Chương 630: Cản đường ăn cướp? (Thượng)


Lúc tự hỏi những câu này, Đường Phong cũng không dám nhìn vào mắt nàng nữa. Bởi vì cặp mắt của Thi Thi rất có tính xâm lược, bất luận nam nhân nào nhìn vào, chỉ sợ đều trở nên điên cuồng.
- Ngươi cứ coi như ta là Thi Thi đi.
Thi Thi mỉm cười xinh đẹp, ngay cả những khóm hoa ven đường đều trở nên thất sắc. Đi đến cạnh xe ngựa, vươn bàn tay nhỏ bé về phía Đường Phong, ngẩng đầu nhìn hắn tràn đầy vẻ chờ mong .
Đường Phong nhướng mày, nhưng vẫn nhẹ nhàng kéo nàng lên.
Trên càng xe diện tích rất hẹp, Thi Thi vì né tránh tay xe phu thành ra cả người cứ như dán vào ngực Đường Phong. Hương ngọc đầy lòng, mùi hương sâu kín lại bồi hồi nơi chóp mũi, nhưng Đường Phong lại không nổi lên một chút ý niệm hưng phấn nào cả.
Cùi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn có chút phớt hồng của Thi Thi, Đường Phong nói:
- Hắn chỉ là người bình thường, giải trừ mị thuật với hắn đi.
Thi Thi có chút oán trách trừng mắt liếc hắn, khẽ hé đôi môi đỏ mộng nói:
- Ta không thi triển mị thuật đối với hắn, hắn chỉ liếc ta một cái ...
Bất quá lời nói tuy rằng nói như vậy, nhưng Thi Thi vẫn duỗi cánh tay trắng như ngọc của mình ra điểm một chỉ. Lập tức có thanh âm vang lên, tên xa phu giật mình một cái, toàn thân trở nên run rẩy kịch liệt.
- Không được quay đầu lại, tiếp tục chạy về phía trước đi.
Đường Phong dặn dò. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Vâng.
Tay xa phu nào dám quay đầu lại? Vừa rồi chỉ liếc nữ nhân kia một cái, thiếu chút nữa đã vĩnh viễn không thể nào tỉnh lại. Tuy rằng không biết đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng tên xe phu khôn khéo này cũng biết Thi Thi không dễ trêu vào, liền chỉ biết vùi đầu chạy đi. Dù một nam một nữ trong xe này có náo đến long trời lỡ đất, hắn cũng mắt điếc tai ngơ.
Loại nữ nhân tuyệt sắc này sợ chỉ có công tử gia mới có phúc hưởng dụng. Những dân đen như chúng ta, ngay cả liếc mắt nhìn cũng là hy vọng xa vời, tay lái xe thầm nghĩ trong lòng .
Trong xe, Đường Phong chăm chú nhìn chằm chằm vào Thi Thi. Ngoài miệng Thi Thi vẫn một mực treo một vòng cười nhạt, nhìn lại Đường Phong.
- Đường Phong, sao ngươi cứ dùng đôi mắt voi đó nhìn chằm chằm vào ta vậy, đừng có dọa ta có được không?
Thi Thi tuy rằng nói vậy, nhưng lại không có chút sợ hãi nào cả, lại làm ra một số động tác nhỏ, muốn hấp dẫn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Đường Phong hít sâu một hơi, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào nàng:
- Ngươi không phải Thi Thi.
Ánh mắt của Thi Thi tuy rằng vũ mị, nhưng lại không đến mức này. Hơn nữa, nàng vẫn rất nhu nhược rụt rè, căn bản không có những cử động câu dẫn người khác như thế này được.
Thi Thi nói:
- Ta phải, nhưng cũng không phải, nói vậy có lẽ ngươi sẽ hiểu.
Thẳng đến lúc này, Linh Khiếp Nhan đang ở trong Cương Tâm của Đường Phong mới nói:
- Phong ca ca, người này lại có một đám tinh hồn của ta!
Đường Phong cười khổ không thôi, không cần Linh Khiếp Nhan phải nhắc nhở, Đường Phong cũng đã biết tia tinh hồn này là gì, Vũ Mị! Chỉ có Vũ Mị mới có thể làm ra loại trình độ này, chỉ cần liếc mắt, liền có thể làm cho nam nhân điên cuồng.
Bất quá nói lại, Đường Phong căn bản không nghĩ đến tia tinh hồn Vũ Mị kia lại ở trên người Thi Thi. Vì hắn đã tiếp xúc với Thi Thi nhiều lần, nhưng lại không hề phát hiện ra. Có lẽ lúc đó bản thân Vũ Mị đang lâm vào ngủ say, bằng không không thể nào lừa được Linh Khiếp Nhan.
Tinh hồn của Linh Khiếp Nhan tuy có thể cảm ứng lẫn nhau, nhưng nếu một phương có ý ẩn nặc vậy thì dù phương kia có ở gần trong gang tấc cũng không thể nào phát hiện được.
Lúc tại Đại Tuyết Cung, Linh Khiếp Nhan cũng lâm vào ngủ say mới có thể tránh khỏi Âu Dương Vũ.
Nhưng bây giờ "Thi Thi" trước mặt này lại hoàn toàn lộ ra vẻ quyến rũ của bản thân, Linh Khiếp Nhan nếu còn không cảm ứng được nữa thì mới là kì quái.
Nhất thời rất nhiều nghi vấn đều trở nên thông suốt. Thi Thi chẳng qua chỉ là một nữ hài bình thường, sao lại sở hữu một đôi mắt mê người như thế được, việc này hẳn là có quan hệ đến tia tinh hồn Vũ Mị kia. Mà nàng vì sao đột nhiên xuất hiện ở ngoài ngàn dặm đến được Định Khang thành, mà bản thân lại không hề hay biết. Giờ nghĩ đến chắc là do tinh hồn Vũ Mị khống chế thân thể của Thi Thi, đi đến nơi đây.
Giờ Thi Thi đang ở trước mặt Đường Phong này cũng không phải là bản thân nàng, mà là Vũ Mị đang chiếm cứ thân thể. Hồn phách chính thức của Thi Thi có khả năng đã bị áp chế lâm vào ngủ say.
- Giờ tình huống của nàng thế nào rồi?
Đường Phong lạnh giọng hỏi.
"Thi Thi" quét mắt liếc Đường Phong, khẽ nhếch miệng nói:
- Đường Phong, ngươi hỏi một câu thật là tuyệt tình. Người ta sao có thể làm gì nàng chứ? Nếu nàng xảy ra chuyện ta lại phải tìm một chỗ gửi thân khác, chẳng phải rất phiền toái sao? Vậy nên ngươi không cần lo lắng cho nàng, nàng chỉ thiếp đi thôi.
- Nói cho ta tất cả những chuyện này là thế nào.
Đường Phong vẫn luôn đề phòng đối phương, dù sao những tinh hồn của Linh Khiếp Nhan nếu đụng phải nhau, nhất định sẽ xảy ra cục diện không chết không thôi. Chỉ khi nào một phương bị đối phương thôn phệ thì mới chấm dứt. Nhưng từ đầu đến cuối, Thi Thi trước mặt này cũng không bày ra địch ý gì cả, cũng không thi triển mị công với Đường Phong.
- Ngươi không hỏi thì ta cũng sẽ nói cho ngươi biết.
Thi Thi đặt chiếc đàn cổ lên đôi chân thon dài của mình, chậm rãi kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
Thi Thi từ khi còn rất bé đã bị Vũ Mị gởi thân. Bởi vì Thi Thi thiên sinh mị cốt, việc này đối với Vũ Mị có sức hấp dẫn rất lớn. Chỉ có điều thân thể của Thi Thi quá yếu ớt, Vũ Mị mặc dù gởi thân lên người nàng nhưng lại không thể thi triển năng lực thủ đoạn gì cả. Vì cải tạo thân thể của Thi Thi cho nên mỗi đêm sau khi Thi Thi lâm vào ngủ say, Vũ Mị đều từ trong tiềm thức hướng dẫn Thi Thi tu luyện một loại công pháp.
Tu luyện loại công pháp này cũng không khiến Thi Thi gia tăng thực lực gì cả, chỉ cải tạo thân thể khiến nàng ngày càng trở nên vũ mị thôi. Lúc Thi Thi lên bảy tuổi, cặp mắt câu hồn đoạt phách kia liền có được khả năng thi triển mị thuật. Theo sự trưởng thành của nàng, uy lực của đôi mắt này càng lúc càng lớn.
Mà vị phụ nhân trung niên của Lưu Vân tông kia, chính là người được Thi Thi xem là bà bà, đã từng dạy bảo nàng tu luyện. Bất quá vì mỗi đêm Thi Thi đều tu luyện loại công pháp đặc biệt kia cho nên mới không cách nào tích Cương khí trong cơ thể. Vì thế mới hiểu lầm là nàng không thể tu luyện được.
Về phần vết sẹo dữ tợn trên mặt của Thi Thi chính là do tia tinh hồn Vũ Mị này cố ý lưu lại. Bởi vì Thi Thi thật sự rất xinh đẹp, chỉ có hủy đi sự xinh đẹp đó mới có thể bảo vệ nàng được.
Hiện giờ Thi Thi đã lâm vào ngủ say, vệt sẹo cực lớn kia theo sự hiện thân của Vũ Mị đương nhiên cũng biến mất không còn chút gì nữa.
- Ta hao phí thời gian suốt mười sáu năm, từ lúc nàng sinh ra đến giờ mỗi đêm đều cải tạo thân thể nàng, lúc này mới khiến cho thân thể nàng có thể chịu nổi tinh hồn của ta

Vô Thường - Chương #630


Báo Lỗi Truyện
Chương 630/1679