Chương 597: Sơ lâm Đại Tuyết Cung. (Hạ)


- Việc này đâu liên quan gì tới ta?
Nhị trưởng lão lạnh lùng nhìn Đường Phong, nghĩ thầm ta nếu là cha ngươi, đã sớm ra tay diệt ngươi rồi, tránh cho ngươi gây họa nhân gian.
- Nhị trưởng lão xin thương xót a, mang ta đi Đại Tuyết Cung tránh nạn, vừa lúc đã lâu rồi chưa gặp lại Đại trưởng lão, trong lòng cảm thấy rất nhung nhớ.
Đường Phong cù cưa.
- Nằm mơ, Đại Tuyết Cung nào phải là nơi ngươi muốn vào là vào?
Nhị trưởng lão quả quyết cự tuyệt.
- Trước kia cũng không phải chưa đi qua.
Đường Phong bĩu môi, lại nói tiếp vị Đại trưởng lão lại rất ưa thích Khổng Lập, bởi vì, Khổng Lập trước mặt người khác ngang ngược càn rỡ, nhưng trước mặt Đại trưởng lão lại ngoan ngoãn như một con thỏ nhỏ vậy, miệng lại ngon ngọt, bởi vậy mặc dù Khổng Lập có chút quần là áo lượt, nhưng Đại trưởng lão cũng chỉ xem đó là bản tính của thiếu niên, không phải là chuyện gì to tát. Cho nên trước kia Khổng Lập cũng đã đến ở cùng với Đại trưởng lão tại Đại Tuyết Cung một thời gian ngắn, nhưng chỗ kia lại u ám, khắp nơi tràn ngập sát cơ, Khổng Lập chỉ ở đó vài ngày đã sợ són ra quần mà chạy về. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nếu so ra, Định Khang thành mới là địa phương hắn thoái mái nhất.
Không đợi Nhị trưởng lão từ chối, Đường Phong liền đem kiện ám khí gấp gáp chế tạo tối qua ra, cung kính đến tay Nhị trưởng lão, nói:
- Đây là đồ vật do Lập Nhi vài ngày trước dùng một số tiền lớn mua được, nghe nói là do người của Thiên Công sơn trang chế tạo, ta cũng xem không hiểu thứ này, vừa vặn mang ra hiếu kính lão nhân gia ngài.
Nhị trưởng lão vốn không để ý đến, Nhưng nghe xong bốn chữ Thiên Công sơn trang, sắc mặt cũng nhịn không được biến đổi, chộp lấy kiện ám khí trên tay Đường Phong, cẩn thận quan sát một hồi, lông mày vốn đang nhíu chặt khẽ dãn ra.
Thứ này. . . Cấu tạo tương đối xảo diệu, khéo léo đẹp đẽ, dù nói lực sát thương có lẽ sẽ không quá lớn, nhưng chỉ cần nó thật sự là ám khí được lưu truyền từ Thiên Công sơn trang, vậy giá trị thật không thể đo lường.
Loay hoay một lát, Nhị trưởng lão vẫn không biết được kiện ám khí này được chế tạo như thế nào, Đường Phong ở một bên thong dong chờ đợi, thứ này từ tay hắn mà ra, nếu bị người khác tùy tiện nhìn ra cách chế tạo, vậy làm sao mà lăn lộn được nữa?
Chẳng lẽ ám khí này thật sự là từ phía Thiên Công sơn trang lưu truyền tới? Lòng Nhị trưởng lão nhịn không được trở nên vui vẻ, bất quá giờ lại không phải lúc để nghiên cứu, hắn từ từ đem ám khí thu lại, hừ lạnh một tiếng:
- Kì kĩ dâm xảo, chỉ được vẻ bề ngoài, tốn công làm ra thứ này còn không bằng tăng lên thực lực của bản thân. Thiên Công sơn trang sao có thể làm ra thứ đồ chơi nát này được, đây không phải là tác phẩm của họ.
Đường Phong mỉm cười gật đầu, hắn tự nhiên biết rõ Nhị trưởng lão là sợ liên lụy đến Thiên Công Sơn Trang, sau này người của Thiên Công Sơn Trang sẽ đến tìm hắn gây phiền toái, nhưng chỉ nghĩ trong lòng không dám nói ra.
Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, Nhị trưởng lão mặt tuy vẫn lạnh như băng, ngữ khí bất thiện, nhưng cũng không sai bọn hộ vệ đến mang Đường Phong trói lại tống về Khổng gia nữa.
Đường Phong rèn sắt khi còn nóng nói:
- Nhị trưởng lão, niên kỷ của Lập Nhi cũng không nhỏ, không thể cứ lông bông như vậy mãi được. Lần trước đi Đại Tuyết Cung cái gì cũng không thấy, lần này ta muốn đi Đại Tuyết Cung là để tăng thêm kiến thức, nếu như có thể được Đại Tuyết Cung thu làm đệ tử mà nói, xem như là vì gia tộc tranh một phen mặt mũi.
Nhị trưởng lão nhịn không được kinh ngạc liếc Đường Phong, mở miệng nói:
- Lòng ngươi thực sự nghĩ như vậy?
Đường Phong rất nghiêm túc gật đầu:
- Đi tị nạn cũng chỉ là một phần, bất quá lấy tư chất của ta, sợ là rất khó trở thành đệ tử của Đại Tuyết Cung.
- Ngươi cũng tự biết mình đấy.
Nhị trưởng lão hừ lạnh một tiếng
- Ta mang ngươi theo cũng không phải không được, bất quá ngươi không được gây chuyện, bằng không xem như có Đại trưởng lão ở đó cũng không bảo vệ được ngươi. Mặt khác, đợi sau lần này trở về đi đến gia tộc lĩnh phạt cho ta.
- Vâng.
Đường Phong lòng thầm mừng rỡ, ngoài miệng tùy tiện ứng phó một câu.
Đợi bổn thiếu gia tiến vào Đại Tuyết Cung, sao còn trở về nữa chứ?
Nhị trưởng lão liếc Đường Phong một cái thật sâu, hắn cảm thấy tên phá gia này hôm nay trở nên chín chắn hơn rất nhiều, dù là cách nói chuyện hay thái độ cư xử đều như thế, nhưng có một câu gọi là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, Nhị trưởng lão đương nhiên sẽ không tin Khổng Lập lại thay đổi trong thời gian ngắn như vậy, hắn hiện tỏ ra hiền lành ngoan ngoãn cũng là để cầu mình mang theo tiến vào Đại Tuyết Cung thôi, cho nên Nhị trưởng lão vẫn lắc đầu, khua tay nói:
- Đi tiếp.
Đường Phong không chút khách khí phóng lên một chiếc xe ngựa, ngồi cùng một chỗ với xe phu, chậm rãi hướng đến Đại Tuyết Cung.
Đoàn xe rất dài, chừng hơn hai mươi xe ngựa, mang theo một số lượng lớn đủ các loại vật tư sinh hoạt. Mỗi một tháng, ngũ đại gia tộc Định Khang thành đều định kỳ hướng Đại Tuyết Cung dâng đồ, đương nhiên, những vật này cũng không phải là cho không, Đại Tuyết Cung khẳng định sẽ trả tiền, chỉ có điều rất ít a. Dù là như thế, dưới sự che chở của Đại Tuyết Cung, ngũ đại gia tộc của Định Khang cũng đã kiếm được bộn túi rồi.
Định Khang thành cách Đại Tuyết Cung chừng năm mươi dặm, đoàn xe đi tương đối chậm rãi, đi chừng hai thời thần, Đường Phong đã từ xa xa thấy được một tòa cung điện khí thế rộng rãi, sừng sững đập vào tầm mắt.
So với những kiểu kiến trúc ở phía Nam thì tinh xảo hơn, nhưng Đại Tuyết Cung không phải chỉ có thế, dùng khí thế bàng bạc cũng không đủ để hình dung sự khổng lồ của nó, vô số kiến trúc cung điện cao tới vài chục trượng nối thành một mảnh trong tầm mắt, liếc mắt nhìn không thấy nơi bắt đầu, nói nó là một tông môn, còn không bằng nói là một tòa thành trì, chỉ có điều tại tòa thành trì khổng lồ này, không có bất kì người bán hàng rong nào cả, có chăng chỉ là hơn vạn đệ tử của Đại Tuyết Cung, thế lực của tam tông nhị lâu đem trọn Đại Tuyết Cung phân thành năm khối, liên hệ chặt chẽ với nhau, tạo thành một chỉnh thể không gì phá nổi.
Trong Đại Tuyết Cung, có một ngọn núi cao đến mấy trăm mét, trên đỉnh núi, còn có một kiến trúc giống như cung điện vậy, Đường Phong biết rõ ngọn núi kia gọi Cầm Thiên phong, đương nhiên, danh tự này tuy có chút khoa trương, nhưng nhìn chung ở khắp cả Lý Đường này, trong tông môn còn có núi, cũng chỉ có Đại Tuyết Cung một nhà mà thôi.
Sau lưng Thiên Tú mặc dù có Khúc Đình sơn, kéo dài mấy vạn dặm, nhưng nó dù sao cũng chỉ ở sau Thiên Tú, mà không phải là ở bên trong.
Mà cung điện phía trên Cầm Thiên Phong, chính là nơi Cung chủ ở lại, Đường Phong nếu có gì muốn nói với Tạ Tuyết Thần, đi vào đó nhất định có thể tìm được hắn.
Xung quanh Đại Tuyết Cung, còn có một đầu sông nhỏ, nước sông êm đềm khẽ trôi.
Đúng theo tiêu chuẩn dựa sông kề núi.
Tuy đã thấy qua Đại Tuyết Cung trong trí nhớ của một số âm hồn, nhưng khi Đường Phong đến trước mặt nó, vẫn không nhịn được chấn động một cái, xem ra đây mới là phong phạm khí thế của Lý Đường đế quốc tam đại thế lực. Càng đi về phía trước, lại càng cảm giác được một cỗ áp bách.

Vô Thường - Chương #597


Báo Lỗi Truyện
Chương 597/1679