Chương 646: Tiến về Nhất Đao Môn. (Hạ)


Lâm Nhược Diên thở dài một tiếng:
- Nếu Sư tỷ đã nói như vậy ta cũng không còn lời nào nữa. Ta lên Khúc Đình Sơn tìm Phong nhi đây.
Sau khi nói xong, nàng liền rời khỏi nghị sự phòng bay về hướng Khúc Đình Sơn.
Kỳ thật nội tâm Lâm Nhược Diên cũng rất buồn phiền với Đường Phong, thường nói nam nhân tam thê tứ thiếp chỉ là chuyện bình thường, nhưng hắn vì sao lại không chịu tiếp nhận Mạc Lưu Tô chứ? Nhìn Mạc Lưu Tô, Lâm Nhược Diên liền nhớ lại bản thân năm đó. Thầm nghĩ nam nhân Đường gia quả nhiên đều là tai họa, sau khi trộm trái tim thiếu nữ của người ta lại không để ý gì đến, lòng chỉ hướng về người mình yêu thích. Chẳng lẽ bọn họ không biết làm vậy sẽ khiến nữ nhân đó chìm trong nước mắt tưởng niệm, mỗi đêm trằn trọc, trong đầu chỉ có hình ảnh của nam nhân sao?
Nhưng vừa là sư phó của Mạc Lưu Tô vừa là cô cô của Đường Phong, Lâm Nhược Diên cũng rất khó xử. Nàng không thể cưỡng ép bắt Đường Phong tiếp nhận Mạc Lưu Tô được, dù sao mạnh mẽ ép buộc thì dưa cũng không ngọt. Nếu như chuyện lần này có thể tác hợp cho họ, Lâm Nhược Diên cũng buông được một tảng đá lớn trong lòng xuống.
Trong nghị sự đường, sau khi Lâm Nhược Diên đi khuôn mặt Bạch Tố Y liền trở nên băng lãnh, hạ lệnh:
- Mấy vị sư muội, điểm ra tất cả những đệ tử đã ngoài Huyền giai trung phẩm trong tông, chúng ta cùng đến Nhất Đao Môn nhìn một chút!
Tinh thần Dịch Nhược Thần chấn động, tranh thủ đáp:
- Vâng.
Nàng biết lần này Bạch Tố Y đã thực sự tức giận rồi. Thiên Tú sau lần thảm biến mười mấy năm trước, vẫn rất ít khi gặp người, cũng không tiếp xúc với những môn phái khác nhiều lắm, chỉ mong bản thân có thể yên ổn phát triển. Nhưng Dịch Nhược Thần biết, lần này Thiên Tú đã dốc hết lực toàn tông muốn đánh một trận đập nồi chìm thuyền với đối phương. Trận này nếu đánh tốt, thế lực Thiên Tú chắc chắn sẽ như diều gặp gió xông thẳng mây xanh, vang vọng đại nam giang bắc. Nếu thất bại, vậy sau này Thiên Tú sẽ không thể nào gượng dậy nổi nữa!
Nhưng mà ... Có yêu nghiệt như Đường Phong kia ở đây, Thiên Tú sẽ thất bại sao? Có thể nói, giờ Dịch Nhược Thần đối với Đường Phong đã có một lòng tin mù quáng.
Trên Khúc Đình Sơn. Khuôn mặt Đường Phong đã trở nên có phần phong trần hơn trước kia, một thân khí tức cũng theo lời thuật lại của Lâm Nhược Diên mà khẽ xao động.
Đường Phong không nghĩ đến Mạc Lưu Tô chỉ ra ngoài tìm một chút dược liệu lại gặp phải chuyện như vậy. Vị sư tỷ điềm tĩnh dễ mến này trước nay vẫn đối xử với mình rất tốt, bao nhiêu lần mình bị thương nhưng chỉ cần vào tay nàng đều khỏi hẳn.
Dù thế nào đi nữa, cho dù là một đệ tử bình thường của Thiên Tú Đường Phong cũng không lý nào không ra tay. Huống chi lòng hắn đối với Mạc Lưu Tô vẫn cảm thấy rất áy náy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Nhất Đao Môn Liễu gia! Nội tâm Đường Phong cười lạnh không thôi. Thiên Đường có lối không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại đâm đầu vào!
- Phong nhi, ý của tổng chủ là muốn ngươi cứu Mạc nha đầu ra, sau đó ...
Lâm Nhược Diên chần chờ một chút, lại nói:
- Cứ buông tay làm đi, giờ Thiên Tú cũng nên biểu hiện ra cường thế một chút, bằng không những thế lực xung quanh lại cho là chúng ta dễ khi dễ.
- Ta biết rồi.
Đường Phong gật gật đầu
- Thời gian không nhiều, ta giờ sẽ trực tiếp lên đường, không đến gặp tông chủ.
- Ân, vậy nhớ cẩn thận.
Lâm Nhược Diên dặn dò một tiếng, nhìn theo thân ảnh rất nhanh đã biết mất của Đường Phong .
Trở lại Yên Liễu Các, Đường Phong tìm được Linh Khiếp Nhan trong lúc đang rất vui vẻ mút mứt quả, mặt không biểu tình nói:
- Nha đầu, ngươi theo ta đi một chuyến.
- Đi đâu?
Linh Khiếp Nhan đứng dậy hỏi.
- Nhất Đao Môn.
Đường Phong lạnh lùng nói.
Tần Tứ Nương phát giác được thần sắc cùng ngữ khí của Đường Phong không ổn liền biết hắn đang muốn đi giết người, cũng không có hỏi nhiều, trực tiếp mở miệng nói:
- Có muốn ta giúp không?
Đường Phong lộ ra vẻ mĩm cười, vươn tay vỗ vỗ đầu của Thang Manh Manh đang bên cạnh, nói:
- Tiểu Manh Manh còn cần chiếu cố, Tứ Nương ngươi không cần đi đâu.
- Phong thúc thúc ngươi lại muốn đi sao?
Thang Manh Manh níu lấy góc áo Đường Phong không buông.
Đường Phong ngồi xổm xuống vút cái mũi nhỏ của nàng, nói:
- Manh Manh ngoan ngoãn đợi ở đây, Phong thúc thúc sẽ sớm về thôi, đến lúc đó sẽ mang về đồ ăn ngon cho ngươi.
Thang Manh Manh cắn môi, lưu luyến không rời buông tay ra, gật đầu nói:
- Được.
- Đi thôi.
Đường Phong lên tiếng gọi, thi triển thân pháp rời khỏi Yên Liễu Các, nhanh chóng chạy ra bên ngoài Thiên Tú. Linh Khiếp Nhan theo sau hắn, không thấy được động tác thế nào nhưng thủy chung vẫn như hình với bóng.
Giờ cách ngày đại hôn còn năm ngày, tuy nói vẫn còn thời gian, nhưng Đường Phong lại sợ Mạc Lưu Tô gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, đương nhiên phải toàn lực chạy đi.
Sau khi ra khỏi Tĩnh An thành, Khiếu Thiên Lang hiện ra nguyên hình. Đường Phong cưỡi lên người nó tốc độ nhanh như tia chớp, chỉ qua hơn một ngày liền đến được địa bàn của Nhất Đao Môn.
Khiếu Thiên Lang quá dễ khiến người khác chú ý, cho nên đến khi gần đến Nhất Đao Môn Linh Khiếp Nhan liền tiếp nhận quyền khống chế thân thể, lại biến thành một tiểu cô nương, đi theo sau lưng Đường Phong.
Giống với Thiên Tú, cách tông môn của Nhất Đao Môn mười dặm cũng có một tòa thành trì. Hai người Đường Phong cùng Linh Khiếp Nhan tiến vào thành trì đó liền phát hiện ở đây đang có bầu không khí vui mừng, mọi người đều tập trung cùng một chỗ. Nghe loáng thoáng bọn họ nói chuyện, Đường Phong phát hiện ra bọn hắn đều là đến Nhất Đao Môn để chúc mừng.
Chỉ là giờ thời gian còn sớm nên cũng không có nhiều người lắm. Ngày đó Mạc Lưu Tô chính là bị thiếu môn chủ của Nhất Đao Môn bắt gặp ở chỗ này, sau này mới có những chuyện kia xảy ra.
Đường Phong cũng không trì hoãn thêm, dẫn theo Linh Khiếp Nhan giết thẳng đến tông môn Nhất Đao Môn. Dọc đường nghe được vài lời đồn nhảm, khiến lửa giận của Đường Phong càng bốc cao hơn.
Thật ra trước kia đã có không ít tông môn muốn làm thông gia với Mạc Lưu Tô Thiên Tú. Bọn hắn không phải chỉ đơn thuần là nhìn trúng môn phái có rất nhiều nữ tử tướng mạo xinh đẹp Thiên Tú này, mà còn có bổn sự luyện dược của Mạc Lưu Tô nữa. Chỉ có điều tất cả đều bị Bạch Tố Y cự tuyệt. Mà giờ Nhất Đao Môn lại phát thiệp mời cho tất cả những môn phái lân cận nói thiếu môn chủ Liễu Nhất Đao muốn kết hôn với Mạc Lưu Tô, việc này khiến bọn người kia ngoài ghen ghét ra còn có một chút phẫn hận. Vì sao nhà mình đến cầu hôn lại bị cự tuyệt mà Nhất Đao Môn lại thành công? Thế lực của nhà mình nếu so với Nhất Đao Môn chỉ có mạnh chứ không yếu hơn, đây là đạo lý gì?
- Mạc Lưu Tô đương nhiên là đã có gian tình gì đấy với Liễu Nhất Đao của Nhất Đao Môn từ trước, không chừng ngay cả hài tử cũng có rồi, nếu không sao lại cự tuyệt ta đi gả cho Liễu gia chứ?
Một thiêu niên chừng hai chục tuổi vừa đi vừa mở miệng mắng, ở bên cạnh còn có thêm mấy người tuổi cũng không khác hắn mấy, xem ra đều là thiếu niên tuấn kiệt xuất thân từ những thế lực lớn.

Vô Thường - Chương #646


Báo Lỗi Truyện
Chương 646/1679