Chương 602: Ngọc Lâu đã chết! (Hạ)


Đường Phong khí định thần nhàn, chỉ đứng ở đó, trên tay có một đầu đại xà quấn quanh, đầu rắn bị hắn dùng tay xiết chặt.
- Tiểu gia hỏa ngươi đến đây.
Hoa Bất Ngữ đột nhiên nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy tay đối với Đường Phong. Nhất tiếu khuynh thành, ngay cả hoa đào đang nở rộ cũng phải ảm đạm.
Đường Phong tranh thủ đi tới đó, vững vàng đứng trước mặt hai người, ôm quyền nói:
- Đệ tử La Vân bái kiến hai vị lâu chủ.
Hoa Bất Ngữ che miệng cười duyên, đôi mắt đẹp của Phong Phiêu Nhứ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Đường Phong, tính tình của hai nữ nhân này hoàn toàn không giống nhau, chỉ dựa vào thần thái các nàng bày ra là có thế đoán được.
- Ngươi là đệ tử của tông nào?
Hoa Bất Ngữ vuốt ve khối xà hình ngọc bội trên tay mình, mở miệng hỏi.
- Đệ tử chỉ là đệ tử tầng chót cùng, tạm thời còn chưa được thu nạp vào tam tông.
Đường Phong đáp lại rõ ràng, đệ tử tầng chót, chỉ khi nào vượt qua được khảo nghiệm, lúc này mới được phân chia đến tam tông, về phần lưỡng lâu. . . Trong đó Phi Tuyết lâu chỉ cần nữ nhân, còn Đại Tuyết lâu lại là căn cứ của mười hai sát thủ đỉnh cấp, những đệ tử bình thương đương nhiên không có tư cách đi vào.
- Đưa thứ đó cho ta đi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Hoa Bất Ngữ chỉ chỉ vào đầu đại xà quấn quanh trên cánh tay của Đường Phong.
Đường Phong theo lời đưa tới, một khắc sau, một chuyện khiến hắn trợn mắt há mồn liền xảy ra, Hoa Bất Ngữ rõ ràng lại há miệng cắn vào người đại xà một cái, đại xà liền lấy một tốc độ mắt thường có thể thấy được nhanh chóng héo rút, mà trong cổ họng của Hoa Bất Ngữ lại truyền ra từng tiếng ừng ực.
Chỉ qua chừng năm lần hô hấp, huyết dịch toàn thân của đại xà đã bị hút khô, Hoa Bất Ngữ mới nhả ra, lấy một chiếc khăn lụa, dùng một tư thế ưu nhã lau đi vết máu rắn bên khóe miệng, mặt lộ ra vẻ thỏa mãn.
Mà Phong Phiêu Nhứ ở một bên, lại nhận lấy đại xà mới chết chưa lâu, duỗi một ngón tay ra, nhẹ móc vào bụng nó một cái, lấy ra một túi mật rắn màu xanh lục, ném vào trong miệng, mí mắt cũng không nhảy lấy một cái, trực tiếp nuốt vào.
Một màn phát sinh trước mắt khiến Đường Phong hoa mắt chóng mặt một hồi lâu, ăn sống túi mật rắn tạm thời chưa nói đến, chuyện này cũng rất nhiều thích làm, nhưng uống máu một con rắn còn đang sống nhăn thật là không tưởng nổi, theo Đường Phong biết, con rắn này chỉ là loại rắn bình thường thôi, máu của nó sẽ không gia tăng công lực, cũng không có bất cứ tác dụng nào khác, nhiều lắm chỉ là bổ nhan, hiệu quả thấp kém vô cùng.
Một nữ nhân cứ vậy đem máu rắn hút khô, hơn nữa còn là một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp vũ mị, thị giác xung đột mãnh liệt khiến Đường Phong nhất thời lâm vào ngạc nhiên, hắn căn bản không nghĩ tới hai vị lâu chủ Phi Tuyết lâu mỗi tháng cần một con rắn không phải dùng để làm canh, mà là dùng vào chuyện này.
Các nàng muốn làm gì? Hù dọa mình sao? Việc này không cần thiết, hai người bọn họ đều là Thiên giai cao thủ, mình giờ chỉ là Huyền giai hạ phẩm thôi.
Phong Phiêu Nhứ đem Cự Xà ném xuống đất, lúc Đường Phong còn đang suy đoán các nàng muốn làm gì, hai người đã có động tác.
Chỉ trong nháy mắt, Đường Phong liền cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, lập tức bị hung hăng ném lên bàn đá, quân cờ đen trắng trên bàn rơi đầy đất. Sau một khắc, cặp mắt mình đã bị hai ngón tay ấn vào, nơi yết hầu lại bị một bàn tay chăm chú khóa lại, sát cơ phô thiên cái địa của hai nữ nhân này cứ như sóng vỗ trùng kích đến Đường Phong.
Trên trán Đường Phong nháy mắt liền xuất hiện từng giọt mồ hôi lớn, thiếu chút nữa đã nhịn không được bộc lộ ra thực lực bản thân.
Nằm trên bàn đá, khóe mắt Đường Phong khẽ quét về phía hai nữ nhân bên cạnh, cười khổ một hồi, hắn không nghĩ tới chỉ đối phó một Huyền giai đệ tử, hai người này rõ ràng lại cùng động thủ.
- Xú nam nhân!
Hoa Bất Ngữ ngoài miệng cười mắng một tiếng, hai ngón tay dừng ở tròng mắt Đường Phong, tay kia thì bắt đầu dùng sức xoa xoa mặt hắn.
Bàn tay nhỏ bé của đối phương tuy rằng thật ấm áp, cũng rất mềm lại, nhưng gò má được sủng ải của Đường Phong lại bị chà xát đến đau nhức, không khỏi hỏi:
- Hai vị lâu chủ, đây là muốn làm gì?
Hoa Bất Ngữ chỉ xoa bóp trong chốc lát, nét vui vẻ trên mặt dần thu liễm lại, cùng Phong Phiêu Nhứ liếc nhìn nhau, chậm rãi lắc đầu:
- Không phải hắn
- Ta đã nói qua với ngươi, hắn đã chết.
Phong Phiêu Nhứ nhàn nhạt nói.
- Không phải ngươi cũng ôm một chút kỳ vọng sao? Bằng không ngươi véo cổ họng của hắn làm gì?
Hoa Bất Ngữ phản bác một câu, Phong Phiêu Nhứ thở dài một tiếng, thu hồi tay của mình.
Đối thoại của hai người truyền vào tai Đường Phong không sót một chữ, hắn rốt cục minh bạch các nàng sao lại động thủ với mình, tưởng mình là do Tiếu Nhất Diệp giả trang, cho nên vừa ra tay đã dùng toàn lực, dù sao Tiếu Nhất Diệp cũng tinh thông thuật dịch dung.
Hoa Bất Ngữ ngồi ở trên ghế, thân thể hơi nghiêng về trước, trong lúc Đường Phong đang há miệng thở dốc, hỏi:
- Tiểu gia hỏa, ta hỏi ngươi cái gì thì tốt nhất là nên trả lời thành thật, nếu ngươi còn muốn cặp mắt mình...
Đường Phong cảm thấy lỗ tai ngứa ngáy, cả người nổi da gà, vội vàng nói:
- Xin tiền bối cứ hỏi.
- Thứ này ngươi lấy được ở đâu?
Hoa Bất Ngữ đem xà hình ngọc bội quơ quơ trước mặt Đường Phong.
Đường Phong nói:
- Có người cho ta, về phần là ai, các ngươi hẳn đã biết
Ngón tay của Hoa Bất Ngữ ấn ấn vào tròng mắt Đường Phong, lạnh giọng nói:
- Bớt nói dối đi, hắn đã chết, đây là do chính miệng mấy vị thành chủ Bạch Đế thành chứng minh!
- Hắn đã đã luyện thành Xà Thân, lần đó bị mấy vị thành chủ Bạch Đế thành vây công, chẳng qua là giả chết thôi.
Đường Phong không nhanh không chậm nói.
Tiếu Nhất Diệp từng nói qua, hai nữ nhân này nhất định sẽ giúp mình, cho nên ở trước mặt các nàng, Đường Phong không có gì phải dấu diếm cả.
Đôi mắt đẹp của Phong Phiêu Nhứ hiện lên một tia kinh hỉ, vội vàng nói:
- Hắn đã luyện thành Xà Thân?
Đường Phong nhẹ gật đầu.
Hoa Bất Ngữ tức giận nói:
- Không chết thì sao? Tỷ muội chúng ta ghét nhất là xà, cũng chán ghét xú nam nhân chơi xà, lần sau mà nhìn thấy hắn nhất định phải băm thây vạn mảnh.
Lời tuy nói như vậy, nhưng khóe miệng Hoa Bất Ngữ lại khẽ cong lên, đôi mắt cũng ẩn ẩn có chút ướt át.
- Về phần tên tiểu tử ngươi, ở cùng một chỗ với hắn, nhất định cũng không phải là nam nhân tốt lành gì, ngày nào đó sẽ gây tai họa cho nữ nhân, ta phế ngươi trước!
Hoa Bất Ngữ vừa nói một bên muốn dùng sức.
Nữ nhân này định làm thật sao? Đường Phong có chút lo sợ bất an, nếu là thật, bị nàng diệt ở đây thì quả thật là bi kịch, xuất sư không được bao lâu đã chết, đây là chuyện bị tráng cỡ nào a?
Tên hỗn đản Tiếu Nhất Diệp ngươi, sao trước đó lại không nói với ta hai nữ nhân này nguy hiểm như vậy? Nội tâm Đường Phong thầm mắng to.
Tâm mắng thì mắng, nhưng Đường Phong vẫn phải tìm cơ hội thoát thân khỏi tay lão yêu bà Hoa Bất Ngữ này. Tùy rằng đối phương chỉ bày ra bộ dáng hù dọa mình như vậy, cũng không thực sự ra tay, nhưng Đường Phong nào dám chủ quan, tranh thủ thời gian nói:
- Đợi một chút, trước khi ta đi Tiếu tiền bối đã ủy thác cho ta truyền đạt đến hai vị một câu ...
- Nói cái gì?
Hoa Bất Ngữ nghiêng đầu một cái, mở miệng hỏi.

Vô Thường - Chương #602


Báo Lỗi Truyện
Chương 602/1679