Chương 638: Địa giai thượng phẩm. (Thượng)


- Woaaaaaa.
Sau khi Đường Phong đi vào Thiên Tú, nhìn trái nhìn phải cũng đều há hốc mồn.
Hiện giờ đệ tử trong Thiên Tú đâu phải chỉ gấp ba lần so với trước kia? Những cô gái xinh đẹp đi lại khắp nơi cứ như ong bướm vui đùa, giờ cả Thiên Tú đều tràn ngập một cỗ khí tức thanh xuân.
Khiến Đường Phong giật mình không phải những chuyện đó, mà là không ngờ lại có cả đệ tử cưỡi linh thú chạy ở khắp nơi. Đường Phong một đường đi đến đây đã thấy hơn mười đệ tử Thiên Tú đệ tử cưỡi linh thú của mình vọt tới vọt lui, cảm giác không được tự nhiên lắm.
- Những linh thú này chính là do Khiếu Thiên Lang mang về đó sao?
Đường Phong mở miệng hỏi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Ân, đây là công lao của sư đệ đấy.
Mạc Lưu Tô nắm lấy tay Đường Phong không buông, sắc mặt tuy rằng đỏ bừng đến sắp xuất huyết nhưng vẫn rất kiên trì.
Cứ để cho sư tỷ ích kỉ một lần, làm càn như vậy một lần a!
- Khiếu Thiên Lang mang về đến mấy trăm linh thú, nhưng những linh thú này đều là được nuôi dưỡng ra cho nên chúng cũng không nguyện ý đến định cư ở Khúc Đình Sơn lắm, liền lưu lại. Tông môn mở ra một địa phương ở dưới chân núi để chúng an sinh dưỡng lợi ở đó. Bất quá đáng tiếc là đến giờ cũng chỉ có vài đầu linh thú nguyện ý theo đệ tử Thiên Tú chúng ta, những linh thú khác đều rất cao ngạo.
Mạc Lưu Tô giải thích nói.
- Nuôi dưỡng hơn trăm đầu linh thú, việc này tiêu tốn rất khủng bố a.
Đường Phong cau mày nói.
- Việc này không có vấn đề gì, tông môn giờ đã không thể so với lúc trước được. Những thành trì trong vòng ngàn dặm quanh đây, đều thuộc về Thiên Tú chúng ta. Thế nên những tiêu tốn đó cũng không tính là gì. Hơn nữa có được một đám linh thú như vậy thủ hộ Thiên Tú chúng ta, dù có tốn nhiều hơn nữa cũng đáng.
- Điều này cũng đúng.
Đường Phong lập tức gật đầu.
- Tiểu Thiên tới.
Không biết ai đột nhiên chỉ về phía trước nói.
Đường Phong phóng mắt nhìn lại liền thấy được thân hình to lớn trắng muốt của Khiếu Thiên Lang đang từ phía trước bay tới giống như niếp vân trục nguyệt vậy. Sau lưng nó còn có mấy trăm đầu linh thú chạy theo tạo thành một đội quân linh thú đang ầm ầm hướng đến nơi này.
Khiếu Thiên Lang rất nhanh liền đáp xuống trước mặt Đường Phong, thân thể to lớn lại nhẹ nhàng như bông không có chút sức nặng nào, bất quá vẫn mang theo khí thế khổng lồ như trước.
- Tiểu Thiên, lại gặp mặt.
Đường Phong vươn tay sờ sờ đầu Khiếu Thiên Lang.
Khiếu Thiên Lang khịt mũi, khinh thường liếc Đường Phong.
Nó cũng không phải đến đón tiếp Đường Phong, nam nhân này lại thân thiết với mình như vậy, thật buồn nôn.
Linh Khiếp Nhan theo tay Đường Phong liền chui vào trong cơ thể Khiếu Thiên Lang, Đường Phong cũng không quản đến nàng, chỉ ôm quyền nói với một đám linh thú ở sau Khiếu Thiên Lang:
- Đa tạ các vị nguyện ý ở lại Thiên Tú, sau này còn phải dựa vào các vị nhiều hơn.
Một hồi thanh âm thú rống truyền đến, tràng diện lộn xộn. Khiếu Thiên Lang lắc lư thân thể, tứ chi đạp nhẹ một cái liền biến mất không thấy bóng dáng, đàn thú cũng nhanh chóng theo sau.
- Đi thôi, Lâm trưởng lão các nàng khẳng định đang chạy đến nơi này.
Mạc Lưu Tô lôi kéo Đường Phong đi về phía trước.
Gặp mặt Lâm Nhược Diên lại là một phen thổn thức. Khác với Diệp Dĩ Khô, sự cưng chiều của Lâm Nhược Diên đối với Đường Phong càng thêm rõ ràng. Sau khi nhìn thấy Đường Phong liền nước mắt rưng rưng, cao thấp đánh giá hắn một lượt, đến khi xác định được Đường Phong không có thiếu hụt gì thì mới yên tâm.
Bạch Tố Y cùng mấy vị trưởng lão cũng đều ở nơi này, ánh mắt nhìn Đường Phong đều tràn đầy vui mừng cùng khen ngợi. Ai có thể ngờ được tên giả gái trước kia, tên Đường Phong cái gì cũng làm sai, chỉ mới qua một năm ngắn ngủi đã có được thành tựu như vậy? Sự phồn vinh hiện nay của Thiên Tú cũng là do một tay hắn mang lại.
Trò chuyện với những người này một lúc, Đường Phong liền đem những thứ mua ở Định Khang thành lúc trước đều lấy ra tặng. Bọn người Bạch Tố Y vui mừng đến không thể ngậm miệng được, lại không ngừng tán dương Đường Phong lớn lên hiểu chuyện.
Những vật này tuy rằng không đắt, nhưng dù sao cũng là tâm ý của Đường Phong, các nàng đương nhiên sẽ không làm hắn mất mặt rồi.
Từ biệt mọi người, Đường Phong liền quay về Yên Liễu Các. Còn chưa gặp được người nào, một thân ảnh đã từ trong lao ra ôm chầm lấy Đường Phong, hai tay ôm lấy cổ hắn, trong trẻo nói:
- Phong thúc thúc, Manh Manh rất chi là nhớ ngươi a.
Trong Yên Liễu Các, Đường Phong nằm ngửa ra ghế, hai nha đầu xinh đẹp Bảo nhi Mộng nhi đang rất vui vẻ cạo râu cho hắn. Động tác của Bảo nhi rất ôn nhu, Mộng nhi bưng chậu rửa mặt cùng nước ấm đứng một bên, trên mặt luôn treo một cười vui vẻ.
Linh Khiếp Nhan mượn nhờ thân thể Khiếu Thiên Lang biến thành một ngân phát nữ hài thân khoác áo choàng, trên người mang một bộ y phục trắng tinh. Thân thể thẳng tắp ngồi ở bậc thang trước phòng, bộ ngực nhỏ nhắn cùng vùng đất bằng phẳng xinh xắn mê người.
Sát bên người nàng chính là Thanh Manh Manh. Đã hơn một năm không thấy, tiểu Manh Manh đã lớn như vậy rồi. Giống như tiểu bất điểm vậy, bím tóc lệch lạc trên đầu vẫn dí dỏm đáng yêu như ngày nào. Chỉ có điều trên lưng của nàng vác một trường kiếm đỏ rực như lửa, kiếm dài ba thước ba, so với người nàng còn cao hơn.
Thần binh Viêm Nhật kiếm. Nếu để cho người ngoài biết một nha đầu mới có mấy tuổi đã có thể tùy tiện vác một thanh thần binh trên người, chỉ sợ sẽ ghen ghét đến chết mất.
Lúc này, hai tiểu nha đầu phấn điêu ngọc trác xinh xắn đáng yêu này, mỗi người tay cầm một cái chén, trong chén hơi nóng đang bốc ra hừng hực, đang nhàm chán muốn chết nhìn vào Bảo nhi Mộng nhi cạo râu cho Đường Phong.
"Cạn. . . " một tiếng, Manh Manh cùng Linh Khiếp Nhan chậm rãi uống. Trà nóng, hai khuôn mặt nhỏ nhắn bị hơi nóng làm cho có chút hồng nhuận phơn phớt, cảm thấy thỏa mãn thở ra một hơi.
Tần Tứ Nương cũng đang ngồi ở một bên nhìn hai nha đầu này. Ánh sáng chói lọi của tình thương một người mẹ phủ đầy trên khuôn mặt, ngay cả đôi mắt cũng như bị hòa tan đi. Trên đầu nàng đang cài chiếc trâm của Tiếu thúc mua tặng cho nàng. Ban nãy lúc Đường Phong đưa cho nàng, Tứ Nương rõ ràng còn mắng Tiếu thúc một tiếng cơ mà, mới qua một lát sao lại đeo lên rồi.
Đường Phong trở lại Yên Liễu Các đã được nửa ngày. Sau khi phân chia những lễ vật mình đã mua cho mọi người trong Yên Liễu Các, đã bị Bảo nhi Mộng nhi đã lấy lý do hình tượng không tốt muốn cưỡng ép cạo sạch râu ria trên cằm của hắn.
Đường Phong cũng chỉ có thể để cho các nàng giày vò.
- Đừng cười, nhìn người cười thành bộ dạng gì kìa?
Hai mắt Đường Phong híp lại, nhìn Mộng nhi đang cười rộ như một đóa hoa trước mặt.
- Ai cần ngươi lo.
Miệng Mộng nhi hơi vểnh lên.
- Chạy trốn hơn một năm cũng không biết quay về, hừ.
- Thiếu gia trở về nàng phải nên cao hứng mới phải.
Bảo nhi khom người, tỉ mỉ giúp Đường Phong xử lý cái cằm
- Thiếu gia người không biết đâu, ngươi đi hơn một năm nay, Mộng nhi nàng ...
- Nha đầu chết tiệt kia, không cho nói, bằng không ta sẽ không để yên cho ngươi đâu.
Mộng nhi liền xấu hổ.

Vô Thường - Chương #638


Báo Lỗi Truyện
Chương 638/1679