Chương 615: Tổng tiến công. (Hạ)


Bất quá cách nghĩ này chỉ chuyển sơ qua óc Đường Phong một vòng thôi, hắn giờ đã có được Tịch Diệt Chỉ, nếu lại học tập thêm những thứ khác, thì có chút ăn không tiêud, Đường Phong vẫn ngồi trong phòng tu luyện Tịch Diệt Chỉ như cũ, đợi đến sau khi tiêu hao hết cương khí liền vận chuyển Vô Thường Quyết. Đến sau nửa đêm, bên ngoài đột nhiên lại truyền đến một hồi bước chân, cánh cửa lập tức như bị thứ gì đó đánh trúng, phát ra một tiếng vang.
Đường Phong bỗng nhiên mở to mắt, trầm giọng quát:
- Ai?
Bên ngoài không có bất cứ động tĩnh gì, tiếng bước chân cũng mỗi lúc một xa. Đường Phong cau mày đứng dậy mở cửa phòng ra. Đã thấy trên cửa phòng cắm một chuôi phi đao, trên phi đao còn buộc một khối vải trắng.
Gỡ phi đao xuống trở về phòng, tháo miếng vải trắng xuống đưa đến ngọn đèn để nhìn kĩ. Trên đó chỉ có mấy chữ xinh đẹp: Đêm tối tổng công"
Đường Phong nhịn không được thở một tiếng, đoạn thời gian phải trốn trốn tránh tránh này cuối cùng đã kết thúc. Mặc dù nói có loại năng lực như Dĩ Giả Loạn Chân, ở trong Đại Tuyết Cung cũng sẽ không có việc gì nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng Đường Phong từ đầu đến cuối phải dấu đầu dấu đuôi, những ngày này muốn xuất hiện cũng không thể xuất hiện, muốn ra ngoài cũng không thể ra ngoài. Dù có ra ngoài thì cũng chỉ đi gác đêm vào mỗi tối ba ngày một lần thôi.
Không ai thích trở thành người khác cả, ai cũng muốn là chính mình, Đường Phong cũng không ngoại lệ.
Kiểu chữ này là của nữ nhân, chắc là do Phong Phiêu Nhứ hoặc Hoa Bất Ngữ viết, sau đó sai đệ tử tâm phúc của mình ở Phi Tuyết lâu đưa tới.
Chỉ còn một ngày, Tạ Tuyết Thần, tử kì của ngươi đã tới rồi. Khóe miệng Đường Phong hiện ra một vòng cười lạnh. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khoanh chân ngồi xuống, Đường Phong cũng không tiếp tục tu luyện Tịch Diệt Chỉ nữa, mà toàn tâm toàn ý vận khởi Vô Thường Quyết. Hắn cần nghỉ ngơi dưỡng sức để đối phó với đại sự ngày mai.
. . .
Gió đêm hiu hiu, vầng trăng sáng trên bầu trời soi chiếu cả đại địa, ánh trắng nhu hòa dần bao phủ lấy Đại Tuyết Cung.
Lòng người chộn rộn, tối này nhất định sẽ có nhiều người không ngủ, vô số những cao thủ ẩn nấp trong bóng tối của Đại Tuyết Cung đều cùng chờ đợi một lệnh phát động.
Hôm nay chính là lúc Phi Tiểu Nhã thu phục Đại Tuyết Cung, Đường Phong một người đứng trên nóc nhà, gió đêm mát lạnh phần phật thổi qua mặt hắn, quần áo theo đó khẽ tung bay, hai mắt hắn chăm chú nhìn vào một phương hướng. Hắn đang chờ, chờ đợi những người nên tới.
Vừa qua khỏi giờ Tý, nơi cửa chính của Đại Tuyết Cung phảng phất truyền đến một hồi bạo động, sau đó lập tức yên tĩnh lại, ngay sau đó, xa xa một vài đạo thân ảnh từ nơi đó bay tới.
Dưới ánh trăng, vài đạo thân ảnh này khắc vào tầm mắt Đường Phong cũng chỉ giống như những điểm đen, nhưng Đường Phong đã nhận ra được bọn họ là ai.
Người đến cũng không nhiều, chỉ có năm người thôi.
Tiếu thúc cùng Đoạn thúc xung phong đi trước, thế như lôi đình, sát khí nặng như núi không chút kiêng nể tỏa ra, người còn chưa tới, Đường Phong đã phảng phất ngửi được một mùi máu tươi từ trong không khí truyền tới.
Tiếu Nhất Diệp bay sát theo bọn họ, lộ rõ một cỗ âm nhu sâm lãnh. Theo sau là hai nữ nhân, vẻ mặt Phi Tiểu Nhã vừa âm trầm lại pha chút kích động khi được trở về chốn cũ, trong đôi mắt đẹp ẩn dấu vô tận sát sơ. Tuyết Nữ Diệp Dĩ Khô lại cản ở phía sau cùng, thực lực của nàng là mạnh nhất, nhưng lần này tới đây chẳng qua là để bảo hộ cho Đường Phong cùng Phi Tiểu Nhã an toàn rời đi thôi. Nhưng nếu có thể, nàng còn phải giao thủ cùng Âu Dương Vũ nữa. Dù sao cũng chỉ có nàng mới có thể cùng so chiêu với cao thủ Linh giai.
Đường Phong đem ngón tay đặt vào miệng, dùng sức huýt gió một cái. Theo tiếng huýt sáo thanh thúy vang lên, cả Đại Tuyết Cung liền trở nên rối loạn.
Những cao thủ mai phục bóng tối kia tất cả đều xuất động, tìm kiếm tâm phúc của Tạ Tuyết Thần, tùy ý giết chóc. Trong nháy mắt, cả Đại Tuyết Cung lâm vào một hồi mưa tanh gió máu.
Những người này, đều những cao thủ cùng đệ tử của họ thông qua giải dược do Hoa Bất Ngữ cấp cho giải đi Tuyết Tủy Hàn Băng độc. Lúc trước dưới âm chiêu của Tạ Tuyết Thần, bọn họ không thể không khuất phục. Nhưng giờ đây Tuyết Tủy Hàn Băng độc đã được giải, hơn nữa hai vị Sát Thần cường đại nhất Đại Tuyết Cung từ trước đến nay cường thế trở về, thù mới hận cũ chồng chất, đương nhiên phải giết cho sảng khoái rồi.
Các nữ đệ tử của Phi Tuyết lâu một thân trang phục đen tuyền, dưới sự dẫn dắt của hai vị lâu chủ điềm tĩnh như nước cùng vũ mị như yêu, chỉnh tề lao ra khỏi Phi Tuyết lâu, giết thẳng đến chỗ của Thiên Khiển Tông. Thiên Khiển tông là lực lượng phòng vệ kiên cố nhất của cả Đại Tuyết Cung. Tạ Tuyết Thần sau khi thượng nhiệm đương nhiên phải xắp xếp tâm phúc của bản thân vào đó rồi. Cho nên hai Hoa Bất Ngữ cùng Phong Phiêu Nhứ phải đoạt lại Thiên Khiển tổng, để giảm bớt thương vong vô vị.
Lúc này, đám người Thang Phi Tiếu đã bay đến bên người Đường Phong, Tiếu thúc vội vàng nói:
- Phong thiếu vất vả, lão Cung Chủ thân ở phương nào?
Phi Tiểu Nhã khẩn trương nhìn qua Đường Phong, âm thanh có chút run rẩy hỏi thăm:
- Lão cung chủ giờ ra sao?
Đã nhiều ngày không gặp, nếu không phải đang vướng chuyện của lão Cung Chủ, Bảo chủ đại nhân nhất định sẽ liều lĩnh bổ nhào vào ngực Đường Phong. Nhưng bây giờ, nàng lại không có tâm tình này, thậm chí ngay cả hàn huyền cũng không màng tới.
- Không chết.
Đường Phong chỉ có thể trả lời nàng như vậy
- Đi theo ta.
Hao hết công phu, chính là vì muốn nghĩ cách cứu viện lão Cung Chủ ra ngoài. Nếu không vì nguyên nhân này, bọn người Thang Phi Tiếu đã sớm xâm nhập vào Đại Tuyết Cung gỡ cái đầu chó của Tạ Tuyết Thần xuống rồi.
Dưới sự dẫn dắt của Đường Phong, mọi người cùng nhau bay về phía Cầm Thiên Phong.
Người đi lần này trừ Đường Phong ra, tất cả đều là cao thủ trong cao thủ. Một đường đi qua không người nào có thể ngăn cản, hơn nữa dưới sự bao phủ của sát cơ phô thiên cái địa của hai đại Sát Thần, căn bản không ai dám đến tìm xui xẻo cả. Cho nên đi thẳng đến Cầm Thiên Phong, cũng không nhiều người đến cản trở.
Thế nhưng giờ phút này, phía trước đã có một thân ảnh đứng cản lối, hắn chỉ có một người, lặng yên đứng đó, tay đem bội kiếm hướng xuống đất, vẻ mặt mỉm cười nhìn qua bên này.
Nương theo ánh trăng nhàn nhạt, Đường Phong thoáng cái đã thấy rõ diện mạo người này, không phải Âu Dương Vũ thì là ai.
- Các ngươi đi trước đi.
Tuyết Nữ nhàn nhạt mở miệng nói, nàng tới nơi này, chính là vì đề phòng Âu Dương Vũ. Giờ phút này trông thấy hắn, đương nhiên muốn cùng hắn đánh một trận. Lại nói tiếp, lần chiến đầu lúc trước hai người không thể phân thắng bại, vô luận là Âu Dương Vũ hay là Tuyết Nữ, đều cảm thấy có chút không thống khoái. Lần này chính là một cơ hội tốt.
- Tuyết Nữ các hạ, lại gặp mặt.
Âu Dương Vũ cười ôn hòa, tùy rằng hắn là địch nhân, nhưng lại khiến người khác không thể nào chán ghét được.
Đường Phong chuẩn bị mang theo bọn người hai đại Sát Thần vượt qua Âu Dương Vũ, đi thẳng đến chỗ thủy lao, không nghĩ tới thân hình của Âu Dương Vũ lại lóe lên, rõ ràng lại ngăn mọi người lại.

Vô Thường - Chương #615


Báo Lỗi Truyện
Chương 615/1679