Chương 618: Ve sầu thoát xác. (Hạ)


- Lão gia hỏa, đây là ngươi tự tìm chết.
Tạ Tuyết Thần đã hoàn toàn bị chọc giận.
Lão Cung Chủ cười nhạt một tiếng, sáng quắc nhìn chằm chằm vào Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích, trong ánh mắt hiện lên một tia kiên nghị, nói:
- Các ngươi còn chờ gì nữa? Thả hắn đi để sau đó hắn đem xác ta vứt nơi hoang dã sao?
- Lão đầu tử, ngươi thật muốn như vậy sao?
Thang Phi Tiếu trầm giọng hỏi.
Lão Cung Chủ cười tiêu sái, hào sảng nói:
- Dù sao cũng phải chết, chết ở nơi này vẫn lưu được toàn thây.
- Như ngươi mong muốn.
Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích hít sâu một hơi, đồng thời tiến lên trước một bước, sát cơ thiên băng liệt địa điên cuồng hướng về phía trước.
- Không được!!!
Phi Tiểu Nhã vội vàng hô một tiếng, hai mắt đẫm lệ của nàng vẫn một mực nhìn gia gia, lúc này đương nhiên biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì.
Đường Phong kéo lấy thân thể đang xông về phía trước của Phi Tiểu Nhã về, chậm rãi lắc đầu. Sự thật quả thật như lời của lão Cung Chủ nói, nếu như thả Tạ Tuyết Thần ra, đợi đến khi hắn thoát khốn thì lão Cung Chủ nhất định sẽ chết không có chỗ chôn. Còn không bằng lấy cái chết của hắn để đổi lấy một mạng của Tạ Tuyết Thần.
Nhưng Đường Phong biết rõ, Tiếu thúc cùng Đoạn thúc nhất định sẽ nghĩ biện pháp cứu lão Cung Chủ ra.
Đang lúc hai đại Sát Thần chuẩn bị tiến về trước để ra tay thì những vũng nước trong thủy lao lại giống như bị lửa thiêu đốt, đột nhiên sôi trào, không ngừng toát ra bọt khí.
Tạ Tuyết Thần hoảng hồn, hắn nhìn cặp mắt tràn đầy sát cơ của hai đại Sát Thần, giờ thần sắc của bọn họ đã không còn chút chần chờ do dự nào cả.
Nói cách khác, thứ hắn dùng để đặt cược giờ đã trở nên vô dụng, bởi vì lúc này đã không còn người nào quan tâm đến sinh tử của lão Cung Chủ nữa.
- Các ngươi đang bức ta giết lão gia hỏa này đấy.
Tạ Tuyết Thần mạnh mẽ gác trường kiếm lên cổ lão Cung Chủ, cánh tay còn sót lại ấn lên bả vai, mang theo hắn từng bước lui về sau.
- Có gan ngươi thử xem.
Thang Phi Tiếu một thân trang phục bay phất phới, vẫn không nhanh không chậm tiến tới như trước.
Tạ Tuyết Thần lại lui về sau vài bước, Đường Phong lắc đầu, Tạ Tuyết Thần đã bại, hắn đã bại về mặt khí thế. Hắn quý trọng tánh mạng của mình, nhưng lão Cung Chủ lại không muốn sống nữa.
Tạ Tuyết Thần lại lần nữa lui vài bước, nhưng đúng vào lúc này, dị biến nổi lên. Từ trong phong giam bên phải, một bàn tay to lớn khô héo đột nhiên mạnh mẽ duỗi ra, chụp về phía đầu của Tạ Tuyết Thần.
Chỉ là bàn tay to lớn khô héo đó cũng không có bao nhiêu lực đạo, càng không dài bao nhiêu. Tuy ở trong bóng tối đánh lén khiến Tạ Tuyết Thần giật mình, nhưng hắn chỉ cần nghiêng đầu qua một chút, liền tránh thoát khỏi công kích của đối phương.
Cùng lúc đó, trừ Đường Phong đang lôi kéo Phi Tiểu Nhã vẫn đứng nguyên tại chỗ ra, tất cả mọi người đều động.
- Cách Không Thủ
Thanh âm của Tiếu thúc cứ như mộng ảo nỉ non vang lên trong hoàn cảnh u ám này, một đại thủ màu vàng chói được tạo ra từ cương khí giống như bùa đòi mạng đột nhiên xuất hiện ngay trước cổ lão Cung Chủ, bắt lấy cái trường kiếm đang lung lay kia.
Đoạn Thất Xích cùng Tiếu Nhất Diệp lao đến như gió, một trái một phải, lập tức liên vọt đến bên người Tạ Tuyết Thần, thiên binh Thái Đao, nhuyễn cốt xà thủ, đánh ập đến Tạ Tuyết Thần.
Tạ Tuyết Thần mạnh mẽ dùng lực, trường kiếm trên tay truyền đến từng tiếng thanh minh, đại thủ tỏa ra kim quang kia đột nhiên tan rả, giống như sắp sụp đổ đến nơi vậy.
Đây dù sao cũng chỉ là một đại thủ hư ảo do Thang Phi Tiếu dùng khí kình cách không tạo thành, cũng không phải là tay của hắn, đương nhiên không cách nào ngăn cản được vũ khí của cao thủ Thiên giai thượng phẩm, mắt thấy trường kiếm đã sắp cắt đến cổ của lão Cung Chủ, một bàn tay khô héo đột nhiên mạnh mẽ nắm chặt lấy mũi kiếm.
Một tiếng răng rắc giòn tan vang lên, năm ngón tay liền đứt đoạn, quỷ dị là nơi bị đứt lại không chảy ra bao nhiêu máu tươi. Đường Phong thấy rõ ràng, bàn tay khô héo này, chính là bàn tay đã thò ra từ nhà giam để đánh lén Tạ Tuyết Thần kia, là tay của tông chủ tiền nhiệm Thiên Khiển tông.
Dù chỉ trong nháy mắt tay của tông chủ tiền nhiệm Thiên Khiển tông đã bị chặt đứt, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, công kích của Đoạn Thất Xích cùng Tiếu Nhất Diệp cũng đã đến.
Tạ Tuyết Thần rơi vào đường cùng chỉ có thể thu kiếm lại, một kiếm ngăn cản thiên binh Thái Đao của Đoạn Thất Xích, đồng thời nơi vốn phải cụt tay, vậy mà lại quỉ dị xuất hiện một cánh tay hoàn hảo không chút tổn hao gì, cùng đối chưởng với Tiếu Nhất Diệp.
Mắt của tất cả mọi người đều nhíu lại
Một âm thanh vang lên, cương khí mãnh liệt trong khối phạm vi này chấn động không thôi, cả thủy lao cũng lay động một hồi. Tạ Tuyết Thần bị hai người hợp lực, đánh cho bay ra ngoài, ngã xuống vũng nước bên dưới, khiến bọt nước văng tung tóe khắp nơi.
Thang Phi Tiếu nhân cơ hội này, vội vàng đoạt lại lão Cung Chủ, gắt gao bảo vệ sau lưng. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tràng diện nhất thời như lâm vào một vở hài kịch vậy, cơ hồ tất cả mọi người đều minh bạch, Tạ Tuyết Thần ở trước mắt này... Là giả. Bởi vì một tay của hắn đã bị Đường Phong chặt đứt, không thể nào mọc lại được. Nhưng vừa rồi, hắn rõ ràng một tay cầm kiếm ngắn cản công kích của Đoạn Thất Xích, một tay đối chưởng với Tiếu Nhất Diệp.
Đợi đến khi Tạ Tuyết Thần giả mạo kia lung lay đứng dậy từ vũng nước, Tiếu Nhất Diệp mới âm trầm cười một tiếng:
- Ngọc Tử Sơn?
Nghe được xưng hô như vậy, Đường Phong liền bừng tỉnh đại ngộ. Tạ Tuyết Thần tốt xấu gì cũng là cao thủ Thiên giai thượng phẩm, muốn giả trang hắn, đương nhiên phải có trình độ tương ứng, mà có thể đảm nhiệm việc này chỉ có thể là đệ nhị sát thủ của Đại Tuyết lâu. Hơn nữa lấy tính tình âm hiểm xảo trá Tạ Tuyết Thần, lúc này đương nhiên không thể tự mình đến thủy lao được. Một chiêu giương đông kích tây thật hay, đem tất cả mọi người dẫn dụ vào thủy lao, còn hắn lại bỏ trốn mất dạng.
Khóe miệng Ngọc Tử Sơn không ngừng chảy ra máu tươi, hắn vừa rồi tuy rằng giữ được tính mạng, nhưng cũng bị tổn thương không nhẹ, một kích liên thủ của Đoạn Thất Xích cùng Tiếu Nhất Diệp, há có thể đỡ dễ dàng?
Ngọc Tử Sơn cười thê thảm, vươn tay lột mặt nạ xuống, lộ ra tướng mạo vốn có, ho nhẹ một tiếng nói:
- Hai vị quả nhiên lợi hại, Ngọc mỗ bội phục.
- Tạ Tuyết Thần cho ngươi chỗ tốt gì, ngươi lại bán mạng vì hắn như vậy?
Thang Phi Tiếu chậm rãi lắc đầu. Ngọc Tử Sơn hiển nhiên là một con tốt thí của Tạ Tuyết Thần
Ngọc Tử Sơn cười khổ nói:
- Chỉ là trả nợ thôi, ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, nhiều lời vô ích, động thủ đi.
Thang Phi Tiếu vốn còn muốn hỏi một chút nơi hạ lạc của Tạ Tuyết Thần, bất quá nhìn bộ dáng của hắn nhất định sẽ không nói, chỉ có thể nháy mắt với Đoạn Thất Xích.
Cuồng Đao gật gật đầu, đến bên cạnh người Ngọc Tử Sơn, thiên binh Thái Đao vẽ nên một được cong tuyệt đẹp, Ngọc Tử Sơn ngay cả thời gian phảng kháng cũng không có, cả người trực tiếp bị chém làm hai khúc. Dù sao lúc nãy hắn cũng đã thụ thương, hơn nữa thực lực vốn cũng không bằng Đoạn Thất Xích, sao có thể làm gì được?

Vô Thường - Chương #618


Báo Lỗi Truyện
Chương 618/1679