Chương 609: Lão cung chủ. (Thượng)


Người này một thân công lực hoàn toàn biến mất, nhưng lực đạo bản thân lại như không phải được phát ra từ đôi tay gầy gò này vậy, Đường Phong dùng sức giật hai cái, mới thoát khỏi sự níu kéo của hắn.
Người này ngửa mặt lên trời cười dài một tiếng, thần thái phóng đãng tự do, lạnh giọng nói:
- Lăn đi nói cho Tạ Tuyết Thần, đợi khi nào lão phu thoát khốn, đó chính là tử kì của hắn! "
Đường Phong lắc đầu thở dài một tiếng, cao thủ năm xưa lại bị bức thành bộ dáng chán nản như vậy, chỉ có thể nói do bản thân hắn quá ngông nghênh.
Người này chính là tông chủ tiền nhiệm của Thiên Khiển tông thuộc Đại Tuyết Cung tam tông lưỡng lâu! Là nhân vật đồng lứa với Thang Phi Tiếu cùng Đoạn Thất Xích, thực lực đã đến cảnh giới Thiên giai thượng phẩm, chỉ vì không phục cách Tạ Tuyết Thần quản lý Đại Tuyết Cung, nên đã bị hạ độc thủ thành ra như vậy. Hơn nữa Tạ Tuyết Thần cũng không giết hắn, chỉ phế bỏ một thân kinh mạch, giam giữ hắn vĩnh viễn ở thủy lao, giờ đã qua ba năm rồi.
Phế bỏ một thân thực lực, kinh mạch bị hủy, loại tổn thương này so với trực tiếp giết hắn còn khủng bố hơn. Nhưng người này chẳng những không khuất phục, lại vẫn như cũ gào thét muốn giết chết Tạ Tuyết Thần, thật khiến người khác bội phục.
Tuy rằng đồng tình với hắn, nhưng Đường Phong lại không muốn để ý đến, lần này tới đây, chủ yếu là để điều tra thủy lao này, xem xem lão Cung Chủ có phải bị giam ở đây không.
Sau khi đi được vài bước, Đường Phong lại đột nhiên quay đầu nói với hắn một câu:
- Tiền bối, lão Cung Chủ phải chăng bị giam giữ ở chỗ này?
Trên khuôn mặt phóng đãng của người kia lập tức lộ vẻ ngưng tụ, âm trầm bất định nhìn Đường Phong, phảng phất muốn từ ánh mắt của hắn nhìn ra chút đầu mối gì vậy.
Khóe miệng Đường Phong khẽ nhảy, cũng không đợi hắn trả lời, liền cất bước bỏ đi.
Biểu lộ của hắn đã trả lời vấn đề này rồi, lão Cung Chủ thực sự đang bị giam ở chỗ này, nếu không sao sau khi nghe mình hỏi câu kia, lại lộ ra vẻ cảnh giác như vậy, mà không phải là kích động hỏi mình phải chăng lão Cung Chủ còn chưa chết?
Người này rất trung thành với lão Cung Chủ, chính vì điểm này, mới đưa đến bất hạnh cho hắn. Nhưng trong cả Đại Tuyết Cung, không phải chỉ có mình hắn trung thành với lão Cung Chủ, khẳng định còn nhiều người nữa, Đường Phong từ trên người hắn nhìn thấy được hi vọng.
Thủy lao cũng không lớn lắm, tính ra cũng chỉ có hơn mười gian ngục thôi. Vượt qua bãi nước lầy lội dưới chân, Đường Phong rất nhanh liền đi đến cuối.
Mã Trường Sinh chưa bao giờ đi đến chỗ này, dù sao thì hoàn cảnh ở đây cũng rất tệ hại, người bình thường nếu không có việc thì đến đây làm gì? Cho nên trong trí nhớ của hắn, Đường Phong không tìm được tin tức gì cả, chỉ có người mỗi ngày đến đây đưa cơm, mới đi hết cả thủy lao này.
Nhưng khiến cho Đường Phong thất vọng chính là, mặc dù đến tận đây, cũng không phát hiện ra tung tích của lão Cung Chủ.
Chẳng lẽ nói, hắn cũng không bị giam trong thủy lao này? Hay nói cách khác, lão Cung Chủ sớm đã chết, tin tức do Ô Long tam sử truyền đạt là giả?
Cau mày cẩn thận nhìn quanh bốn phía, nhưng cũng không phát hiện được thứ gì hữu dụng, đang lúc Đường Phong thất vọng muốn quay ra ngoài, dưới chân đột nhiên truyền đến một tiếng nước ầm ầm.
Lỗ tai Đường Phong khẽ động, vội vàng cúi xuống lắng nghe. Dưới chân thật có từng hồi tiếng nước truyền đến, mà nói ra cũng kì quái, khối phạm vi ở cuối thủy lao này, địa thế so với nơi khác thì cao hơn một đoạn, vậy nên nơi đây không có một giọt nước nào cả.
Đung đưa bó đuốc cẩn thận tìm kiếm một phen, Đường Phong bỗng nhiên phát hiện thấy một móc kéo dưới đất.
Nguyên lai cơ quan lại ở ngay dưới chân mình, nội tâm Đường Phong kích động một trận, ánh sáng ở nơi này quá mờ, hoàn cảnh cũng không được tốt lắm, mình chỉ lo tìm kiếm ở bốn phía xung quanh, nhưng lại hoàn toàn quên mất phạm vi dưới chân.
Ngồi xổm người xuống, thò tay giữ chặt vòng tròn, hơi dùng lực một chút, phía bên cạnh liền truyền đến một loạt tiếng vang răn rắc, Đường Phong xoay đầu sang bên kia xem xét, phát hiện mặt đất ban nãy còn bình thường giờ lại lộ ra một hố đen tối om.
Giơ bó đuốc đên trước hố đen đó, Đường Phong phát hiện thấy ở đấy chẳng qua chỉ là một dãy bậc thang dẫn xuống thôi, chỉ có điều những vũng nước đục ngầu đã bao phủ hơn phân nửa đoạn thang đó, quan sát bên trong một chút thì thấy nó giống một cái lạch nước vậy .
Cẩn thận cảm giác một chút, cũng không phát hiện thấy một chút dấu hiệu sinh mạng nào ở bên trong cả.
Đường Phong cau mày, nhất thời có chút khó xử không biết nên xuống hay không. Nếu như nói lão Cung Chủ còn sống, khả năng bị giam ở đây rất lớn, nhưng theo mình cảm giác được, thì bên trong không có một người nào cả, cho nên Đường Phong không biết mình có nên xuống tìm hiểu một chút không.
Trầm mặc một lát, Đường Phong dứt khoát giơ bó đuốc lên, đi xuống phía dưới.
Nếu không tận mặt xem xét, lòng Đường Phong khó có thể yên tâm được, dù sao hạ lạc của lão Cung Chủ cũng liên quan đến cả kế hoạch của bọn người Tiếu thúc, cho nên Đường Phong nhất định phải toàn lực ứng phó, lúc này chuyện bẩn hay không bẩn đã không phải là vấn đề nữa.
Vũng nước ở dưới này so với bên trên thì sâu hơn rất nhiều, Đường Phong còn chưa đi hết được những bậc thang, nước đã ngập đến giữa đùi hắn, tiếp tục đi xuống, liền ngập đến cả hông, lúc đó mới đi hết được những bậc thang này.
Trong cái lạch nước này tối om, nương theo hào quang yếu ớt của bó đuốc, lấy thị lực của Đường Phong cũng chỉ nhìn rõ phạm vi hai trượng xung quanh, cũng may cái lạch nước này cũng không lớn lắm, thậm chí là rất nhỏ.
Cận thận xem xét từng nơi một trong lạch nước, đến tận khi Đường Phong đi đến góc cuối cùng, bước chân mới dừng lại, giơ cao bó đuốc lên, trên mặt Đường Phong lộ ra vẻ kinh hãi, hai mắt nheo lại, chăm chú nhìn vào quái vật trước mắt.
Nói hắn là quái vật cũng hơi quá, vì hắn chính là một con người, chỉ có điều, người này hiện giờ không phải chỉ dùng một chữ thảm là có thể hình dung được. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tóc tai của hắn vừa rối vừa dài, đầu gục xuống, khiến mái tóc dài chạm xuống vũng nước bên dưới, theo bước chân của Đường Phong khẽ bồng bềnh trên mặt nước. Thân thể của hắn bị cố định trên tường, gầy gò chỉ có da bọc xương, hắn nhìn cao hơn so với Đường Phong nửa cái đầu, khung xương rất lớn, nếu như dưới tình huống bình thường, người này hẳn được xem như vóc dáng khôi ngô, nhưng giờ đây xương cốt của hắn lại lởm chởm lòi ra bên ngoài, làn da thì trắng bệch như người bệnh, phỏng chừng là do bị ngâm nước quá lâu, ngoài ra trên người của hắn còn có nhiều chỗ bị sưng vù nữa.
Mà xương tì bà của hắn lại bị một móc sắt vừa thô vừa to vươn ra từ vách tường xuyên qua, đem thân thể của hắn cố định lại.
Phỏng chừng do thanh âm đi lại của Đường Phong đã đánh thức hắn, hắn đột nhiên chậm rãi ngẫng đầu lên, trên khuôn mặt trắng bệch lại có một cặp mắt sáng ngời hữu thần, Đường Phong thậm chí còn nhịn không được có chút hoảng sợ.
Đôi mắt này, có tính xâm lược đến bực nào chứ, bá đạo, liều lĩnh, mặc dù người trước mặt này đã bị tra tấn vô cùng thê thảm. Nhưng đôi mắt này lại không chút hương vị khuất phục nhận thua.

Vô Thường - Chương #609


Báo Lỗi Truyện
Chương 609/1679