Chương 645: Tiến về Nhất Đao Môn. (Thượng)


Thiên Tú thì sao chứ? Chỉ là một năm gần đây hơi phát triển một chút thôi, vẫn không thể nào so sánh với Nhất Đao Môn được.
Liễu Nhất Đao thì tham luyến sắc đẹp Mạc Lưu Tô nên đã dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, mang toàn bộ những người của Thiên Tú về môn phái nói rõ đầu đuôi mọi chuyện cho cha mình, chính là môn chủ của Nhất Đao Môn Liễu Trần Phong.
Liễu Trần Phong mặc dù chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng nói sao thì Liễu Nhất Đao cũng là con mình. Thiếu niên phong lưu chỉ là chuyện thường tình, Liễu Trần Phong chỉ răn dạy nhi tử vài câu, sau đó nghĩ cách giải quyết mọi việc.
Nếu chuyện đã không thể nào vãn hồi được, vậy thì cứ mang gạo nấu thành cơm đi. Nàng chỉ là một tam đại đệ tử của Thiên Tú, gả cho còn mình cũng không thiệt thòi gì. Sau đó chỉ cần đền bù một chút liền có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không rồi. Hơn nữa nghe nói Mạc Lưu Tô của Thiên Tú này còn tinh thông luyện dược, nếu thật sự có thể lưu nàng lại ở Nhất Đao Môn cũng là một chuyện tốt. Vậy nên Liễu Trần Phong rất nhanh liền quyết định chủ ý.
Về phần Thiên Tú, Liễu Trần Phong cũng chả sợ gì cả, chỉ là một đám đàn bà thôi. Hắn chỉ hơi chút kiêng kị một người duy nhất, đó chính là Huyết Ma Đường Phong xuất thân ở Thiên Tú thôi. Nhưng tiểu tử này một năm trước đã bị tiền tông chủ Thiết Phong Cốt của Vạn Thú tông một chưởng chụp chết, còn lo gì nữa?
Việc này không nên chậm trễ. Liễu Trần Phong rất nhanh liền phát thiệp mời ra bên ngoài, mời tất cả các thế lực lớn ở xung quanh, hơn nữa ngày hôn lễ cũng được ấn định vào gần đây, ngày chín tháng chín, lương thần cát nhật.
Không thể không nói, việc tin tức bị phong bế của thế giới này đã hại Liễu Trần Phong. Chuyện Huyết Ma Đường Phong bị Thiết Phong Cốt Vạn Thú môn một chưởng chụp chết là được truyền ra từ Lưu Vân tông, cho đến giờ đã có vô số môn phái tin tưởng chuyện này rồi.
Còn về chuyện hai đại Sát Thần Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích quanh năm vẫn tọa trấn trong Thiên Tú người ngoài chưa từng được biết, nên trong mắt họ cái môn phái Thiên Tú này vẫn như cũ không chịu nổi một kích.
Thế nên Liễu Trần Phong không hề sợ gì cả. Lúc này mới cho một đệ tử Thiên Tú bị thương nhẹ mang thiệp mời quay lại tông môn, thậm chí ngay cả sính lễ cùng văn thư cũng không có, hoàn toàn không để Thiên Tú vào mắt.
Năm đó lúc thiếu môn chủ Cự Kiếm Môn muốn cầu hôn cũng phải tự mình đến đây. Nhưng giờ Nhất Đao Môn lại chỉ để cho một người mang thiệp mời về, chính là muốn hoàn toàn áp đặt mọi chuyện, thực sự quá mức bá đạo càn rỡ.
Đây chính là đánh vào mặt Thiên Tú, diệt uy phong Thiên Tú! Chuyện này nếu xử lý không tốt thì uy vọng mà Thiên Tú tông gây dựng nên trong một năm này sẽ không còn chút gì nữa!
Ngay cả đệ tử kiệt xuất nhất cũng không bảo vệ được, ai còn muốn vào môn phái này nữa?
Cho nên sau khi biết rõ chân tướng dù là Bạch Tố Y hay Lâm Nhược Diên cũng đều không thể nuốt nổi cơn giận này. Dịch Nhược Thần lại càng cân quắc bất nhượng tu mi (bậc cân quắc (phụ nữ) không thua đấng mày râu), lộ ra vẻ muốn mang theo tám trăm đệ tử Thiên Tú đến san bằng Nhất Đao Môn thành bình địa. Dịch Nhược Thần đương nhiên biết chuyện này không có khả năng, nhưng nàng rất rõ nếu Thiên Tú lùi bước trong chuyện này, vậy Thiên Tú quả thật đã xong rồi. Nàng muốn dẫn theo tám trăm đệ tử cũng chỉ là ôm chí quyết tử, mặc dù thí cốt vô tồn cũng phải chứng minh cho thế nhân thấy quyết tâm muốn bảo hộ môn hạ của Thiên Tú.
Thiên Tú bây giờ còn quá yếu ớt, mặc dù so với trước kia đã phát triển hơn rất nhiều, hơn một năm nay cũng thu được không ít đệ tử có tư chất ưu tú. Nhưng dù sao cũng chỉ mới một năm thôi, những đệ tử này có bao nhiêu người có lòng trung thành mãnh liệt cùng cảm giác ỷ lại với Thiên Tú đây? Cao thủ thì càng không phải nói. Thiên Tú chỉ có mỗi hai Thiên giai, Bạch Tố Y là Thiên giai hạ phẩm, Lâm Nhược Diên là Thiên giai trung phẩm. Nhưng Nhất Đao Môn của người ta lại có hai Thiên giai trung phẩm, bốn Thiên giai hạ phẩm. Nếu nói về thực lực thì phải mạnh hơn một bật so với Cự Kiếm Môn lúc trước. Thiên Tú nếu muốn liều mạng thì tuyệt đối sẽ được không bằng mất.
Một đám người thảo luận trong nghị sự sảnh một lát rồi lại quăng ánh mắt về phía Bạch Tố Y, muốn biết nàng sẽ quyết định thế nào. Tình huống bây giờ của Thiên Tú đã bị Nhất Đao Môn làm cho có chút tiến thối lưỡng nan.
- Nói cho cùng cũng là thực lực.
Bạch Tố Y thở dài một tiếng
- Nếu cho Thiên Tú thêm mười năm nữa, há sẽ bị người khác khi dễ chứ.
Bất quá chuyện này chúng ta tuyệt đối không thể lùi bước được. Chẳng những không thể lùi bước mà còn phải đối cứng một phen, đánh ra uy phong cho Thiên Tú. Nếu ta đoán không sai thì giờ đã có rất nhiều thế lực chờ xem Thiên Tú mất mặt. Nếu bọn họ đã muốn thế, thì hãy cho bọn họ chấn kinh một lần đi
Lúc Bạch Tố Y nói đến đây, trên gương mặt xinh đẹp liền hiện lên một nụ cười âm lãnh. Nguồn: http://truyenyy.com
- Sư tỷ, phải làm thế nào đây?
Lũ Lạc Hồng nghi hoặc nói.
- Lại để cho Phong nhi đi đi.
Lúc Bạch Tố Y nói ra lời này liền nhìn Lâm Nhược Diên
- Ta biết rõ Lâm sư muội ngươi sẽ lo lắng cho an toàn của Phong nhi, nhưng Phong nhi đã không còn là con chim non gào khóc đòi ăn như trước nữa, giờ hắn đã là hùng ưng giang cánh bay lượn trên bầu trời. Thực lực của hắn cũng không mạnh lắm, chỉ Địa giai trung phẩm, dù là trong Thiên Tú tông cũng có thể hốt được một rổ. Nhưng lúc hắn còn ở Hoàng giai đã có thể diệt sát hai ngàn năm trăm người của Cự Kiếm Môn, lúc Huyền giai đã đại náo tứ tông của Lưu Vân tông. Giờ hắn đã là Địa giai thì chỉ một cái Nhất Đao Môn có là gì chứ.
Lâm Nhược Diên cười khổ một tiếng:
- Sư tỷ ngươi sai rồi, ta không phải lo về an toàn của Phong nhi, mà chỉ sợ hắn sẽ quậy tưng bừng cả lên.
Lâm Nhược Diên đã từng thấy qua Đường Phong xuất thủ. Thực lực của hắn tuy rằng không cao nhưng những chỗ Huyết Ma Đường Phong đi qua, máu chảy thành sông, thây ngang khắp đồng, những thủ đoạn giết người tầng tầng lớp lớp kia khiến nàng là một Thiên giai cao thủ nhưng giờ nghĩ lại vẫn còn thấy sợ.
Huống chi tiểu cô nương gọi là Linh Khiếp Nhan đi theo bên người Phong nhi cũng không phải đơn giản. Lâm Nhược Diên tuy vẫn không biết rõ về Linh Khiếp Nhan, nhưng theo những lần cùng trò chuyện với hai đại Sát Thần cũng không khó để nhìn ra sự tôn sùng của bọn họ đối với tiểu cô nương này.
Nhân vật có thể khiến cho hai đại Sát Thần cũng phải kiêng kị sao lại yếu được?
- Nhất Đao Môn bọn hắn nếu đã có gan đi trêu chọc Thiên Tú, thì phải chuẩn bị tốt việc bị trả thù!
Bạch Tố Y khẽ cười nói
- Bất quá để Phong nhi ra tay cũng phù hợp, những loại chuyện anh hùng cứu mỹ nhân thế này chắc các vị sư muội cũng không lạ gì. Mạc nha đầu vẫn luôn ái mộ Phong nhi, nếu dựa vào cơ hội này để ghép hai người họ thành một đôi chẳng phải sẽ tạo thành một đoạn giai thoại sao? Lâm sư muội ngươi cũng không muốn đệ tử của mình cô đơn cả đời đấy chứ?

Vô Thường - Chương #645


Báo Lỗi Truyện
Chương 645/1679