Chương 640: Bí mật của Thiên Công đồ phổ. (Thượng)


Xem ra tu luyện nhất đạo cũng không thể quá nghiêm khắc, thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất. Giống như Đường Phong vậy. Một lòng tu luyện chắc chắc sẽ đến lúc tấn chức, nhưng nếu ngươi quá coi trọng việc tấn chức này, vậy thì rất có khả năng vì tâm tư hỗn loạn pha tạp mà chịu ảnh hưởng.
Địa giai thượng phẩm a, chỉ còn cách Thiên giai một bước ngắn nữa thôi. Bất quá Đường Phong biết rõ, suốt quá trình tấn chức từ Luyện Cương kỳ đến Địa giai, chỉ là kết quả của biến hóa từ lượng đến chất. Nói cách khác, chỉ cần năng lượng tu luyện trong thể nội tích lũy đến trình độ đó, liền có thể tấn chức.
Thế nhưng từ Địa giai tấn chức lên Thiên giai thì không giống vậy. Chẳng những thể nội cần tích lũy đầy đủ năng lượng linh khí còn cần cơ duyên nhất định cộng với cảm ngộ về tuy luyện nữa. Không có tư chất hơn người thì có thể cả đời sẽ phải bị kẹt ở Địa giai đỉnh phong không thể tiến thêm một bước. Đây cũng là nguyên nhân giải thích cho địa vị của Thiên giai cao thủ tại thế giới này.
Mà trên Thiên giai nếu muốn tiến bộ thêm thì độ khó còn lớn hơn nữa. Đủ loại nguyên nhân ảnh hưởng đến việc tấn chức, thiên kì bách quái. Nói ví dụ như hai người Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích. Hai người họ đã rất cường đại, tư chất cũng không tồi, có thể bởi vì giết quá nhiều người khiến sát khí trên người quá nặng, nên mới khiến bọn họ mất hơn mười năm cũng không thể nào dòm ngó được một chút huyền bí của Linh giai.
Phục hồi lại tinh thần, chậm rãi thở ra một hơi, Đường Phong mở mắt ra phóng mắt nhìn quanh. Dường như cả thế giới này đã không giống với trước kia nữa, càng thêm tinh tế tỉ mỉ, càng thêm tinh tường. Động tĩnh của chim muông trong phạm vị mười dặm quanh đây giống như đều nằm trong lòng bàn tay.
Nhẹ nhàng ngửi một cái, Đường Phong nghe được một cỗ hương vị khó ngửi. Cúi đầu nhìn thân thể mình không khỏi cười khổ một tiếng. Xem ra việc rèn luyện thân thể lần này của mình hiệu quả rất rõ rệt a, nếu không sao lại xuất hiện những vật này?
Đang chuẩn bị đến Dạ Vũ hồ dưới núi tắm rửa một chút, Đường Phong bỗng thấy cách mình không xa đang có một giỏ trúc tinh tế.
Đây là cái gì? Sau khi nghi hoặc Đường Phong liền mở giỏ trúc ra xem xét. Bên trong rõ ràng đựng một chút đồ ăn, tuy rằng đã nguội nhưng có vẻ được làm mới gần đây thôi, là ai đã đưa tới cho mình? Tứ Nương hay là Linh Khiếp Nhan? Hoặc giả là cô cô?
Xuống núi đến Dạ Vũ hồ tắm rửa thống khoái một phen, thay một thân y phục sạch sẽ rực rỡ, Đường Phong liền quay lại địa phương cũ của mình, lấy cái giỏ đựng thức ăn ra, cũng không quản nó đã nguội nhanh chóng nuốt lấy nuốt để.
Đã qua nhiều ngày không ăn gì rồi, Đường Phong thật có chút đói bụng. Đường Phong vừa ăn vừa lấy một vò rượu ngon từ trong Mị Ảnh không gian ra, uống ừng ực mấy ngụm.
Đang lúc ngấu nghiến ngon lành, lỗ tai Đường Phong nhẽ nhích nhích. Hắn nghe được ở dưới chân núi truyền lên một hồi tiếng bước chân nhẹ nhàng. Tiếng bước chân này tuy đã được tận lực áp chế lại, nhưng vẫn không thể giấu được cảm giác của Đường Phong.
Qua một lát, một thân ảnh liền khắc sâu vào tầm mắt Đường Phong. Giờ hắn mới rõ người đưa cơm cho mình không phải là cô cô cũng không phải Tần Tứ Nương, lại càng không phải là tiểu nha đầu không tim không phổi Linh Khiếp Nhan, mà là Mạc Lưu Tô - Mạc sư tỷ.
Mạc Lưu Tô đi không nhanh lắm, mỗi một bước đạp xuống đều rất nhẹ nhàng giống như sợ quấy rầy ai vậy, ngay cả hô hấp cũng nhịp đập của bản thân cũng bị nàng tận lực áp chế. Nàng giống như sợ khi dễ hạt sương ức hiếp bông tuyết vậy. Trên tay nàng mang theo một cái giỏ, từ đó truyền ra một mùi hương khiến người khác phải chép miệng không thôi.
Đường Phong dừng động tác đang ăn của mình lại, quẹt cái miệng tràn đầy dầu mỡ, lặng yên nhìn nàng.
Lại đi thêm một đoạn nữa, lúc chỉ cách Đường Phong vài chục trượng, Mạc Lưu Tô ngẩng đầu lên nhìn, lập tức mỉm cười như hoa nói:
- Phong sư đệ tỉnh rồi sao?
Đường Phong gật gật đầu, đứng dậy.
Khuôn mặt của Mạc Lưu Tô có chút ửng đỏ, lại pha thêm chút kích động. Một tháng trước khi nàng biết được chuyện Đường Phong đang ở Khúc Đình Sơn liền lên đây tìm kiếm một chút, không ngờ lại rất dễ dàng tìm ra nơi Đường Phong bế quan.
Sợ Đường Phong sau khi tỉnh lại sẽ đói cho nên trong một tháng này mỗi ngày Mạc Lưu Tô đều làm đồ ăn mang lên, một ngày hai lần, một lần vào sáng sớm một lần vào chiều muộn. Bất quá khiến Mạc Lưu Tô thất vọng là Đường Phong từ đầu đến cuối vẫn ngồi nguyên một chỗ, không hề động đến thức ăn.
Mỗi lần đến nàng đều hành động rất nhẹ nhàng sợ sẽ ảnh hưởng đến Đường Phong, nhưng hôm nay Đương Phong đã tỉnh lại.
- Những thức ăn này đã nguội rồi, đừng có ăn.
Mạc Lưu Tô đi đến bên người Đường Phong, lấy đồ ăn đã nguội từ trên tay hắn đặt sang một bên, lại mở cái giỏ mình mới mang tới ra. Một chén cơm đang tỏa hương ngào ngạt cùng mấy dĩa thức ăn tinh xảo đập vào tầm mắt Đường Phong.
- Làm phiền sư tỷ.
Đường Phong rất cảm động.
- Đều là người một nhà cả, sư đệ không cần khách khí như vậy.
Ánh mắt Mạc Lưu Tô có chút ảm đạm.
Hai người ngồi trên một tảng đá tròn trên đỉnh núi, Đường Phong vừa ăn vừa khen:
- Tay nghề của sư tỷ thật khá, cũng không khác Đoạn thúc lắm.
Mạc Lưu Tô mỉm cười nhìn qua hắn, thỉnh thoảng dùng khăn lụa trên tay lau chùi những vết dầu mỡ trên mặt Đường Phong, mở miệng nói:
- Ta cũng là học được từ Đoạn tiền bối, nếu sư đệ thích, sau này mỗi ngày ta đều làm cho ngươi. . . ăn.
Nói đếu câu cuối cùng thanh âm của Mạc Lưu Tô đã trở nên lí nhí như muỗi kêu, khuôn mặt ửng đỏ.
Đường Phong tranh thủ đổi chủ đề nói:
- Một tháng này trong tông có xảy ra chuyện gì không?
Mạc Lưu Tô cười nói:
- Chuyện lớn thì không có, chỉ có điều Yên Liễu Các của ngươi lại phi thường náo nhiệt. Không biết có đến bao nhiêu tỷ muội mỗi ngày đều đi dạo ở ngoài Yên Liễu Các hòng mong được gặp mặt ngươi đấy.
Đường Phong vẻ mặt đau khổ nói:
- Sư tỷ ngàn vạn lần không thể để lộ ra nơi ta bế quan đấy.
- Ta mới không nói.
Mạc Lưu Tô có chút bối rối, lại có chút xấu hổ nói. Bí mật chỗ này chỉ mình mình biết là được rồi.
Trầm mặc một lát, Mạc Lưu Tô lại mở miệng nói:
- Qua vài ngày nữa ta muốn ra ngoài một chuyến, sư đệ phải tự bảo trọng đấy.
- Đi đâu?
Đường Phong quay đầu hỏi.
- Ta cũng không biết, đi tìm một chút gì đó... Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Mạc Lưu Tô mỉm cười giải thích nói:
- Linh cô nương biết rõ ta si mê luyện dược, cho nên cho ta rất nhiều đan phương, dùng những đan phương này có thể luyện ra được rất nhiều đan dược hiệu quả thần kì. Chỉ có điều cần rất nhiều tài liệu, hơn hơn còn có một số vật quý hiếm ít ỏi
- Một mình sư tỷ đi sao?
Đường Phong có chút không yên lòng về nàng. Mạc Lưu Tô giờ mới chỉ đạt đến tiêu chuẩn Hoàng giai thôi, nếu đi ra bên ngoài thì còn chưa được nhập lưu nữa. Tuy tư chất của nàng không tệ nhưng nàng lại không thích tu luyện, cho nên thực lực vẫn không thể nào đề cao được.

Vô Thường - Chương #640


Báo Lỗi Truyện
Chương 640/1679