Chương 599: Lẻn vào. (Hạ)


Thật vất vả mới gặp được một đệ tử Đại Tuyết Cung lẻ loi một mình đi về hướng này, Đường Phong tra xét thực lực đối phương một chút, phát hiện đối phương bất quá chỉ là Huyền giai hạ phẩm. Cảnh giới này chính là hợp ý của Đường Phong, cảnh giới cao quá nếu mình dùng Dĩ Giả Loạn Chân sẽ tiêu hao rất nhiều cương khí, cảnh giới thấp quá thì ở chỗ này không tiện hành động lắm, Huyền giai hạ phẩm tuy rằng hơi thấp, nhưng cũng miễn cưỡng dùng được.
Thả ra cảm giác, Đường Phong liền phát hiện phạm vi trăm mét ở phụ cận, có hai đội đệ tử Đại Tuyết Cung đang đi về phía này, cho nên nếu muốn động thủ, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, Đường Phong xoay đầu nhìn hai bên, lẻn đến một góc tối bên cạnh cung điện, đợi đối phương lại gần rồi ngoắt hắn lại nói:
- Vị sư huynh này, có thể hỏi chút chuyện được không?
Đệ tử Đại Tuyết Cung này nhìn chỉ hơn hai mươi, có thể ở tuổi này tu luyện đến Huyền giai hạ phẩm, tư chất xem không tồi. Sau khi nghe thấy Đường Phong kêu gọi liền ngẩng đầu liếc hắn một cái, trong mi ẩn ẩn có ý cảnh giác, nhưng sau khi phát giác ra Đường Phong chẳng qua chỉ có cảnh giới Luyện Cương thất phẩm, hắn nhướng mày, lộ ra một tia cười tà, chậm rãi hướng Đường Phong đi tới, vừa đi một bên còn từ từ rút ra bội kiếm của bản thân ở bên hông.
Đường Phong sững sờ, nghĩ thầm lời của mình lúc nãy không hề có vấn đề gì a, sao người này vừa thấy mình đã lộ ra bộ dáng muốn giết người?
- Gian tế nơi nào? Vậy mà dám công khai tiến vào Đại Tuyết Cung, ngoan ngoãn đứng yên đó để ta đâm mấy kiếm, yên tâm, ta sẽ không lấy mạng ngươi, nhiều lắm chỉ phế đi tay thôi, bắt ngươi mang đến cho trưởng lão để lãnh phần thưởng.
Đang lúc nói chuyện tên đệ tử Đại Tuyết Cung này đã đến trước người Đường Phong, lợi kiếm trên tay dựng thẳng, trực tiếp đâm tới tim của Đường Phong.
Bất quá Đường Phong lại nhìn ra ý đồ một kiếm này của hắn, cũng không phải thật sự muốn đâm chết mình, chẳng qua chỉ là hư chiêu thôi, mục tiêu chính thức của hắn chính là hai tay của mình.
Trên mặt Đường Phong lộ ra vẻ sợ hãi, liên tiếp lui về sau, mới lui được vài bước, thân thể đã bị kiến trúc ở đằng sau ngăn trở. Không biết là hữu ý hay vô ý, thân thể Đường Phong giống như viên đạn bắn đến phía trước .
Thực lực của đệ tử Đại Tuyết Cung này cũng không cao, kiếm chiêu không cách nào thu phóng tự nhiên, chỉ biết trơ mắt nhìn thân thể đối phương xông đến trường kiếm của mình, hắn muốn thu kiếm, để đâm đến hướng khác, nhưng đã không còn kịp, mũi kiếm trực tiếp đâm vào vị trí lồng ngực của người nọ.
Đệ tử Đại Tuyết Cung nhất thời vô cùng ngạc nhiên, hắn cũng không muốn giết đối phương, đối với gian tế mà nói, người sống so với người chết càng thêm giá trị. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thế nhưng sự ngạc nhiên của hắn chỉ duy trì một lát, liền phát giác được có chút không đúng, bởi vì trường kiếm của mình cũng không có cảm giác đã đâm vào thân thể, mà ngược lại giống như bị thứ gì đó ngăn cản vậy.
Một khắc sau, hắn liền thấy tên gian tế Luyện Cương thất phẩm kia biến mất trước mặt mình không còn bóng dáng, ngực mình lại trở nên tê rân, ngay sau đó ý thức bắt đầu mơ hồ.
Đoản kiếm màu đen trên tay Đường Phong cắm lên ngực đối phương, lại thò tay vẽ lên trán đối phương một vòng, ngay cả đoản kiếm cũng không dám rút ra, sợ máu sẽ bắn tung tóe, trực tiếp đem thi thể đối phương cùng với cả đoản kiếm ném vào Mị Ảnh không gian, tranh thủ thời gian dùng Dĩ Giả Loạn Chân, biến thành bộ dáng của đối phương.
Một lát sau, một đám đệ tử Đại Tuyết Cung chừng bốn lăm người lướt qua Đường Phong, chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, liền bỏ đi không thèm để ý đến nữa.
Đường Phong đến giờ mới hiểu được, người này vì sao vừa thấy mình đã muốn hạ độc thủ.
Bởi vì mình không có thẻ bài, việc này thật khiến người ta khó lòng phòng bị, mỗi một đệ tử Đại Tuyết Cung đều có thẻ bài của mình, dùng biểu trưng cho địa vị thân phận cùng thực lực.
Những cao thủ tuy rằng cũng có thẻ bài của mình, nhưng bọn hắn căn bản khinh thường đeo. Cho nên Đường Phong mới không biết được điều này từ trí nhớ của bọn người Phương Kinh Thanh.
Tuy vừa rồi cũng đụng phải không ít đệ tử Đại Tuyết Cung kiểm tra, nhưng những đệ tử Đại Tuyết Cung kia cũng chẳng muốn gây khó dễ cho một tên Luyện Cương thất phẩm, nhưng tên gọi là La Vân này có chút bất đồng, bản tính của hắn có chút tà ác, tại loại địa phương sát cơ bộc phát như Đại Tuyết Cung sinh hoạt mấy năm nay, khiến tính cách của hắn càng trở nên tà khí hơn rất nhiều, hiếm lắm mới đụng phải một tên Luyện Cương thất phẩm đương nhiên phải khi dễ một phen rồi.
Cho dù giết nhầm cũng không sao, ai bảo người này không mang theo thẻ bài.
La Vân, giờ chính là tên mới của Đường Phong, là đệ tử thuộc vào tầng chót nhất của Đại Tuyết Cung, những người giống như La Vân, tại cả Đại Tuyết Cung này chiếm hơn một nửa số lượng, bọn hắn chẳng những phải tu luyện để trở nên mạnh mẽ, còn phải đảm nhiệm một số việc lặt vặt của Đại Tuyết Cung, ví như tên La Vân này phải phụ việc ở nhà bếp bên kia, chỉ đến khi nào thực lực của bọn hắn tăng lên hoặc có biểu hiện không tầm thường, mới có thể thoát khỏi thân phận tạp dịch.
Trong Đại Tuyết Cung đương nhiên sẽ có người phụ trách khảo hạch với những đệ tử tầng chót này, mỗi nửa năm một lần, nếu thông qua khảo hạch, có thể tấn chức một bậc, đến lúc đó có thể trở thành một tồn tại cao hơn, không cần phải làm một ít chuyện thất loạn bát tao này nữa, chỉ cần an tâm tu luyện là được.
Bất quá thân phận hiện này của mình là phụ việc trong phòng bếp, thật sự khiến Đường Phong có chút mừng rỡ, dù sao mỗi người đều phải ăn cơm, nói cách khác, Đường Phong hoàn toàn có thể hạ độc vào cơm canh, hoặc là đem giải dược giải trừ Tuyết Tủy Hàn Băng độc cho vào cơm canh, cứu ra những cao thủ kia.
Đường Phong thầm toan tính một phen, vốn tưởng rằng làm việc tại phòng bếp, muốn hạ độc giết tâm phúc của Tạ Tuyết Thần, hay là giải cứu cho những cao thủ bị trúng độc quả thực dễ như trở bàn tay. Đệ tử Đường Môn hạ độc không người nào có thể kháng cự, dù không giết được những Thiên giai cao thủ kia, cũng sẽ khiến bọn hắn khổ sở một phen, thiếu khuyết duy nhất chỉ là thủ đoạn hạ độc thôi.
Dù sao một Thiên giai cao thủ sao lại dễ dàng trúng độc như vậy, bọn hắn cũng không phải là người ngu.
Nhưng sau khi Đường Phong cẩn thận tra xét trí nhớ của La Vân, lòng lại chìm xuống đáy cốc. Hắn phát hiện mình căn bản không có cơ hội đem độc dược, giải dược bỏ vào cơm canh.
Đại Tuyết Cung khổng lồ như vậy, sao lại chỉ có một phòng bếp? Phòng bếp chỗ La Vân kia chẳng qua chỉ là nơi nấu ăn cho những đệ tử bình thường mà thôi, được phòng bếp kia cung cấp đồ ăn, tối đa cũng chỉ là cấp chấp sự, một số nhân vật như cấp trưởng lão, đều có phòng bếp cùng đầu bếp của riêng mình, để chế biến cơm canh cho hợp với khẩu vị của bọn hắn.
Ý thức được điểm này, Đường Phong mới phát hiện suy nghĩ của mình thật quá mức đơn giản.
Bất quá giờ cũng đã qua được cửa thứ nhất rồi, mình lấy thân phận của La Vân sinh hoạt tại Đại Tuyết Cung, chỉ cần tìm cơ hội tiến vào Phi Tuyết lâu, gặp hai vị lâu chủ kia là được.

Vô Thường - Chương #599


Báo Lỗi Truyện
Chương 599/1679