Chương 622: Thanh danh đại chấn. (Thượng)


Phi Tuyết lâu hiện giờ người đi nhà trống, tất cả mọi người dưới sự dẫn dắt của Phong Phiêu Nhứ cùng Hoa Bất Ngữ đã ra ngoài nghênh chiến, chỗ này giờ trống rỗng. Đường Phong đi đến chỗ lúc trước, tranh thủ thời gian tán đi năng lực Dĩ Giả Loạn Chân cùng Tá Thi Hoàn Hồn, khôi phục lại diện mạo của bản thân, đóng chặt cửa sổ, khoanh chân ngồi xuống .
Một cảm giác thoát lực cứ như thủy triều xông đến, lần này thời gian thi triển năng lực Tá Thi Hoàn Hồn tuy không dài nhưng Đường Phong vẫn luôn duy trì Dĩ Giả Loạn Chân, về sau lại trúng độc, tiêu hao bản thân đương nhiên vô cùng lớn.
Bất quá cũng chỉ là thoát lực thôi, cũng không có cảm giác toàn thân đau buốt cùng đan điền trống rỗng như trước. Theo sự cô đọng của cương khí bản thân cùng thực lực tăng trưởng, di chứng khi thi triển Tá Thi Hoàn Hồn đã ngày càng mờ nhạt. Nguồn: http://truyenyy.com
Tiếng hô la đánh giết bên ngoài đã không phải là chuyện của Đường Phong nữa, hắn giờ chỉ muốn cương khí trong cơ thể khôi phục nhanh một chút, thêm nữa là phải chữa trị tốt thương thế trên tay phải.
Cầm trong Mị Ảnh không gian ra một ít thuốc chữa thương bôi lên vết thương trên tay phải, cơn đau đớn kịch liệt khiến cho Đường Phong một hồi nhe răng trợn mắt. Thật vất vả mới bôi đều được cả cánh tay, lúc này Đường Phong mới nhắm hai mắt lại vận chuyển Vô Thường Quyết, nhưng vẫn lưu lại một bộ phận tâm thần lưu ý động tĩnh bên ngoài.
Lúc này, trước cung điện của Âu Dương Vũ, một thân ảnh từ trên không đáp xuống, trực tiếp xông vào trong.
Người tới chính là Âu Dương Vũ, lần này hắn lại cùng Tuyết Nữ đánh ngang tay, không phân biệt được thắng thua. Đại thế của Tạ Tuyết Thần đã mất, Âu Dương Vũ đương nhiên không còn tâm tình nào lưu lại nơi này nữa. Giờ chạy đến đây chẳng qua là muốn nhìn một chút xem bảo bối kia thế nào rồi.
Sau khi vào phòng, Âu Dương Vũ quét mắt một vòng, lập tức kinh ngạc. Cơ quan do mình thiết trí đã được khởi động, mà bộ xương khô nằm trên mặt đất rõ ràng chính là kết cục của bị trúng khói độc, nhưng Thiên Công đồ phổ đâu rồi?
Quay đầu nhìn một vòng, Âu Dương Vũ nhịn không được khẽ cười một tiếng, xem ra ở đây đã từng phát sinh một màn bọ ngựa bắt ve chim sẻ rình sau, Thiên Công đồ phổ đương nhiên đã bị Hoàng Tước lấy đi.
Bất quá thế cũng được, thứ này ở lại ở Lý Đường đế quốc so với việc bị cầm về Huyết Vụ thành thì tốt hơn nhiều.
Đại Tuyết Cung đã đổi chủ được ba năm, thực lực giảm sút . Không cần đâu xa, sáu vị đừng đầu trong mười hai sát thủ của Đại Tuyết Lâu đã chết mất năm, đây chính là năm Thiên giai thượng phẩm cao thủ a. Chỉ còn lại Tiếu Nhất Diệp, hơn nữa tính huống hiện giờ của Tiếu Nhất Diệp cũng không được lạc quan lắm. Thời gian trúng phải Tuyết Tủy Hàn Băng độc quá lâu, đã hơn một năm không phục dụng giải dược để áp chế, khiến cho giờ độc tố lan khắp toàn thân, thực lực bị phế sạch cũng chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.
Thiên giai, ở trong mắt người bình thường chính là thần tiên, thần bí cường đại. Nhưng muốn đạt đến Thiên giai kỳ thật cũng không khó. Bình thường chỉ cần đạt đến Luyện Cương ba bốn tầng sinh ra được Cương Tâm của bản thân, sinh thời đã có thể vấn đỉnh cấp độ Thiên giai rồi, chỗ khó chính là sau khi tấn chức Thiên giai.
Nhất là Thiên giai thượng phẩm, Thiên giai thượng phẩm của toàn bộ Lý Đường đế quốc có thể đếm được trên đầu ngón tay. Ngoài tam đại thế lực ra, tông môn khác nhiều lắm chỉ có Thiên giai trung phẩm thôi. Muốn tấn chức Thiên giai thượng phẩm, chẳng nhưng cần tư chất tốt, hơn nữa phải có thêm ngộ tình cùng cơ duyên. Vô số Thiên giai trung phẩm cao thủ đều bị kẹt ở cửa ải này, đến lúc chết cũng không thể thăm dò được sự huyền ảo của Thiên giai thượng phẩm. Nhưng Đại Tuyết Cung chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi liền tổn thất mất năm người.
Đây cơ hồ là một nửa số cao thủ Thiên giai thượng phẩm của Đại Tuyết Lâu. Nhưng nếu so ra, thì cái giá này vẫn rất đáng, thu phục toàn bộ Đại Tuyết Cung, Tạ Tuyết Thần cũng bị đánh chết. Từ nay về sau, Đại Tuyết Cung lại trở về với hoài bão vốn có của chủ nhân mình. Bất quá một thân tu vị của lão Cung Chủ bị phế, giờ cũng đã già đi rất nhiều, hiển nhiên đã không còn tinh lực cũng như tâm tình để chưởng quản Đại Tuyết Cung này nữa rồi, cho nên chủ nhân của thế lực lớn thứ hai Lý Đường, nhất định sẽ là Phi Tiểu Nhã không thể nghi ngờ.
Ba ngày sau trong Đại Tuyết Cung liền trở nên bận rộn, mọi người của tam tông lưỡng lâu đều đã biết được việc Tạ Tuyết Thần đã bị đánh chết, cung chủ mới Phi Tiểu Nhã lên thượng nhiệm. Sau khi những cao thủ có uy tín danh dự kia dò xét Phi Tiểu Nhã, liền thề thốt son sắt với nàng, sẽ như thiên lôi sai đâu đánh đó, xông pha khói lửa không hề chối từ, vì Đại Tuyết Cung cam nguyện phấn thân toái cốt vân vân....
Cũng không phải nói Phi Tiểu Nhã ở trước mặt những người này có bao nhiêu uy tín, chủ yếu là ngày Bảo chủ đại nhân lên thượng nhiệm, lão cung chủ yên vị ở ngay bên cạnh nàng để quan sát. Uy tín của lão cung chủ, dù đã qua ba năm nhưng cũng không yếu bớt chút nào, lão gia hỏa này chỉ cần thoáng xuất hiện, dậm chân một cái cũng khiến cả Đại Tuyết Cung trở nên lung lay.
Huống chi, hai đại sát thần Thiên Sát Địa Thí sau khi ly khai Đại Tuyết Cung hơn mười năm, cũng ở cạnh bên nàng giống như hộ vệ, bọn hắn nào dám không trung tâm?
Đương nhiên, trong đó vẫn có những người vốn rất trung tâm với lão cung chủ, chỉ do trúng phải Tuyết Tủy Hàn Băng độc, nên mới bị ép phải thần phục Tạ Tuyết Thần thôi. Giờ độc của bọn hắn đã được Phi Tiểu Nhã cho giải dược, đương nhiên đối với cung chủ mới trung tâm như một.
Sau khi vừa thượng nhiệm, Phi Tiểu Nhã đã hướng mũi giáo đến trên người những dư nghiệt do Tạ Tuyết Thần lưu lại, tuy rằng đêm hôm đó những tâm phúc của Tạ Tuyết Thần đã bị giết gần hết, nhưng dù sao cũng có cá lọt lưới. Phi Tiểu Nhã thu nhặt một ít tin tình báo, khu trừ đi một số cao thủ quan hệ gần gũi với Tạ Tuyết Thần lúc trước, sau khi diệt sát toàn bộ xong, cả Đại Tuyết Cung lập tức rực rỡ hẳn lên.
Tuy Phi Tiểu Nhã xử lý những chuyện này nhanh như chớp giật, nhưng nàng cũng không phải là một nữ nhân khát máu. Ở trước mặt Đường Phong, nàng thường xuyên có biểu hiện như một con chim nhỏ nép vào người khác vậy. Nhưng nàng biết rõ, một con sâu làm rầu nồi canh, cho nên không thể hạ thủ lưu tình vơi nhưng dư nghiệt do Tạ Tuyết Thần lưu lại được.
Đường Phong cũng không biết ở bên ngoài phát sinh những chuyện gì, từ sau ngày trở về Phi Tuyết lâu, hắn vẫn ở yên đó dưỡng thương. Cánh tay phải sau khi được bôi một ít thuốc dưỡng thương lên cũng không thấy khởi sắc bao nhiêu, cũng may mà độc tố đã được bức ra gần hết. Mất thời gian ba ngày, Đường Phong cũng xử lý được những độc tố còn xót lại. Lấy năng lực khôi phục biến thái của bản thân, chỉ qua một đêm ngắn ngủi, thương thế trên tay phải đã không còn chút gì nữa, ngược lại da ở đó so với trước kia còn trắng hơn một chút.
Hành tung của Đường Phong mọi người cũng biết rõ, Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô cũng ở ngay cạnh chỗ hắn. Đối với một Linh giai cao thủ, Hoa Bất Ngữ cùng Phong Phiêu Nhứ đương nhiên rất cung kính. Hơn nữa Tuyết Nữ là thân nhân của Đường Phong, lại là một nữ nhân, ở lại trong Phi Tuyết lâu tự nhiên không ai dị nghị.

Vô Thường - Chương #622


Báo Lỗi Truyện
Chương 622/1679