Chương 610: Lão cung chủ. (Hạ)


Tâm thần Đường Phong bình tĩnh lại, mở miệng dò hỏi:
- Lão Cung Chủ?
Trên gương mặt như da bọc xương của người đối diện hiện lên một nét cười trào phúng, dùng thanh âm khàn khàn suy yếu nói:
- Lâu rồi không nghe được cách xưng hô này, ngươi là thủ hạ của Tạ Tuyết Thần sao?
Thanh âm của hắn rất khó nghe, cứ như kim loại bị ma sát vậy.
Đường Phong chậm rãi lắc đầu, bất quá tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng bỏ xuống được. Hắn cũng không nghĩ tới, mình lại dễ dàng tìm được nơi hạ lạc của lão Cung Chủ như vậy, nhưng nếu ngẫm lại cẩn thận, nếu không có loại năng lực như Dĩ Giả Loạn Chân thì dù thực lực có mạnh hơn nữa, cũng không dễ dàng thực hiện như vậy được.
- Ngươi là ai?
Lão Cung Chủ lại dùng thanh âm khàn khàn kia mở miệng hỏi.
- Ta là ai không trọng yếu. Là bọn người Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích nhờ ta tới tìm người.
Đường Phong vừa nói, vừa đi về phía hắn.
Khóe miệng Lão Cung Chủ khẽ nhếch, ha ha cười rộ lên:
- Hai thằng ranh con, không uổng công ta nuôi lớn bọn hắn.
Vừa dứt lời, hắn đột nhiên há miệng phun Đường Phong một cái, một đạo thủy tiễn sắc bén từ miệng hắn bắn ra, chỉ qua vài giây liền trúng ngay ngực Đường Phong.
Đường Phong như bị sét đánh, từ ngực truyền đến một hồi đau nhức kịch liện, cả người như bị một cái đại chùy đánh vào, ngửa mặt bay ra ngoài, trực tiếp ngã xuống nước.
Khóe miệng Lão Cung Chủ hiện ra vẻ cười lạnh, giễu cợt nói:
- Tạ Tuyết Thần, muốn đấu với ta thì ngươi vẫn còn non lắm
Ào một tiếng, Đường Phong trồi ra khỏi mặt nước, dùng sức xoa bóp ngực một chút, giận dữ nhìn lão Cung Chủ, trái ngược với đối phương, trên khuôn mặt hốc hác tiều tụy của lão Cung Chủ lại lộ ra vẻ kinh ngạc.
Ngắn ngủi chốc lát, Đường Phong cũng đã rõ tại sao hắn lại hạ độc thủ với mình như vậy.
- Ngươi hoài nghi ta là do Tạ Tuyết Thần phái tới?
Đường Phong chộp lấy bó đuốc đang rơi xuống từ trên không, một bụng đầy phiền muộn.
Nếu là người ngoài đánh lén hắn một phát, hắn tuyệt đối sẽ phản kích, nhưng đây lại là lão Cung Chủ, là người nuôi lớn Tiếu thúc cùng Đoạn thúc, là ông nội của Phi Tiểu Nhã, cho nên dù lòng đầy phẫn nộ, nhưng Đường Phong vẫn mạnh mẽ đè xuống.
- Ngươi lại không chết?
Lão Cung Chủ nhìn Đường Phong từ trên xuống dưới, cứ như mặt trời chiếu vào hắn vậy.
Đường Phong chẳng muốn dây dưa chuyện này với hắn, một kích vừa rồi uy lực khổng lồ, hoàn toàn không phải một lão nhân gần đất xa trời như hắn có thể phát ra được, hơn nữa hắn còn chưa động thủ, chỉ mới dùng miệng phun ra một đạo thủy tiễn thôi, có thể tưởng được nếu hắn động thủ chính thức, thân thể gầy yếu kia sẽ bộc phát ra bao nhiêu lực sát thương.
- Mặc kệ ngươi có tin hay không, lần này ta đến đây chủ yếu là để điều tra nơi hạ lạc của ngươi, Thang Phi Tiếu, Đoạn Thất Xích, Tiếu Nhất Diệp cùng Phi Tiểu Nhã bọn họ muốn phát động tổng tiến công với Tạ Tuyết Thần, cho nên nhất định phải tìm được nơi hạ lạc của ngươi. Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, ngươi hãy đợi ở đây một thời gian ngắn nữa, sau khi bọn hắn giết chết Tạ Tuyết Thần sẽ đến cứu ngươi ra ngoài
Đường Phong sau khi nói xong cũng không đợi hắn có phản ứng gì liền giơ bó đuốc lên quay về theo đường cũ.
Vạn nhất lão nhân này lại phun hắn thêm vài cái nữa, Đường Phong cũng không chắc có thể vượt qua được, ở địa phương quỷ quái này, hành động thật quá bất tiện.
Một mực đợi đến khi Đường Phong ly khai, lão Cung Chủ cũng không nói một lời, qua thật lâu, mới tràn ngập tà khí cười một tiếng, ngoài miệng lẩm bẩm nói:
- Tạ Tuyết Thần, lão phu nhất định sẽ vặn đầu ngươi xuống dùng làm bô!
Một đường đi ra ngoài, đóng cửa căn hầm lại, Đường Phong bắt đầu xoa xoa ngực mình, xua tan đi phiền muộn trong lòng.
Đi đến thủy lao, liếc mắt nhìn xa xa, thấy Hình Bất Danh vẫn còn nằm trên mặt bàn ngáy o.. o..., Đường Phong lắc đầu, đang lúc định qua đó giả vờ nằm ngủ, bỗng nhiên từ phòng giam bên tay trái truyền đến tiếng la hét của một người:
- Vị bằng hữu kia, xin chờ một chút.
Thanh âm rất suy yếu, là tiếng của nam nhân, Đường Phong đột nhiên nhớ ra trong cả thủy lao này ngoài lão Cung Chủ ra, tổng cộng cũng chỉ giam giữ ba người, tông chủ tiền nhiệm của Thiên Khiển tông cù một nam một nữ không rõ lai lịch.
Người gọi hắn lúc này, chính là nam nhân kia. Vừa rồi lúc vào trong tìm kiếm lão Cung Chủ, Đường Phong từng lấy đuốc rọi sơ qua phòng giam của bọn họ một chút, lúc đó hai người co lại một chỗ, rúc vào cạnh góc tường để sưởi ấm, bộ dáng rất thê thảm.
Nội tâm tuy đồng tình với cặp nam nữ này, nhưng Đường Phong cũng không dám gây thêm chuyện, dù sao qua không lâu nữa, bọn người Thang Phi Tiếu đã tiến đến càn quét Đại Tuyết Cung, đến lúc đó đương nhiên sẽ thả mấy người này ra.
- Vị bằng hữu kia xin dừng bước!
Thấy Đường Phong giống như không nghe gì, nam nhân kia lại hô một tiếng nữa, thanh âm lần này so với trước đó thì vội vàng hơn rất nhiều, như mang theo một tia cầu khẩn.
Đường Phong thở dài một tiếng, dừng chân, quay đầu lại hỏi:
- Có chuyện gì?
Bộ dáng của nam nhân này so với lão Cung Chủ thì tốt hơn rất nhiều, nhưng cùng với tông chủ tiền nhiệm của Thiên Khiển tông thì không khác lắm, hắn cũng như thế này, có thể nghĩ được bộ dáng của nữ nhân kia ra sao.
- Có thể tìm giúp ta một ít thuốc chữa Thương Hàn được không?
Ánh mắt của Nam nhân kia vốn rất cao ngạo, nhưng giờ đây tình thế bắt buộc, hắn không thể không cúi thấp cái đầu cao ngạo của mình được.
- Ngươi bị bệnh sao?
Đường Phong nhìn sắc mặt trắng bệch của hắn hỏi.
Nam nhân chậm rãi lắc đầu, quay đầu lại nhìn, trong đôi mắt tràn vẻ nhu tình mật ý:
- Là phu nhân ta, cầu ngươi cứu nàng một mạng.
Người bị giam giữ ở đây, một thân thực lực đều đã bị Tạ Tuyết Thần phế bỏ, tuy rằng tố chất thân thể của bọn hắn rất tốt, nhưng sớm đã không phải là cao thủ được mọi người kính ngưỡng như trước kia nữa rồi, sinh hoạt quanh năm suốt tháng ở hoàn cảnh này, khó tránh khỏi bị sinh bệnh, trước kia bọn hắn đều là dùng tố chất thân thể của mình mạnh mẽ vượt qua, nhưng giờ đây, bệnh tình của nữ nhân kia lại ngày một nghiêm trọng, đã sắp kề cận cái chết.
Chỉ là trong thủy lao này hoàn cảnh ác liệt, nam nhân lại không tìm được người hỗ trợ, thật vất vả mới đợi được một người như Đường Phong đến, nên mới không nhịn được mở miệng nhờ vả.
Nhất thời Đường Phong có chút khó xử, hắn cũng không phải loại người máu lạnh thấy chết không cứu. Nhưng lúc này là thời điểm nên ít dây dưa cùng người khác thì hơn, huống chi chẳng qua chỉ là bệnh Thương Hàn, cũng không nhất định sẽ chết.
Nhìn thấy sắc mặt Đường Phong âm trầm bất định, nam nhân trong phòng giam khẽ cắn môi, phảng phất như làm ra một quyết định trọng đại, mở miệng nói:
- Nếu bằng hữu có thể tìm cho tại hạ dược liệu trị Thương Hàn, ta có thể dùng một bộ đỉnh cấp công pháp để tạ lễ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đường Phong nghe vậy liền nhịn không được trợn tròn mắt.
Loại đồ vật như công pháp tại Thiên Cương Đại Lục không thể nói là không quý giá. Mỗi một môn phái, tông môn đều có công pháp đặc biệt của mình. Công pháp tự nhiên cũng chia thành ba bảy loại, công pháp tốt có thể giúp người tu luyện nhanh hơn, càng thêm lợi hại.

Vô Thường - Chương #610


Báo Lỗi Truyện
Chương 610/1679