỗ cửa chính Nhất Đao Môn, giờ phút này có ngổn ngang la liệt người nằm đầy đất, không có người chết, chỉ có điểu tất cả đều trọng thương, nói cho cùng Đường Phong lần này đến chủ yếu là mang Mạc Lưu Tô và các đệ tử Thiên Tú đi, đánh ra uy phong của Thiên Tú, chỉ cần người khác không làm quá ác, Đường Phong cũng sẽ không giết người, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Mạc Lưu Tô phải bình an vô sự, nếu Mạc Lưu Tô gặp phải tao ngộ ngoài ý muốn, Đường Phong không ngại tàn sát Nhất Đao Môn.
Từ cửa chính đi vào, Đường Phong mới đi được một đoạn ngắn không đến mười bước, cũng đã xử lý được ba mươi tên đệ tử Nhất Đao Môn, đối với những câu hỏi của đám đệ tử Nhất Đao Môn đều mặc kệ, hắn đánh trước rồi nói sau.
Ba trong năm người đệ tử Thiên Tú bị trọng thương, Đường Phong tự nhiên muốn thu chút tiền lãi từ Nhất Đao Môn, lấy hơn ba mươi tên đệ tử Nhất Đao Môn làm gương cho đám đệ tử khác.
Tiếng động khi giao đấu cùng tiếng kêu la thảm thiết kinh động rất nhiều đệ tử Nhất Đao Môn, đây vốn là địa bàn của người ta, làm sao để cho cho người khác làm càn được? Bất đồng với hơn ba mươi tên đệ tử bị đánh nằm trên mặt đất, đám đệ tử mới này thực lực coi như không tệ.
Một tên Địa giai cao thủ trong đám người nằm trên mặt đất, lửa giận tuông ra, ngoài miệng mắng:
- Tặc tử to gan, Nhất Đao Môn sao có thể là địa bàn mà ngươi giương oai, để mạng lại cho ta.
Vừa mắng, trên tay cầm lấy một thanh Bính Khảm đao, bổ tới trước mặt Đường Phong. Nhìn tư thế như muốn đem Đường Phong chém thành hai khúc, hơn nữa ở phía sau hắn, còn mấy tên Địa giai khác cùng nhau xông lên.
Cũng khó trách hắn lại có ý niệm chém chết Đường Phong, hiện tại Nhất Đao Môn đang có việc vui, rất nhiều thế lực và tông môn cùng đến nơi này chút mừng, hiện tại đã có không ít người vây quanh xem náo nhiệt. Nếu không thể nhanh chóng xử lý tên thiếu niên này, mặt mũi ngày sau của Nhất Đao Môn biết để vào đâu, chẳng lẽ để trong đũng quần?
Người vây xem đều tiếc hận một hồi, bọn hắn đều thấy Đường Phong tuổi còn trẻ, thủ đoạn lại rất cao minh, tự nhiên biết rõ hắn cứ tư chất xuất chúng. Nhưng lại không rõ thiếu niên này tại sao lại chạy đến Nhất Đao Môn hành hung, hiện tại có đến bốn năm tên Địa giai vây công, hắn có thể bảo toàn mạng sống hay sao?
Vài chuôi Bính Khảm đao đều hướng chỗ hiểm của Đường Phong chém tới, sở dĩ Nhất Đao Môn gọi là Nhất Đao Môn, chính là vì tu luyện võ điểm được xưng là Nhất Đao Lưu, chính là vì từ trước đến nay chỉ cần một đao không ai địch nổi, giết địch cũng chỉ cần ra tay một lần.
Cương phong lạnh thấu xương bao quanh Đường Phong, phong kín toàn bộ đường lui của hắn, mắt thấy sắp có máu chảy đầu rơi, vẻ hung ác trong mắt đám đệ tử cũng lộ ra, nhưng sau một khắc, ánh mắt của bọn hắn lại chuyển thành kinh ngạc.
Bởi vì Bính Khảm đao của bọn hắn sắp chạm vào thân thể đối phương, đột nhiên bóng người đối phương lóe lên, biến mất không thấy. Nguồn: http://truyenyy.com
- Cẩn thận.
Một người trong đó vội vàng nhắc nhỏ một người khác.
- Hắn ở sau lưng ngươi.
Thế nhưng đã chậm, người này vừa dứt lời, Đường Phong cũng đã xuất một cước đạp ra, trực tiếp đá vào sau lưng một tên đệ tử Nhất Đao Môn, người đệ tử này chỉ cảm thấy sau lưng như bị một thanh đại chùy đập trúng, há miệng hộc ra một ngụm máu tươi, thân thể bay ra xa, ngã xuống một chỗ các đó hơn chục trượng, nằm cả buổi không đứng lên được.
- Bùm! Bùm! Bùm!
Âm thanh va đập liên tiếp vang lên, mấy tên đệ tử Địa giai vây quanh không tên nào ngoại lệ đều bị trọng kích, thân thể tất cả bọn họ đều bay ngược về phía sau.
Bóng người lóe lên, Đường Phong đứng nguyên chỗ cũ, nhàn nhã thảnh thơi như người dạo chơi tiến về phía trước.
Những âm thanh hít một ngụm lãnh khí vang lên, mọi người vây xem cơ hồ không thể tin được một màn trước mắt, tất cả mọi người đều nhìn người thiếu niên không đến hai mươi tuổi, đối mặt với một đám Địa giai cao thủ vây công, chỉ trong nháy mắt đều đem tất cả kẻ địch đánh lui, mà bản thân mặt không đỏ tim không nhảy, thực lực bá đạo càn rỡ cỡ nào?
Cho tới lúc này, không ít người mới nhớ tới việc xem xét thực lực người trẻ tuổi này.
Kết quả lại làm cho bọn họ chấn động, ngoại trừ số ít người bên ngoài, còn lại tất cả mọi người đều không thể nhìn trộm cảnh giới chân chính của Đường Phong. Kết quả này chỉ có thể nói rõ một vấn đề, cảnh giới của người thiếu niên này, cao hơn bọn họ rất nhiều.
Mà những người nhìn ra được cảnh giới của Đường Phong cũng đều không tin vào mắt mình, Địa giai thượng phẩm? Chính mình có nhìn lầm không? Địa giai thượng phẩm trẻ tuổi như vậy? Đây là thiên phú yêu nghiệt cỡ nào?
Đây là người của gia tộc, đệ tử của tông môn nào, ở tuổi này đã tu luyện đến cảnh giới Địa giai thượng phẩm, nếu cho hắn thêm mười năm thời gian, hắn có thể tu luyện đến cảnh giới gì? Do đang khiếp sợ, bọn họ hoàn toàn không để ý đến một chuyện khác, đó là một Địa giai thượng phẩm bình thường, làm sao có thể trong nháy mắt đánh tan bốn năm tên Địa giai cao thủ vây công?
Đi lên phía trước vài chục bước, lần này đệ tử Nhất Đao Môn vây công Đường Phong đã có kinh nghiệm, bọn hắn không biết cảnh giới của Đường Phong, nhưng cảnh giới của các vị sư huynh vừa vây công Đường Phong thì bọn họ rất tinh tường.
Địa giai cao thủ a, trong nháy mắt bị đánh tan, những đệ tử bình thường của Nhất Đao Môn còn dám đi lên vuốt râu hùm sao?
Đường Phong đi lên phía trước một bước, đám người đông nghịt liền lui về sau một bước, trên mặt tràn đầy thần sắc khủng hoảng, trường đao trong tay đang run rẩy.
- Tiểu tử vô tri không biết trời cao đất dày, ngươi muốn tìm chết, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi.
Một âm thanh gầm lên từ nơi không xa truyền tới, lập tức có một lão già tầm trên tám mươi tuổi sắc mặt hồng nhuận phơn phớt thân hình lóe lên, xuất hiện trước mặt Đường Phong, trong hai mắt của hắn ẩn dấu một tia tức giận, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Đường Phong.

Vô Thường - Chương #650


Báo Lỗi Truyện
Chương 650/1679