Chương 617: Ve sầu thoát xác. (Thượng)


Loại tập kích thế này ở trước mặt Thang Phi Tiếu căn bản không đáng nhắc tới. Bàn tay lớn của Tiếu thúc vung ra, ba tiếng kêu đau đớn liền truyền đến. Ba bóng người liền bay ra, đâm vào vách đá của thủy lao, ngã xuống mặt đất bất tỉnh nhân sự.
- Tạ Tuyết Thần đang ở bên trong.
Đi xuống một đoạn nữa, Thang Phi Tiếu đột nhiên mở miệng nói, trong mắt của mọi người liền tuôn ra sát cơ, bước chân không khỏi nhanh hơn trước rất nhiều.
Vào thời điểm này Tạ Tuyết Thần xuất hiện tại thủy lao, mục đích của hắn không cần nói cũng biết. Bất quá tên này hành động cũng rất nhanh nhẹn. Từ lúc bọn người Thang Phi Tiếu lẻn vào Đại Tuyết Cung gây ra động tĩnh đến giờ, chỉ qua chừng thời gian nửa chén trà nhỏ. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, hắn rõ ràng có thể sai hơn trăm đệ tử mai phục tại sườn núi, lại an bày những người này ra tay trong thủy lao, xem chừng đã có chuẩn bị trước, nếu không sao lại nhanh như vậy được.
Một đường xông xuống dưới, ngẫu nhiên đụng phải mấy tên tâm phúc không có mắt của Tạ Tuyết Thần có ý đồ muốn đánh lén, đều bị Tiếu thúc một chưởng đánh bay, căn bản không ảnh hướng chút nào đến tốc độ của mọi người cả.
Đi đến cuối thủy lao, nhìn qua khắp những vũng nước ngập cả mắt cá chân, mọi người nhịn không được liền rùng mình. Lão Cung Chủ bị giam giữ ở loại địa phương này sao?
Hô hấp của đám người trở nên dồn dập, mong muốn đánh chết Tạ Tuyết Thần càng thêm sôi sục.
- Ở tận cùng của thủy lao, còn có một hầm nước, lão Cung Chủ đang bị nhốt tại đó, Đường Phong một bên dẫn đường, một bên mở miệng nói.
Vừa nói xong lời này, bước chân của hắn đột nhiên dừng lại, híp mắt nhìn về phía trước.
Phía trước có một lão nhân gầy yếu chỉ có da bọc xương, đang đứng rủ xuống, quần áo trên thân hắn bị ngâm nước quanh năm, giờ phút này đã hư thối không chịu nổi. Bên dưới lại càng thảm hơn, nhìn qua quần áo đã bị tổn hại, thấy được hai cái chân gầy yếu trắng bệch, hắn dù đứng ở đó nhưng lại có cảm giác lung lay sắp đổ vậy.
Mà xương tỳ bà của hắn, lại bị móc sắt xuyên qua, khóa sắt kéo trên mặt đất, từ đó có thể nhìn ra được những vết tích loang lỗ. Sau lưng lão nhân này, lại có một người đã đứt một cánh tay đang đứng, cánh tay còn lại kia đang cầm một thanh trường kiếm, mũi kiếm lại chỉ vào lưng lão nhân, vẻ mặt đầy căm thù nhìn mọi người.
- Lão đầu tử. . .
Thang Phi Tiếu nhẹ giọng hô một tiếng.
Lão Nhân ngẩng đầu, đôi mắt sáng ngời xuyên qua bụi bẩn trong không khí dừng lại trên mặt Thang Phi Tiếu, lập tức nhếch miệng cười rộ lên, yếu ớt nói:
- Hai thằng ranh con đến rồi sao.
- Gia gia.
Phi Tiểu Nhã la lên một tiếng, nước mắt tràn khỏi khóe mi, nàng cơ hồ không thể tin được lão nhân chỉ có da bọc xương ở trước mặt này lại là gia gia của mình, cung chủ khí phách hào hùng tuyệt luân của Đại Tuyết Cung năm xưa, giờ sao lại biến thành bộ dáng như vậy?
- Tạ Tuyết Thần!
Nắm tay Đoạn Thất Xích truyền ra từng hồi răn rắc, giống như đang nghiến răng nghiếng lợi nói ra từng chữ. Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thân ảnh ở sau lưng lão Cung Chủ. Tạ Tuyết Thần thở dài một tiếng, mặt đầy vẻ đắng chát, lẩm bẩm nói:
- Ta thật nghĩ mãi cũng không rõ, các ngươi rốt cuộc làm sao tìm được đến đây, lại làm sao khiến cho những thủ hạ của ta làm phản.
Hắn thật không rõ, nếu nói việc vị trí của thủy lao bị bạo lộ là không thể tránh khỏi, thế nhưng thủ hạ của hắn lại có nhiều cao thủ làm phản như vậy, thật khiến hắn trở tay không kịp.
Chẳng lẽ những người này cũng giống như Tiếu Nhất Diệp, đều không để ý đến Tuyết Tủy Hàn Băng độc sao? Bất quá hắn dù sao cũng không phải là kẻ ngu, chỉ có thể đem nguyên nhân quy cho việc những người kia đã có được giải dược.
Tạ Tuyết Thần biết mình thua rồi, thua đến không thể thua hơn nữa. Kể từ lần chịu nổi đau mất một tay ở Ô Long bảo, bốn đại cao thủ dưới tay cùng nhau tử trận, hắn đã sớm chuẩn bị tâm lý. Nhưng muốn hắn cứ vậy buông tha cho cả Đại Tuyết Cung, hắn lại không cam lòng. Cho nên mới ôm một chút tâm lý may mắn, cho rằng dựa vào những cao thủ bị mình nắm trong tay kia, bọn người Thang Phi Tiếu muốn lấy mạng mình thì cũng không có cách nào.
Bất quá, thẳng đến tối nay khi trong Đại Tuyết Cung xảy ra biến cố, Tạ Tuyết Thần mới hiểu được chuỗi ngày yên lành của mình đã chấm dứng.
- Tạ Tuyết Thần, thả lão Cung Chủ ra, ta lưu cho ngươi được toàn thây.
Thang Phi Tiếu đè nén lửa giận trong lòng, mặc dù đã mười năm không giết người, nhưng lúc này hắn lại không nhịn được có ý niệm muốn bâm thây Tạ Tuyết Thần thành vạn mảnh.
- Trước sau gì cũng chết, ta kéo theo lão Cung Chủ chôn cùng, trên đường xuống hoàng tuyền cũng sẽ không quá tịch mịch.
Tạ Tuyết Thần thu lại vẻ tươi cười trên mặt, lộ ra một tia âm tàn, trường kiếm trên tay hơi đẩy về phía trước, lão Cung Chủ tuy không tổn hao gì, nhưng thân thể da bọc xương kia lại nhịn không được run rẩy một hồi.
Vài tiếng tí tách truyền đến, sau lưng lão Cung Chủ chảy xuống từng giọt máu tươi.
- Dừng tay.
Phi Tiểu Nhã vội vàng hô.
- Xem ra ta còn có thể bàn điều kiện với các ngươi.
Tạ Tuyết Thần đắc ý cười cười, lập tức quát một tiếng:
- Toàn bộ cút ngay cho ta, chờ sau khi ta ly khai Đại Tuyết Cung, đến được nơi an toàn, tự nhiên sẽ thả lão gia hỏa này.
Một đám người liền có chút sợ ném chuột vỡ bình, hai đại Sát Thần thiếu chút thì cắn nát cả hàm răng, nhưng vẫn không có cách nào. Tạ Tuyết Thần bây giờ tuy đã mất đi một tay, nhưng hắn dù sao cũng là cao thủ Thiên giai thượng phẩm, trong không gian chật hẹp lờ mờ nơi này, không ai có thể nắm chắc cứu được lão Cung Chủ trước khi Tạ Tuyết Thần động thủ cả.
- Ai. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Một tiếng thở dài cô đơn tiêu điều truyền vào tai mọi người, đó là thanh âm của lão Cung Chủ. Vị lão nhân sắp gần đất xa trời này, lại lần nữa ngẩng đầu mình lên, chậm rãi nói:
- Tạ Tuyết Thần, lão phu nuôi ngươi hơn ba mươi năm, truyền võ công cho ngươi, dạy ngươi tu luyện, hiểu rõ bản tính của ngươi vốn âm độc. Đại Tuyết Cung lại không phải nơi hiền lành gì, người thiện lương ở chỗ này không thể nào sống được, cho nên ta đối với bản tính cay độc của ngươi vẫn rất thưởng thức.
- Lão đầu tử, ta rất cảm kích công ơn nuôi dưỡng của ngươi, nhưng thế không thể nào cải biến vận mệnh hiện giờ của ngươi được.
Tạ Tuyết Thần cười lạnh một tiếng.
Lão Cung Chủ bất vi sở động, vẫm chậm rãi nói:
- Ngươi sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn ngang ngược, chính là thứ Đại Tuyết Cung cần, ta vốn tưởng chỉ cần dẫn dắt thêm một chút là sẽ khiến Đại Tuyết Cung nhiều thêm một con chó săn.
Thần sắc của Tạ Tuyết Thần bắt đầu trở nên hung lệ, cắn răng nói:
- Ta biết ngay mà, ở trong lòng ngươi, địa vị của ta cùng hai người kia hoàn toàn không giống nhau
Hai người kia, đương nhiên là chỉ hai ngươi Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích.
- Dã tâm ngươi quá nặng, ham muốn quyền lợi quá nồng.
Thanh âm khàn khàn của lão Cung Chủ lộ ra một cỗ khinh thường
- Nhưng ta không nghĩ đến ngươi lại hạ độc thủ với ta, xem ra súc sinh cuối cùng vẫn là súc sinh, cho dù dạy bảo thể nào đi nữa, cũng không sửa được bản chất súc sinh.

Vô Thường - Chương #617


Báo Lỗi Truyện
Chương 617/1679