Chương 639: Địa giai thượng phẩm. (Hạ)


Bảo nhi cũng hé miệng cười khanh khách không ngừng, vui vẻ nói:
- Như thế nào? Lời do chính ngươi nói sao lại không muốn cho thiếu gia nghe?
Mộng nhi hừ hừ nói:
- Ngươi cũng vậy thôi, không biết là đêm qua ai đã nói với là ta mình nhớ thiếu gia đấy.
- Mộng nhi!
Bảo nhi e lệ dậm chân một cái, mắt hơi liếc về phía Đường Phong. Chỉ thấy mặt Đường Phong treo một nét vui vẻ, đang tọa sơn quan hổ đấu.
- Thiếu gia đáng ghét!
Hai nha đầu đồng thời liếc mắt trừng Đường Phong, xoay người rời đi nói:
- Chúng ta đi chuẩn bị cơm.
- Này.
Đường Phong khẩn trương.
- Các ngươi tốt xấu gì cũng phải xử lý sạch sẽ khuôn mặt của ta đã chứ, để lại cho ta một bên thể này bảo ta làm sao mà gặp ngươi đây?
- Để ta.
Linh Khiếp Nhan rút Viêm Nhật kiếm ở sau lưng tiểu Manh Manh ra, tiến đến quỳ nữa gối bên người Đường Phong. Tay cầm Viêm Nhật kiếm vung lên xoan xoát vài tiếng, Đường Phong chỉ cảm thấy cái cằm mình trở nên nóng hổi, liền có vài cọng lông bị thiêu trụi theo gió phiêu đãng trong không khí.
Linh Khiếp Nhan lập tức liền quay lại vị trí cũ, tra Viêm Nhật kiếm vào lại trong vỏ kiếm ở sau lưng Manh Manh, hành động như gió, động tác tiêu sái.
Thanh Manh Manh vội vàng vỗ tay, thanh thúy nói:
- Linh tỷ tỷ kiếm pháp thật hay.
Nghỉ ngơi trong Yên Liễu Các một ngày, Đường Phong liền thông báo với Lâm Nhược Diên một tiếng mình đến Khúc Đình Sơn để bế quan.
Nói cho cùng, lần này hắn quay lại Thiên Tú để vấn an mọi người chỉ là thứ yếu, nguyên nhân chủ yếu nhất là muốn tìm một nơi thích hợp để bế quan. Mà Khúc Đình Sơn, không thể nghi ngờ là nơi thích hợp nhất. Ở đây non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, trừ khối phạm vi ở dưới chân núi, có thể nói rất ít người lui tới. Bế quan ở nơi này cũng không sợ sẽ có người đến quấy rầy mình.
Linh Khiếp Nhan cũng không đi cùng hắn. Nàng thật vất vả mới mượn nhờ được thân thể của Khiếu Thiên Lang, lại một lần nữa khôi phục tự do, đương nhiên chỉ muốn rong chơi bốn phía, chơi đùa nhiều hơn một chút. Hơn nữa nàng cũng có lòng muốn chỉ điểm Thang Manh Manh tu luyện một chút.
Đi lên Khúc Đình Sơn. Vẫn là đỉnh núi này, lúc trước đã cùng Bạch Tiểu Lại phát hiện ra mảnh địa phương kia. Nhìn lại bố cục của Thiên Tú tông giống như bàn ở dưới đáy, Đường Phong chỉ có thể cảm khái một tiếng thơi gian thoi đưa a ...
Giống như mới chỉ ngày hôm qua, mình và Lại tỷ hai người từng ngồi ở đây cả một ngày, nhưng thời gian mới chỉ nháy mắt đã trôi qua hai năm.
Sau khi mình bế quan lần này phải tranh thủ đến Bạch Đế thành để tìm Lại tỷ mới được. Đã lâu như vậy không gặp, thời gian không những không hòa tan tưởng niệm của Đường Phong đối với nàng, ngược lại ngày càng nồng đậm.
Bởi vì, lúc Đường Phong giúp Bạch Tiểu Lại giải độc, mỗi đêm đều có cảm giác linh hồn giao hòa, loại cảm giác này đã xâm nhập vào sâu trong hồn phách của hai người, khắc sâu vào tâm khảm, cả đời này cả hai không thể nào quên đối phương được.
Thu thập lại tâm tình một chút, Đường Phong khoanh chân ngồi xuống. Cảm thụ năng lượng tồn đọng khiến người khác sợ hãi trong cơ thể, bắt đầu quá trình chậm rãi hấp thu.
Những năng lượng này có một phần được sinh ra lúc ngăn cản khí thế của hơn hai mươi Thiên giai cao thủ ở Đại Tuyết Cung, còn một phần là sinh ra trong lúc chiến đấu với Âu Dương Vũ. Bất luận một phần nào cũng đều có thể giúp người bình thường lập tức tẩy cân phát tủy, đề cao tư chất, lập tức biến thành tuyệt thế thiên tài tư chất tuyệt hảo.
Đây là những năng lượng tinh khiết nhất, nguyên thủy nhất trên đời. Chưa cần nói đến chất lượng của nó thế nào, chỉ nói đến số lượng khổng lồ cũng đủ để kinh mạch của Thiên giai cao thủ không cách nào dung nạp được rồi.
Thế nhưng kinh mạch của Đường Phong lại chắc chắn dị thường, hoàn toàn có thể chứa đựng được chúng. Tuy rằng gần đây Đường Phong cũng cảm thấy rất là khó chịu, nhưng cũng nhịn xuống được.
Việc mà Đường Phong muốn làm hiện nay là vận chuyển Vô Thường Quyết, hấp thu chuyển hóa những năng lượng tồn đọng trong kinh mạch này biến thành của bản thân, khiến nó lắng đọng tiến vào Đan Điền.
Lại lần nữa không chút kiêng nể vận chuyển Vô Thường Quyết. Đường Phong vừa hấp thu những linh khí này vừa đem chúng đi rèn luyện thân thể.
Nếu tính ra, đây đã là lần rèn luyện thứ tư. Nhưng nếu so với mấy lần trước thì năng lượng sử dụng lần này mới là cường đại nhất
Chỗ tốt khi rèn luyện thân thể Đường Phong đã sớm cảm nhận được. Thân thể cường hãn, tốc độ cùng lực đạo bạo phát khiến hắn có thể trong một chiêu liền thắng được đối thủ đồng cấp, càng có thể vượt cấp khiêu chiến. Đường Phong ăn tủy trong xương mới biết nó ngon, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt lần này.
Thời gian một tháng rất nhanh liền qua đi. Trong khoảng thời gian này mặc cho gió táp mưa sa Đường Phong cũng chưa từng nhúc nhích thân thể lấy một lần. Giống như hết thảy những thứ bên ngoài đối với hắn không chút quan hệ gì vậy. Tâm thần của hắn đã chìm đắm vào trong việc hấp thu năng lượng cùng rèn luyện thân thể rồi.
Lấy thân thể Đường Phong làm trung tâm, tại phương viên hơn mười trượng xung quanh đều tràn ngập một mùi hôi thối dị thường, mà trên người Đường Phong lại có rất nhiều tạp chất được bức ra.
Thân thể của Đường Phong đã qua nhiều lần rèn luyện vậy mà cũng có thể bức ra thêm nhiều tạp chất như thế này, nghĩ cũng biết được hiệu quả của những ngày này ra sao. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Một tháng cuối cùng cũng giúp cho Đường Phong chuyển hóa tất cả năng lượng tồn đọng trong cơ thể thành năng lượng của bản thân.
Cương Tâm nơi trong Đan Điền, ở bên cạnh Tiểu Khô Lâu đen kịt lại xuất hiện một vài khí thể mờ mịt, những khí thể này chăm chú vây lấy Tiểu Khô Lâu, khiến nó như chìm đắm trong sương mù vậy.
Những khí thể này không màu không mùi. Không phải Hỏa linh khí đỏ thẫm, không phải là Băng linh khí u lam, mà là một loại năng lượng hỗn độn được hình thành sau khi hai chủng linh khí cực tinh khiết này dung nhập với nhau. Có thể nói những năng lượng này đã không có bất cứ thuộc tính nào nữa, nhưng so với bất kì loại năng lượng nào cũng đều cường đại hơn cả.
Đường Phong xem xét những khí thể này. Tuy rằng thoạt nhìn không nhiều lắm, nhưng độ ngưng thực của nó thì lại khiến người khác khó mà tin được. Một đoàn khí thể chừng tám cái móng tay. Nếu năng lượng trong đó đều bộc phát ra thì cũng đủ khiến cho hộ thân cương khí của Thiên giai cao thủ vỡ nát, bản thân cũng trọng thương.
Đây là thành quả tu luyện cho đến giờ của mình. Đường Phong không thể kìm được vui mừng. Những lúc tu luyện trước kia tuy rằng Tiểu Khô Lâu trong Cương Tâm nơi Đan Điền mặc dù có chút biến hóa, nhưng năng lượng chứa đựng trong Đan Điền cũng không nhiều. Mà bây giờ năng lượng trong đó đã đạt đến trình độ mắt thường có thể nhìn thấy, đây tuyệt đối là một tiến bộ cực lớn.
Xem xét lại cảnh giới của mình bây giờ một chút, kết quả có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng ở trong dự liệu.
Địa giai thượng phẩm! Đường Phong ngay cả mình tấn chức lúc nào cũng không rõ lắm. Một tháng này hắn quá mức chuyên tâm. Hắn không ngờ mình lại tấn cấp như vậy.

Vô Thường - Chương #639


Báo Lỗi Truyện
Chương 639/1679