Chương 636: Có muốn ta đỡ ngươi không? (Hạ)


Mở to mắt nhìn về phía Thi Thi, Đường Phong khẽ cười một tiếng nói:
- Ngươi ở lại bên cạnh ta, không sợ ta để cho nha đầu kia thôn phệ hay sao?
- Huyết ma Đường công tử chẳng lẽ cũng giống như những tên xấu xa khác, thích ăn hiếp một cô gái chân yếu tay mềm như ta sao?
Hai mắt ôn nhu của Thi Thi tràn đầy ủy khuất nhìn về phía Đường Phong.
- Hơn nữa người ta vừa mới cứu ngươi, cũng coi như là ân nhân cứu mạng a.
- Ngươi mà là cô gái chân yếu tay mềm?
Đường Phong kinh ngạc, cười ha hả.
- Ân, nếu lời này do Thi Thi nói ra thì đúng vậy vậy, còn ngươi…Ha ha
Thi Thi khẽ nhăn mặt, oán hận trừng mắt liếc Đường Phong hơi u oán nói:
- Người ta có điều gì mà không phải người con gái yếu ớt.
- Không nói nữa.
Đường Phong khoát tay, nhưng lại bất lực, nhìn nàng hỏi:
- Ngươi sau này có tính toàn gì chưa?
Ta?
Đứng vậy, vốn trước đây ta không biết ngươi nấp ở trong cơ thể Thi Thi thì không nói làm gì, hôm nay ta đã biết rõ thì chúng nhất định là kẻ địch.
- Ngươi nói cũng đúng.
Thi Thi cười giảo hoạt.
- Ta nên thừa dịp thương thế của ngươi còn chưa lành, trực tiếp giết ngươi, sau đó mang bảo bối của ngươi vứt vào bên dưới vực sâu vạn trượng, như vậy thì sau này có thể an tâm không bị các ngươi thôn phệ rồi.
Thi Thi nói cũng đúng, nhưng Đường Phong lại không tin nàng sẽ làm như vậy. Nếu không nàng cũng sẽ không cứu mình. Tính cách nữ nhân này đúng là tinh quái khó đối phó, thật sự là làm cho Đường Phong đau đầu.
Linh Khiếp Nhan lúc này đang ở Cương Tâm Xử của Đường Phong truyền âm ra nói:
- Ngươi cũng không cần phản kháng, ngoan ngoãn cho ta thôn phệ, năm sợi tinh hồn chúng ta cuối cùng cũng sẽ đi tới kết quả này, dù trốn tránh cũng không được chi bằng sớm một chút, yên tâm ta sẽ không làm ngươi đau.
Thi Thi cười nói:
- Tuy là nói như vậy, nhưng quá trình có thể lại không như vậy, kết quả cũng sẽ khác. Ta cũng không hi vọng sau này trở thành một phần của ngươi, tại sao không phải là ngược lại.
- Hừ nghĩ khá lắm.
Linh Khiết Nhan bĩu môi.
Thi Thi liếc Đường Phong thật sâu nghĩ thầm nếu có một người nam nhân cũng bất chấp tính mạng bảo vệ mình như vậy, lựa chọn này cũng không tệ. Hai ngày trước Đường Phong vì Linh Khiếp Nhan lại dám cùng chiến đấu với Linh giai cao thủ. Bất quá ý niệm này chỉ chớp lên một cái trong đầu Thi Thi một chút mà thôi.
- Đại ân của cô nương lần này, Đường Phong nhất định ghi nhớ trong lòng.
Đường Phong cũng không biết nên xưng hô với nàng thế nào, chỉ có thể nói như vậy. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
- Không cần.
Thi Thi che miệng làm nũng cười:
- Dù sao ta cũng là kẻ địch, lần này cứu ngươi chẳng qua là vì ngươi đã giúp ta tránh được một lần đuổi giết mà thôi.
- Xem là như vậy đi.
Đường Phong gật đầu cười nói.
Đây là một bầu không khí rất kỳ quái, hai người là kẻ địch, nhưng lại không có tý địch ý nào với đối phương.
- Cô nương.
Đường Phong sắc mặt có chút hồng, bộ dáng rất là ngượng ngùng.
- Có chuyện gì?
Thi Thi kinh ngạc theo dõi hắn, một đôi mắt giống như chứa cả bầu trời đúng là mộng ảo mê người.
Có thể giúp ta một chút hay không?
Đường Phong lắp bắp nói.
- Ngươi đúng là được voi đòi tiên.
Thi Thi trừng mắt liếc Đường Phong, rồi lại thở dài nói:
- Nói đi, chỉ cần không phải muốn thôn phệ ta, thì phải xem tâm tình ta có tốt không ta mới giúp.
- Cũng không có gì.
Đường Phong hơi cúi đầu nói:
- Có thể kiếm giúp ta một cái bô tới đây không?
Thi Thi sững sờ, lập tức trên mặt hiện ra vẻ muốn cười nhưng lại không cười được mà bị nghẹn lại tới mức hai má đỏ bừng, ánh mắt lại không ngừng hướng về phía dưới của Đường Phong liếc qua.
- Muốn cười..... thì cứ cười đi, bất quá nhanh lên một chút được không, ta sắp chịu hết nổi rồi.
Đường Phong vẻ mặt gấp muốn chết.
- Ha ha ha ha...
Tiếng cười thanh túy dễ nghe lập tức vang lên, Thi Thi cười đến gập cả người.
- Cười coi chừng rớt cả răng cửa.
Đường Phong bực tức nói.
Sau một lát, Thi Thi đã tìm được một cái bô cho Đường Phong, bộ dáng lén lén lút lút nhìn về phía Đường Phong, trên mặt hiện ra vẻ mặt bông đùa, dùng âm thanh ngọt ngào chọc ghẹo:
- Đôi tay này của ngươi sợ là không thể động đậy rồi. Có muốn ta đỡ ngươi không? Ta cũng không chê ngươi đâu nha.
Đường Phong liền nghiêm mặt, tranh thủ thời gian cự tuyệt:
- Không cần.
Dừng chân ở khách sạn thời gian nửa tháng, Thi Thi cũng ở cùng Đường Phong nửa tháng.
Từ lúc Đường Phong tỉnh lại tiếp theo đó năm ngày, cánh tay của Đường Phong đã có thể cử động trở lại, nhưng kinh mạch bên trong của Đường Phong tích góp từng tí một linh khí khổng lồ làm hắn rất khó chịu, làm cho hắn không thể không cố gắng gấp thụ hết.
Trọn vẹn mười ngày hấp thụ, kinh mạch của hắn mới có lại cảm giác dễ chịu hơn một chút. Bất quá số linh khí đó vẫn chưa có hấp thụ hết. Nhưng dù sao đây cũng không phải nơi có thể dừng chân lâu dài, số người ra vào khách sạn rất ồn ào, không phải nơi thích hợp tu luyện, cho nên Đường Phong liền muốn lên đường trở về Thiên Tú.
Đi vào gian phòng của Thi Thi, nhẹ nhàng gõ cửa nhưng bên trong lại không có người trả lời, hắn đẩy thử cửa phòng, cửa lại dễ dàng bị mở ra.
Quay đầu xem khắp xung quanh chăn đệm được gấp chỉnh tề, trong phòng tràn ngập hương thơm, nhưng lại không thấy bóng dáng Thi Thi, trên mặt bàn có để lại một tờ giấy.
Đường Phong cầm lên đọc, bên trên viết:
- Tiểu tình nhân của ngươi được ta mang đi, cũng không cần lo lắng cho an toàn của bọn ta, có thể là khi ta chơi chán sẽ đi tìm ngươi, cho ngươi ăn cũng không chừng, đến lúc đó ngàn vạn lần cũng không cần thương tiếc nha.
Nữ nhân phóng đãng này. Đường Phong cầm tờ giấy trong tay không khỏi cười khổ, đi quả là nhanh thật.
An toàn của Thi Thi kỳ thật Đường Phong cũng không lo lắng, có tinh hồn hỗ trợ, chỉ có loại cấp bậc như Thang Phi Tiếu mới có thể gây nguy hiểm cho các nàng, thử hỏi trong thiên hạ có bao nhiêu người như Thang Phi Tiếu?
Bất quá bây giờ các nàng thân cô thế cô, so với số tinh hồn mà Đường Phong cùng Âu Dương Vũ nắm giữ thì ít hơn rất nhiều. Kết quả cuối cùng không phải bị Đường Phong thôn phệ cũng là bị Âu Dương Vũ thôn phệ, đây đã là vận mệnh không thể trốn tránh. Đã không thể trốn tránh thì chỉ có đối mặt, nếu được chọn, nàng đương nhiên nghiêng về phía Đường Phong.
Đường Nhiên nàng cũng có thể trốn đi nới nào đó cả đời cũng không xuất hiện, nhưng Thi Thi sẽ nguyên ý làm như vậy sao?
Bên trong thành mướn một chiếc xe ngựa giống như lúc trước hướng về phía Thiên Tú.
Vài tháng sau, Đường Phong cuối cũng cũng đi vào Tĩnh An thành xa cách đã lâu, ngửi thấy hương vị quen thuộc của nơi này, cảm giác tiếng động xung quanh, Đường Phong trong lòng nhịn không được có chút kích động.
Ra khỏi Tĩnh An thành đi về phía trước khoảng mười dặn, cuối cùng cũng bước vào địa phận Thiên Tú tông. Sau khi thanh toán tiền xe ngựa, Đường Phong liền nhìn về phía Thiên Tú, lại quay về phía Dạ Vũ hồ, rồi lại ngắm Khúc Đình Sơn, trên mặt không tự chủ được nở một nụ cười.
Thiếu gia ta đã trở về.

Vô Thường - Chương #636


Báo Lỗi Truyện
Chương 636/1679