Chương 621: Thiên Công đồ phổ. (Hạ)


Hơn nữa, trình độ của mình bây giờ chính là Thiên giai thượng phẩm, nếu dùng thực lực thật sự của bản thân, còn không thể bức độc ra một cách dễ dàng như vậy được.
Một cánh tay của mình bị khói độc lan đến liền biến thành như vậy, vậy thì tên cao thủ Thiên giai thượng phẩm ở trong phòng sẽ ra sao?
Từ sau khi Đường Phong tháo chạy ra khỏi phòng vẫn chú ý đến động tĩnh ở bên trong. Trong lúc đang ép độc tố ra nghe thấy từ trong phòng truyền đến một tiếng kêu thê lương. Bất quá giờ tiếng la hét đó đã mỗi lúc một nhỏ, theo thời gian qua đi liền biến thành thở dốc, giống như ống thổi gió trong lò rèn vậy.
Lại đợi thêm thật lâu nữa, trong phòng rốt cục đã không còn chút động tĩnh gì. Dưới ánh trăng, Đường Phong thấy được không ít khói độc phiêu dật từ cửa xổ bay ra ngoài.
Đợi đến khi làn sương mù đen kịt kia tan đi, Đường Phong mới chậm rãi đi vào trong phòng. Khói độc bên trong đã tan hết, tuy vẫn còn lưu lại một ít hương vị cay độc, bất quá thứ này đã không thể tạo ra nguy hại gì đối với Đường Phong được nữa.
Trở lại nơi ban nãy so chiêu cùng cao thủ kia, Đường Phong phát hiện thấy nơi đó có một thứ gì đấy hình dáng giống con người vậy, đến sát hơn để quan sát, không phải cao thủ ban nãy thì ai nữa. Chỉ có điều giờ nhìn bộ dáng của hắn rất thê thảm, quần áo toàn thân đều bị tiêu tan, cả người toàn là những mụn nước bị vỡ tan. Thịt trên thân thể lại bị ăn mòn hơn phân nữa, lộ ra xương trắng hếu, cả phòng máu me lênh láng.
- Ai.
Đường Phong thở dài một tiếng, một Thiên giai cao thủ đang yên đang lành lại bị Âu Dương Vũ dùng một cơ quan liền giải quyết. Khói độc kia nếu so với độc La Sát thì càng bá đạo thêm vài phần, nhưng nếu thật dùng để đối địch thì lại hạn chế hơn rất nhiều. Bởi vì quá bá đạo, cho nên một khi người sử dụng dính phải một chút cũng sẽ bị thương. Hơn nữa Đường Phong tin tưởng, loại độc có thể uy hiếp đến cả Thiên giai cao thủ này, luyện chế khẳng định không dễ dàng. Giống như Yên Thảo độc của Bạch Tiểu Lại trước kia vậy, vật này chính là khắc tinh của người tu luyện, những thế gian lại không có bao nhiêu cọng Yên Thảo.
Thi thể người này rách nát thành như vậy, Đường Phong dù muốn cô đọng âm hồn thì khả năng cũng không lớn, nhịn không được ảo não một hồi. Lại nói đêm nay đã có hai cao thủ Thiên giai thượng phẩm chết ở trước mặt hắn, nhưng hắn lại không thể ngưng luyện thành âm hồn, thật để hắn có chút thương tâm.
Quay đầu nhìn bên cạnh, một đồ vật tỏa ra kim quang chói lọi đang lặng yên nằm trên mặt đất. Đường Phong hít sâu một hơi, cố nén kích động trong lòng, chậm rãi đi qua nhặt thứ đó lên .
Đây thật giống như một đồ quyển vậy, nhưng quang mang ám kim lại nói rõ sự quý trọng của vật này. Cầm vào tay liền có chút trầm xuống, Đường Phong chậm rãi cởi bỏ dây thừng trên đó, chậm rãi mở nó ra.
Mặc dù lấy định lực cùng nghị lực của Đường Phong, lúc này hai tay cũng nhịn không được trở nên run rẩy.
Một góc đồ quyển được mở ra, bốn chữ lớn khắc sâu vào tầm mắt Đường Phong, khiến đồng tử hắn trong khoảnh khắc liền cứng lại.
Đắc thủ được Thiên Công đồ phổ.
- Ha ha ha ha
Giật mình một lát, Đường Phong rốt cục nhịn không được miệng bật ra một tiếng cười vang, cảm giác giống như làm trộm vậy. Mình được thứ tốt, nhưng hết lần này đến lần khác lại không thể cho người khác biết rõ. Nội tâm dù kích động thể nào cũng không thể bày ra, chỉ có thể lén lút cười vài tiếng.
Tuy rằng trong lòng sớm đã có suy đoán, nhưng lúc bảo bối này chính thức lọt vào tay mình, tim Đường Phong vẫn nhịn không được đập vang. Giống như sau khi chú rễ vào động phòng, mở khăn che mặt của tân nương lên, phát hiện lão bà mình chính là nữ nhân xinh đẹp nhất trên đời này vậy.
Không kịp nhìn kỹ, Đường Phong đã vội vàng cuộn Thiên Công đồ phổ lại, chăm chú ôm vào ngực, cảnh giác quan sát bốn phía một chút, tranh thủ nhét vào Mị Ảnh không gian.
Trong lòng đại định, chỉ cần tiến vào trong Mị Ảnh không gian, trên thế giới này không ai có thể cướp được bảo bối từ trên tay mình nữa. Mảnh không gian này là bí mật thuộc về mình, trừ mình cho dù là kẻ nào cũng không thể mở ra được.
Một năm trước, lúc Đường Phong ủy thác Tần Tứ Nương chế tạo ám khí, từng nghe Tiếu thúc nói đến Thiên Công đồ phổ này. Lúc đó Tiếu thúc còn tưởng rằng những thứ ám khí do Đường Phong chế tạo chính là nhìn trộm được từ trong Thiên Công đồ phổ. Bất quá lúc đó Đường Phong đoạt thức ăn của hắn, Tiếu thúc dưới cơn tức giận cũng không có nói tỉ mỉ cho hắn. Thù đoạt thức ăn, bất cộng đái thiên a, cho nên Đường Phong mới không để ý đến thứ này.
Thế nhưng sau này, sau khi Đường Phong xông xáo ở bên ngoài, kiến thức cùng lịch duyệt cũng tăng lên không ít, đương nhiên biết rõ Thiên Công đồ phổ có ý nghĩa gì. Chính là kết tinh trí tuệ gần ngàn năm của cả Thiên Công Sơn Trang, là nghiên cứu cực hạn về ám khí của cả Lý Đường đế quốc, không, là cả Thiên Cương Đại Lục.
Sự nghiên cứu của thế nhân đối với cơ quan ám khí, không người nào có thể siêu việt Thiên Công Sơn Trang cả.
Chí bảo của Thiên Công Sơn Trang bị mất, đây cũng không phải là bí mật gì, lúc biết được tin tức này, trong lòng Đường Phong thâm hô một tiếng đáng tiếc. Cũng không biết rốt cuộc là ai, lại có tâm cơ lớn như vậy, ở Thiên Công sơn trang mai phục bảy tám năm, từ một đệ tử bình thường dần leo lên cao, sau đó trộm đi Thiên Công đồ phổ.
Sau đó Đường Phong nghe được Âu Dương Vũ nói chuyện với một người xa lạ, lúc nói đến việc hao phí mất bảy năm thời gian mới trộm được bảo bối này, Đường Phong liền liên tưởng ngay đến Thiên Công đồ phổ này.
Sự thật đúng như mình sở liệu, chỉ có điều không nghĩ tới bảo bối thuộc về Thiên Công Sơn Trang này, quay quay mấy vòng ở bên ngoài liền rời vào tay mình, hơn nữa lại đơn giản nhẹ nhõm như vậy. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Có thứ này, Đường Phong còn cần đi Thiên Công Sơn Trang nhìn trộm cơ mật của bọn hắn làm gì? Bản thân chỉ cần yên tâm nghiên cứu là đủ rồi.
Bất quá theo sự việc trước mắt để suy đoán, đánh chủ ý lên Thiên Công đồ phổ chính là Huyết Vụ thành. Việc này thật sự khiến cho Đường Phong có chút ngoài ý muốn. Huyết Vụ thành là một trong hai thế lực lớn của cả Thiên Cương Đại Lục, còn cao hơn vài cấp bậc so với tam đại thế lực của Lý Đường. Lần này Huyết Vụ thành phái Âu Dương Vũ đến liên lạc với Đại Tuyết Cung, lại ngấp nghé chí bảo của Thiên Công Sơn Trang, chẳng lẽ có ý đồ gì đối với Lý Đường đế quốc sao?
Nghĩ mãi cũng không rõ, Đường Phong cũng chẳng muốn nghĩ nữa, người ta có khả năng chỉ chú ý đến Thiên Công đồ phổ thôi. Dù sao giá trị của thứ này cũng không thấp hơn so với bất cứ một món nào trong Thập Đại Thần Binh cả.
Nơi này thật sự không nên ở lâu, vạn nhất Âu Dương Vũ quay lại thì thật không ổn. Đường Phong nhìn bốn phía một chút, ở bên ngoài trừ rải rác mấy đệ tử Đại Tuyết Cung đang đánh với nhau ra cũng không có cao thủ nào cả, liền yên lòng đi ra, thi triển thân pháp lẻn vào Phi Tuyết lâu.

Vô Thường - Chương #621


Báo Lỗi Truyện
Chương 621/1679