Chương 633: Linh Khiếp Nhan chiến đấu. (Hạ)


Thế nhưng cho đến giờ, Linh Khiếp Nhan cũng không làm gì được đối phương cả. Tiểu nha đầu hoảng hốt nói:
- Phong ca ca, kiếm linh kia chỉ sợ không phải chỉ có một tia tinh hồn
- Cái gì?
Đường Phong một bên né tránh kiếm chiêu của Âu Dương Vũ, một bên mở miệng hỏi. Hắn né tránh cực kì khổ sở. Âu Dương Vũ vốn không muốn giết hắn, Tàng Phong kiếm chỉ tùy tiện vung vẩy chẳng những hóa giải mất công kích của Thi Thi còn khiến cho Đường Phong phải nhảy loi nhoi để tránh đòn nữa
Dù Đường Phong cùng Thi Thi liên thủ với nhau, cũng không thể bức Âu Dương Vũ dùng toàn bộ thực lực được.
- Giờ ta đã là tập hợp thể của hai tia tinh hồn, nhưng vẫn không thể nào ngăn chặn được kiếm linh của đối phương còn bị áp chế ngược trở lại. Cho nên nàng rất có khả năng đã từng thôn phệ qua những tia tinh hồn khác giống ta.
Linh Khiếp Nhan giải thích nói.
- Không phải chứ?
Đường Phong buồn khổ không thôi, Linh Khiếp Nhan tổng cộng cũng chỉ có năm tia tinh hồn. Tính toán cẩn thận thì chỉ còn Độc Ác là không biết ở nơi nào. Nếu theo lời của tiểu nha đầu này nói, vậy kiếm linh của đối phương chính là do Bá Đạo và Độc Ác hợp thể lại? Bất luận tia nào trong hai tia tinh hồn này đều có được sức chiến đấu cực kì mạnh mẽ, nếu nói Bá Đạo xếp hạng đệ nhất thì Độc Ác phải xếp ở thứ hai. Nếu liên hợp lại cùng một chỗ thì Linh Khiếp Nhan hiện nay sao có thể ngăn chặn được? Bị áp chế ngược trở lại cũng là chuyện thường.
- Rất kỳ quái sao?
Âu Dương Vũ nhàn nhạt cười, giống như có thể nghe được lời đối thoại giữa Đường Phong cùng Linh Khiếp Nhan vậy.
- Kiếm linh của ta quả thật là do hai tia tinh hồn dung hợp cùng một chỗ, nếu các ngươi muốn áp chế thì phải có nhiều hơn một tia nữa mới được
Thi Thi nghe xong liền sợ hãi, nàng cũng không nghĩ tới sẽ xảy ra tình huống này. Khẽ cắn môi, chỉ có thể chập nhận liều mạng để tinh hồn bị hao tổn liên hợp với Linh Khiếp Nhan, áp chế kiếm linh của Tàng Phong kiếm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Động tác của Âu Dương Vũ dừng lại một chút, Đường Phong thừa cơ thoát khỏi công kích của hắn. Toàn thân bị thương không ít, bộ dáng rất là chật vật. Có thể nói ở trước mặt Linh giai cao thủ, hắn hoàn toàn không thể phát huy ra được thực lực Thiên giai thượng phẩm. Dẫn đến việc cứ trơ ra để bị đánh, chỉ có thể bị động phòng ngự, đây là việc bi ai đến mức nào chứ.
Âu Dương Vũ giơ Tàng Phong kiếm trên tay lên, chuôi thần binh này khẽ lay động, phát ra một hồi thanh âm vun vút.
Đây là do năm tia tinh hồn của Linh Khiếp Nhan đang chiến đấu với nhau, chiến trường chính là trong thân của thần binh Tàng Phong kiếm. Lấy ba đánh hai lại chỉ có thể ngang tài ngang sức, qua đó có thể thấy được Bá Đạo cùng Độc Ác lợi hại cỡ nào.
Âu Dương Vũ nhướng mày, gật đầu nói:
- Các ngươi làm không tệ, ít nhất ta tạm thời sẽ không sử dụng được thanh kiếm này.
Vừa nói xong Âu Dương Vũ lại cắm Tàng Phong kiếm xuống mặt đất, tay không tấc sắt đi đến chỗ Đường Phong. Tốc độ của hắn cũng không nhanh, nhưng lại rất có tính xâm lược, khẽ cười nói:
- Không cần làm ra những phản kháng vô vị, ta quả thật không muốn giết các ngươi, chỉ cần những tia tình hồn kia thôi.
- Muốn tinh hồn thì phải giết ta trước.
Đường Phong hít sâu một hơi, tập trung tinh thần để đề phòng. Trong đầu lại đang không ngừng suy nghĩ nên dùng chiêu gì để tiêu diệt Âu Dương Vũ.
Tiếng đàn đã đình chỉ, Thi Thi nếu muốn phối hợp với Linh Khiếp Nhan để toàn lực áp chế kiếm linh chỉ có thể đình chỉ âm công của mình lại thôi, nhưng nàng lại có thủ đoạn khác.
Bước chân mạnh mẽ của Âu Dương Vũ khẽ chững lại một chút, hai mắt cũng bắt đầu trở nên mê ly, cau mày nói:
- Mị thuật?
Cơ hội tốt. Lấy thực lực của Thi Thi hiện nay nếu dùng mị thuật để đối phó với Âu Dương Vũ thì quả thực là vào đầm rồng hang hổ. Đường Phong phỏng chừng không đến ba tức Âu Dương Vũ đã có thể thoát được rồi. Nhưng ba tức này đối với Đường Phong lại cực kì quý giá.
Trực tiếp vọt đến bên người Âu Dương Vũ, Đường Phong liền xòe mười ngón tay ra.
Tịch Diệt Chỉ điểm ra một chỉ, hai chỉ, ba chỉ. . . Chỉ ba tức ngắn ngủi Đường Phong đã dùng một tốc độ vô cùng nhanh chóng điểm vào người Âu Dương Vũ hơn trăm chỉ, hơn nữa tất cả đều điểm vào một chỗ duy nhất.
Điểm đến mức ngón tay đau nhức nhưng hộ thân cương khí trên người Âu Dương Vũ hoàn toàn không có dấu hiệu sụp đổ. Đường Phong tu luyện Tịch Diệt Chỉ vẫn còn quá nông cạn, nếu cho hắn thêm một năm nữa, Tịch Diệt Chỉ đã có thể phá được hộ thân cương khí của Linh Giai cao thủ rồi.
Nhưng vậy cũng đủ rồi. Tại nơi bị Tịch Diệt Chỉ đâm hơn trăm lần kia hộ thân cương khí đã tiêu tán hơn phân nửa, một chỉ cuối cùng điểm ra, một đầu Khô Tàn Xà theo kình khí Đường Phong trực tiếp chui vào trong cơ thể Âu Dương Vũ.
Sau một khắc, Đường Phong nhanh chóng lui lại ra sau. Âu Dương Vũ phất tay chém xuống, từ trên chưởng phong tỏa ra hào quang cương khí nhàn nhạt, thiếu chút nữa đã chặt đứt mấy ngón tay của Đường Phong rồi.
Sau khi thoát khỏi mị thuật của Thi Thi, Âu Dương Vũ có chút dở khóc dở cười. Hắn vốn nghĩ chuyện đoạt được tinh hồn từ trên tay hai người này đã nằm trong tầm tay, không có gì phải lo lắng cả. Lại không nghĩ đến hai người này một người so với một người càng thêm quỷ dị. Hết âm công lại đến mị công, còn người kia ngoài việc có thể tăng thực lực của mình lên trong một thời gian ngắn ra lại có thể phá vỡ hộ thân cương khí của mình. Hai người này đến cùng là người nào a?
Âu Dương Vũ đương nhiên biết rõ có một tiểu gia hỏa đã chui vào trong cơ thể mình. Hơn nữa nó còn đang lấy một tốc độ cực kì nhanh chui vào đan điền của mình nữa.
Hắn biết mình đã có chút sơ xuất, sư tử vồ thỏ còn dùng toàn lực, huống chi đối phương lại có hai ngươi?
Vĩnh viễn không nên xem thường tiểu nhân vật, bởi vì bọn hắn sẽ có những bổn sự kì lạ cổ quái. Khẽ cau mày, vận khởi Cương khí trong cơ thể. Âu Dương Vũ muốn diệt sát đi vật tiến vào trong cơ thể mình. Nhưng quỷ dị là vật không biết tên kia lại không sợ Cương khí của mình, ngược lại rất là sung sướng du động trong kinh mạch không bị ảnh hưởng chút nào, giờ đã sắp đến được Đan Điền của mình rồi.
Có chút không ổn, Âu Dương Vũ phân ra một bộ phận tâm thần, ngăn cản lộ tuyến di động của vật nhỏ này lại. Khiến hắn buông lỏng một hơi là tâm thần quả thật có tác dụng ngăn cản. Vật nhỏ này lập tức bị trói buộc một chỗ ở kinh mạch, mặc cho nó đâm trái đụng phải cũng không thể thoát ra ngoài.
Phục hồi lại tinh thần, Âu Dương Vũ lại lần nữa lâm vào ảo giác quỷ dị. Tuy hắn lại rất nhanh thoát khỏi nhưng cũng có chút căm tức. Mị công của nữ nhân này thật quỷ dị khó hiểu. Mặc dù mình không nhìn thẳng vào nàng nhưng nếu không để ý thì cũng sẽ ăn phải thiệt thòi.
Trước tiên đánh ngất nữ oa oa này trước đã rồi tính sau, bằng không hai người này liên thủ lại rất là phiền toái. Hơn nữa âm công cùng mị công của nha đầu này mới là thứ khiến người khác đau đầu nhất. Âu Dương Vũ hạ quyết tâm liền quay người tiến về phía Thi Thi.

Vô Thường - Chương #633


Báo Lỗi Truyện
Chương 633/1679