Chương 632: Linh Khiếp Nhan chiến đấu. (Thượng)


- Không cần xem xét.
Đường Phong hít sâu một hơi
- Muốn tinh hồn của nha đầu kia, giết ta rồi hẳn nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Linh Khiếp Nhan đã ở cùng với hắn lâu như vậy, tình cảm giữa hai người vô cùng thâm hậu, Đường Phong sao có thể chắp tay dâng ra được?
Tá Thi Hoàn Hồn!
Lần này Đường Phong mượn lực của âm hồn cường đại nhất trong số mình có. Tình hồn của đệ tam sát thủ Đại Tuyết Cung, đối mặt với một Linh giai cao thủ, Đường Phong nào dám lưu thủ?
Khí thế đột nhiên bành trướng ra. Tròng mắt Âu Dương Vũ hơi híp lại, vẻ mặt đầy nét kinh ngạc. Hắn không nghĩ đến thiếu niên này sẽ dốc sức liều mạng như vậy. Một thân khí thế của Thiên giai thượng phẩm, sao lại được phát ra từ trên người của Địa giai trung phẩm được? Hơn nữa khí thế kia cũng không phải là giả, thiếu niên Địa giai trung phẩm kia lúc này quả thật có thực lực của Thiên giai thượng phẩm.
Âu Dương Vũ chỉ hơi thất thần một chút đã xuất hiện một số mũi phi châm lóe ra ngân quang óng ánh bay đến trước mặt giống như phô thiên cái địa vậy. Mỗi một mũi phi châm đều ẩn chứa lực đạo mạnh mẽ làm vang lên tiếng xé gió ô ô.
- Hảo ám khí
Âu Dương Vũ khen lớn một tiếng. Nhãn lực của hắn cay độc đến mức nào chứ, đương nhiên kiến thức cũng không tệ rồi. Nhưng cũng chưa thấy qua người nào có thể phóng ra một lúc mấy mũi phi châm, hơn nữa mỗi mũi đều cực kì chính xác hướng vào những nơi yếu hại của mình bay tới. Chiêu phóng ám khí này đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực.
Ám khí còn chưa tới, Đường Phong đã cầm trong tay một thanh đoản kiếm màu đen xông đến. Đối mặt với đại địch mạnh như vậy, nếu chỉ biết tránh né thì sẽ chỉ bại nhanh hơn thôi.
Trong nháy mắt lúc Đường Phong động thủ, Thi Thi cũng đã có động tác. Thân thể nhẹ nhàng chậm rãi ngồi xuống đất, đặt đàn cổ lên gối, bàn tay trắng như ngọc liền tác động mãnh liệt lên dây đàn.
Âm điệu dồn dập vang lên, một loạt khí kình cong vút mắt thường có thể nhìn thấy theo tay Thi Thi bắn ra ngoài, hướng đến mi tâm của Âu Dương Vũ.
- Âm Công?
Lông mày Âu Dương Vũ nhíu lại, hắn không nghĩ đến hai người trẻ tuổi mình đụng phải lại có bổn sự cổ quái bực này. Một người có thể sử dụng bí pháp lập tức tăng thực lực của mình lên đến Thiên giai thượng phẩm, mà người kia lại tinh thông âm công được xưng là loại công kích khó ngăn cản nhất.
Âm công mà lúc này "Thi Thi" đang thi triển Thu Tuyệt Âm đã không thể nào sánh bằng, bởi vì mức độ công kích của nàng đã ngưng thực đến mắt thường có thể nhìn thấy được, giống như là đao khí, kiếm khí vậy. Dù sao đây cũng không phải là Thi Thi trước kia, mà là một đám tinh hồn của Linh Khiếp Nhan.
Đối mặt với một kích liên thủ của hai người, Âu Dương Vũ cũng không chút bối rối. Ngay cả thần binh Tàng Phong cũng không xuất ra khỏi vỏ, chỉ lấy bội kiếm điểm về phía trước, một đạo bích chướng vô hình liền xuất hiện ngay trước mặt hắn. Mấy chục mũi phi chậm đụng phải bích chướng, trong không khí liền nổi lên từng vòng rung động, sau khi phi châm đã hết lực đều rơi toàn bộ xuống mặt đất.
Ngay sau đó Âu Dương Vũ liền vung vỏ kiếm qua, vỏ kiếm vứng vàng giữ chân những kình khí do Thi Thi phóng xuất lại, trong không khí xuất hiện từng tiếng nổ vang, kình khí liền biến mất không còn chút gì.
Đường Phong giết đến, đoản kiếm màu đen không chút lưu tình bổ ra một đạo quang mang trong suốt như lụa hướng vào đầu Âu Dương Vũ.
Một kích còn chưa tới đã mang theo kiếm khí lạnh thấu xương, mặt đất dưới chân Âu Dương Vũ bị bổ ra một khe hở, sau đó nhanh chóng lan ra chừng mười trượng.
Âu Dương Vũ vẫn cười cười đối mặt với kinh thiên nhất kích do Đường Phong bổ ra này, mở miệng thong dong nói:
- Tuyết Nữ các hạ chẳng lẽ không có dạy ngươi, Thiên kiếm xuất vỏ, Phàm kiếm tránh lui sao?
Vừa dứt lời Tàng Phong kiếm của Âu Dương Vũ đã kêu oooonggg lên một tiếng rồi bắn ra. Kiếm khí do Đường Phong bổ ra lại biến mất một cách quỉ dị, giống như đã bị thâm uyên thôn phệ vậy. Cùng lúc đó, Đường Phong cảm giác được đoản kiếm màu đen trên tay mình có chút không thể khống chế, trở nên run rẩy
- Tuy ta vẫn không thể lĩnh ngộ được Thiên kiếm chính thức, còn cách Tuyết Nữ các hạ khá xa, nhưng đối phó với người bình thường thì không vấn đề gì.
Âu Dương Vũ ngưng mắt nhìn Đường Phong, Tàng Phong kiếm chỉ lên trời.
Đoản kiếm màu đen trên tay Đường Phong lại bay vèo một cái liền rơi xuống mặt đất. Thân kiếm nghiêng về phía Âu Dương Vũ run run không ngớt. Bộ dáng giống như quần thần triều bái với quân vương của mình vậy.
- Phế vật vô dụng.
Đường Phong thầm mắng một tiếng, tuy thanh đoản kiếm màu đen này là một vũ khí không tệ nhưng vẫn không cách nào so với thần binh của người ta được, huống chi Âu Dương Vũ đã hơi chút lĩnh ngộ được Thiên kiếm. Những loại vũ khí hình kiếm ở trước mặt hắn, giống như củi do tiểu hài tử cầm trên tay vậy. Đường Phong lần đầu tiên có cảm giác muốn một thanh thần binh để chơi đùa, bằng không nếu sau này lại giao thủ với địch nhân như vậy chỉ nói về mặt vũ khí đã thua thiệt rất lớn. Bất quá Đường Phong cũng ngẫm lại, thứ như thần binh chỉ có thể ngộ không thể cầu, sao lại dễ dàng đến tay được?
- Cẩn thận.
Thi Thi dịu dàng nhắc nhở, Đường Phong bỗng cảm giác được ở trên đầu có một đạo kình phong đang đánh xuống. Liền nhanh chóng lui về sau không chút suy nghĩ, mới vừa lui được một bước đã có một đạo kình phong sượt qua chóp mũi, xuyên thẳng vào mặt đất, khiến ở đó xuất hiện một cái hố to.
- Sưu sưu sưu. . .
Bàn tay trắng như ngọc của Thi Thi gẩy đàn, vô số khí kình đủ màu sắc liền chém về phía Âu Dương Vũ.
Đối mặt với loại âm công quỷ dị này Âu Dương Vũ cũng không dám có chút chủ quan. Tàng Phong kiếm trên tay hắn liền rung lên, tuy không nhìn ra được chuyện gì nhưng trước mắt lại xuất hiện một vòng xoáy năng lượng quỷ dị. Vòng xoáy lớn bao lấy vòng xoáy nhỏ, khoảng chừng bảy tám cái. Lúc khí kình của Thi Thi đánh lên dòng xoáy thì hoàn toàn không có chút động tĩnh gì cả, bị hấp thu không còn chút gì.
Mỗi một lần hấp thu một đạo khí kình một vòng xoáy liền biến mất. Đợi đến khi vòng xoáy biến mất hoàn toàn thì công kích của Thi Thi cũng tiêu tán sạch sẽ.
Đây là kiếm chiêu gì? Lại cổ quái như thế. Thần sắc Đường Phong liền trở lên nghiêm nghị. Thầm nghĩ Linh giai cao thủ quả nhiên không đơn giản, chỉ cần chiêu thức phòng ngự đó cũng đủ để độc bộ cả Thiên Cương Đại Lục rồi.
Âm thanh của Thượng Cổ cầm trên tay Thi Thi liền biến đổi mãnh liệt, bắt đầu trở nên uyển chuyển ai oán, đồng thời truyền âm cho Đường Phong nói:
- Để cho tia tinh hồn trong cơ thể ngươi không chế kiếm linh của hắn đi, chuôi thần binh này phiền toái quá.
Việc đó đâu cần Thi Thi nhắc nhở, lúc chiến đầu vừa bắt đầu Linh Khiếp Nhan đã làm như vậy rồi.
Lúc trước ở Khúc Đình Sơn Đường Phong phải chiến đấu với một tia tinh hồn của Linh Khiếp Nhan, nhờ có nha đầu này kiếm chế nên mới có thể thủ thắng. Nếu không với thân thủ của hắn khi đó, căn bản không phải là đối thủ của đối phương.

Vô Thường - Chương #632


Báo Lỗi Truyện
Chương 632/1679