Chương 641: Bí mật của Thiên Công đồ phổ. (Hạ)


- Ta sẽ tìm một vài vị sư thúc đi cùng.
Mạc Lưu Tô có chút hạnh phúc nhìn Đường Phong
- Sư đệ cũng không cần quá lo lắng, Thiên Tú giờ đã không thể so với trước kia nữa, người bình thường sẽ không làm khó đệ tử Thiên Tú đâu.
- Lời tuy là nói như vậy, nhưng ra ngoài nhất định phải cẩn thận. Tục ngữ nói trong rừng lớn thì loại chim gì cũng có ...
Đường Phong dặn dò một tiếng.
Bất quá Linh Khiếp Nhan lại đưa cho Mạc Lưu Tô rất nhiều đan phương, việc này cũng vượt ngoài dự kiến của Đường Phong. Hằn chưa từng biết Linh Khiếp Nhan lại nắm giữ nhiều đan phương thần kì như vậy. Bất quá ngẫm lại cẩn thận, ngay cả Ngưng Cương đan cùng Linh Lung Biến Cương đan, Linh Khiếp Nhan cũng biết luyện chế thế nào, đừng nói chi đến những đan phương khác.
Hai người trò chuyện một hồi, lúc này Mạc Lưu Tô mới từ biệt rời đi. Đường Phong cũng không hỏi đến những đan phương kia làm gì, nếu hắn muốn biết thì cứ trực tiếp tìm Linh Khiếp Nhan là được.
Đợi đến khi Mạc Lưu Tô rời khỏi, tinh thần Đường Phong lại vô cùng phấn, hít sâu một hơi áp chế kích động trong lòng, từ trong Mị Ảnh không lấy ra một vật lập lòe ánh kim.
Thiên Công đồ phổ! Nếu không phải cần nhanh chóng hấp thu những linh khí còn đọng lại trong kinh mạch Đường Phong đã sớm mang thứ này ra nghiến cứu rồi. Bất quá mọi chuyện giờ đã xong xuôi rốt cục cũng có thể nhìn trộm một chút bí huyền bí của Thiên Công Sơn Trang rồi.
Cho dù đã thấy một lần, biết thứ này chính là Thiên Công đồ phổ, nhưng lúc Đường Phong mở quyển trục đang cuộn tròn này ra, hai bàn tay to lớn cũng nhịn không được khẽ run rẩy.
Vẫn là bốn chữ vàng to lớn óng ánh kia, chói mắt đến nổi khiến người khác không thể nhìn thẳng vào được.
Bên trái bốn chữ Thiên Công đồ phổ còn có một loạt chữ nhỏ, Đường Phong tập trung tinh thần của mình lại, chỉ thấy trên đó viết: "Cả đời sống được chín trăm tám mươi năm. Hai trăm năm đầu tiên dốc lòng tu luyện, gặp phải bình cảnh không thể nào đột phá được liền nổi hứng thú dốc lòng nghiên cứu cơ quan ám khí chi thuật. Tốn thời gian ba trăm năm chu du khắp Thiên Cương Đại Lục, tụ tập sở trường của trăm nhà về làm của mình, lại tốn thêm bốn trăm năm nữa viết nên phổ này. Trên phổ ghi lại cơ quan ám khí xảo đoạt thiên công, liền đặt tên là Thiên Công đồ phổ, lưu lại cho người hữu duyên, Thiên Công Lão Nhân lưu bút! "
Chỉ ngắn ngủi khoảng một trăm chữ, lại khiến cho tròng mắt Đường Phong thiếu chút nữa thì rơi cả xuống đất. Nếu những lời nói trên này là thật, vậy thứ đồ chơi Thiên Công đồ phổ cũng không phải là do Thiên Công Sơn Trang chế tạo ra? Chỉ sợ là tổ tiên của Thiên Công Sơn Trang dưới cơ duyên xảo hợp đạt được thứ này, lúc này mới có Thiên Công Sơn Trang.
Hơn nữa ... Thiên Công Lão Nhân lại sống được đến chín trăm tám mươi tuổi, việc này thật khiến Đường Phong quá mức kinh ngạc. Dù nói người trên Thiên Cương Đại Lục bởi vì tu luyện, được năng lượng linh khí rèn luyện thân thể, cho nên tuổi thọ dài hơn người bình thường rất nhiều, nhưng Đường Phong lại chưa từng nghe qua ai có thể sống được đến chín trăm tám mươi tuổi cả!
Đây không phải thần tiên sống sao? Hắn tu luyện mất hai trăm năm, gặp phải một bình cảnh không thể nào đột phá, nếu hắn mà đột phá được vậy thì tuổi thọ phải dài đến bao nhiêu chứ?
Hơn nữa, một người tốn bốn trăm năm mới chế tạo ra được Thiên Công đồ phổ, vậy trong đó có bao nhiêu ảo diệu đây? Lòng Đường Phong nhịn không được nhảy loạn cả lên.
Hắn đột nhiên nhớ đến một chuyện, chính là trong Bất Phôi giáp trên người mình có một không gian, lúc trước khi mình đi vào đó tìm Linh Khiếp Nhan, phiến không gian kia bị phong bế bởi tràn ngập những văn tự huyền bí, những văn tự kia... mình không hề biết.
Chẳng lẽ nói, Thiên Công đồ phổ cùng Bất Phôi giáp đều được lưu truyền từ thật lâu trước kia đến nay? Là ai phong bế Linh Khiếp Nhan ở đó? Là ai tách năm tia tinh hồn của Linh Khiếp Nhan ra?
Đầu Đường Phong trở nên hỗn loạn đến rối tinh rối mù, hắn cảm giác như mình vừa chạm được đến một cấp độ mà trước đây chưa từng nghe cũng chưa từng thấy, tầng thứ này phải cao minh hơn rất nhiều so với nhận thức của mọi người hiện nay.
Thu thập lại tâm tình, Đường Phong tiếp tục nhìn xuống .
Cả Crương Thiên Công đồ phổ trừ những chữ này ra, những nơi còn lại tất cả đều tràn ngập đủ loại đồ án xếp đặt.
Cẩn thận xem một hồi, Đường Phong lập tức cảm thấy thất vọng. Nguồn: http://truyenyy.com
Quá thất vọng! Thiên Công Lão Nhân nói đúng, những cơ quan ám khí ghi lại bên trên Thiên Công đồ phổ quả thực xảo đoạt thiên công, nhưng nếu so với ám khí của Đường Môn cũng là bình mới rượu cũ a.
Thiên Công Lão Nhân quả thật đã tiêu phí bốn trăm năm để nghiên cứu cơ quan ám khí, nhưng cơ quan ám khí của Đường Môn cũng có hơn mấy trăm gần ngàn năm lịch sử, là kết tinh trí tuệ của vô số người. Nếu nói về cấu tạo cùng độ tinh diệu, hai thứ này cơ bản là ngang nhau.
Thứ này nếu đưa cho người khác, nhất định sẽ là bảo bối. Nhưng ở trên tay Đường Phong thì có cảm giác như là gân gà vậy.
Ôm chút hy vọng hắn liền mở toan cả Thiên Công đồ phổ ra, đặt trên mặt đất.
Thiên Công đồ phổ sau khi mở ra cũng không quá lớn, đại khái chỉ chừng năm trượng, trên đó khắp nơi đều rậm rịt đồ án cơ quan ám khí.
Bỏ qua những đồ án cơ quan ám khí phía trước, Đường Phong trực tiếp nhìn xuống dưới. Chỉ liếc một cái Đường Phong liền ngây người.
Bởi vì hắn thấy đồ án một con Cự Điêu! Một con Cự Điêu đang giương cánh bay lượn, còn có đủ loại phi cầm tẩu thú được khắc lên một cách chân thật hệt như đang còn sống, giống như muốn lao ra từ trong bức họa trục vậy.
Thú máy? Đường Phong ngạc nhiên. Chỉ là ... làm ra những cơ quan phi cầm tẩu thú, có ích lợi gì sao? Cơ quan dù sao cũng là chết, nhất định phải có ngươi sử dụng mới có thể phát huy được uy lực. Nhưng những đồ án phi cầm tẩu thú ở trên Thiên Công đồ phổ này có ý gì? Huống chi, Đường Phong cũng không nghe nói Thiên Công Sơn Trang có thú máy gì cả.
Nếu nói Thiên Công Lão Nhân rãnh rỗi không có chuyện gì làm, chỉ vì để cho đẹp nên mới vẽ những đồ án này lên Thiên Công đồ phổ, đánh chết Đường Phong cũng không tin.
Nhưng tình huống hiện tại khiến Đường Phong không hiểu gì cả. Những thú máy này đến cùng có thể cử động được hay không, chỉ khi chế tạo xong bọn nó mới biết được. Nhưng cả chương Thiên Công đồ phổ chỉ là đồ án phẳng, ngay cả cấu tạo đồ bên trong cũng không có, dù Đường Phong muốn chế tạo cũng hữu tâm vô lực. Đường Phong quả thật có nghiên cứu rất sâu với cơ quan ám khí, nhưng chỉ có một cái đồ án phẳng, hắn làm sao mà biết được cấu tạo bên trong của những thú máy này thế nào?
Trán Đường Phong nhíu lại thành hình chữ Xuyên (川), phiền muộn không nói nên lời.
Không vội không vội, Đường Phong tự an ủi mình như vậy. Ngưng thần tĩnh khí bắt đầu nghiên cứu bí mật của Thiên Công đồ phổ.
Ngây người ở đây, thoáng cái mười ngày đã trôi qua.
Hình tượng của Đường Phong lúc này có chút lôi thôi, cái cằm đã được Bảo nhi Mộng nhi thanh lý sạch sẽ giờ lại dài ra thêm không ít râu ria, khi không lại tăng thêm vài phần tang thương. Cặp mắt thâm quầng, con mắt cũng có chút đỏ.

Vô Thường - Chương #641


Báo Lỗi Truyện
Chương 641/1679