Chương 593: Đại sát tứ phương. (Thượng)


Nhị trưởng lão sao? Trong đầu Đường Phong hiện lên thân ảnh một lão đầu, chính là Khổng Khánh, là một lão gia hỏa ngoan cố, hơn nữa tại Khổng gia giống như không hề chào đón Khổng Lập vậy, có thể nói cả Định Khang thành này, Khổng Lập không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ mình nhị trưởng lão này thôi.
Khổng gia không có Đại trưởng lão, bởi vì Đại trưởng lão trước kia sau khi tấn chức Thiên giai, liền đến Đại Tuyết Cung, Khổng gia để bày tỏ sự tôn kính, chức vị Đại trưởng lão này vẫn không hề dùng đến. Hơn nữa Nhị trưởng lão cùng Đại trưởng lão chính là huynh đệ ruột thịt, một người gọi là Khổng Khánh, một người gọi là Khổng Khánh Ngư, cũng chính vì có một tầng quan hệ này, hắn mới dám tùy ý quát mắng đánh đập Khổng Lập.
Việc này khó, tìm cách nào để hắn mang mình cùng vào Đại Tuyết Cung đây.
Nhị trưởng lão cách làm người cứng nhắc, không thích nữ sắc, cũng không yêu rượu, chỉ hứng thú với một số đồ vật cổ quái quý hiếm. Đường Phong khẽ đảo mắt, lập tức có chủ ý. Bất quá dù biện pháp này không được, Đường Phong cũng có thể dùng sức mạnh, lấy việc mình chính là thiếu gia của Khổng gia, đi theo đoàn xe tiến vào Đại Tuyết Cung có gì không ổn chứ?
Sau khi nghe ngóng xong mọi chuyện, cầm lấy ngân phiếu, Đường Phong mới cảm thấy mỹ mãn nói:
- Thiếu gia ta đi kiếm tiền đây
Thân thể Phúc bá run lên, mặt không còn chút máu. Hắn còn tưởng rằng Đường Phong muốn đến những sản nghiệp kia ở Định Khang thành để lấy tiền, kỳ thật hiện giờ Đường Phong nào dám? Hai ngày sau Khổng gia mới tiến đến Đại Tuyết Cung, giờ mà đi gây tai họa cho những sản nghiệp của Khổng gia không phải tự tìm phiền toái sao? Cho nên tốt nhất là làm lúc đêm trước khi đi, như vậy dù hôm sau Khổng gia gia chủ có nhận được tin tức, thì Đường Phong cũng đã theo Nhị trưởng lão tiến vào Đại Tuyết Cung rồi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Bất quá giờ hắn thật phải đi kiếm tiền, có hai mươi vạn lượng bạc, lại có hai ngày rãnh rỗi, Đường Phong không có khả năng cứ chui rúc trong nhà rồi, thừa dịp này đi gây tai họa cho người khác cũng không ảnh hưởng gì đến toàn cục.
Từ Khổng gia tùy tiện chọn lấy mấy tên hậu vệ để ra khỏi cửa, Đường Phong dẫn theo bọn hắn đến thành Đông đông đúc giàu có của Định Khang thành..
Kỳ thật Đường Phong không hề thích có người theo bên cạnh, những Khổng Lập gây thù chuốc oán trong định Khang thành này quá nhiều, nếu bảo vệ không tốt không khéo từ nơi nào lại nhảy ra một người muốn cùng Đường Phong đồng quy vu tận, người bị ép đến đường cùng thì chuyện gì cũng có thể làm a.
Đường Phong không sợ có người ám sát, hắn cũng không phải loại phế vật Luyện Cương thất phẩm như Khổng Lập, nhưng hắn lại không thể bạo lộ thực lực của mình được. Bên người có vài hộ vệ, cũng giảm được nhiều phiền toái.
Mấy hộ vệ này còn không biết những người đi theo Khổng Lập hôm qua đã bị giết, nghe lệnh triệu hoán, một đám vô cùng mừng rỡ lao tới, cũng không hỏi Đường Phong có gì phân phó, dù sao chỉ cần đi theo thiếu gia, nhất định sẽ có lợi ích. Những hộ vệ này đều đã từng nếm qua ngon ngọt, đi theo thiếu gia dạo kĩ viện cũng không phải trả tiền, chỉ cần chọn là được, tùy ý thích ăn gì thì ăn. Nếu thiếu gia vơ được một số mỹ nhân, chơi hết hứng, không chừng bọn hắn có thể chiếm chút tiện nghi.
Một đường đi tới, những người qua lại tại Định Khang thành chỉ dám nhìn hắn từ xa, bọn hắn nào dám đối mặt với Đường Phong, nhưng chỉ cần Đường Phong vừa đi khỏi, ánh mắt kia sẽ trở nên giống như dao găm, hận không thể chém Đường Phong thành tám mảnh.
Đường Phong cũng phát huy tận cùng bản sắc quần là áo lược của Khổng thiếu, trên đường phàm đụng phải thứ gì, đều tiện tay cầm một chút, thường thì những người bán hàng kia mặt còn phải tươi cười, mời Đường Phong lần sau lại đến.
Nếu như đụng phải mĩ nữ không tệ, Đường Phong còn thuận miệng phun ra những câu dâm ngôn uế ngữ một phen. Đương nhiên, Đường Phong cũng rất có chừng mực, hắn hiện chỉ cần bày ra bản sắc ác thiếu là được, những đồ vật cầm lấy trong cửa hàng đều không đáng tiền, đùa giỡn mỹ nhân cũng chỉ ngoài miệng thôi, chưa từng động thủ cước, miễn việc hù dọa người khác.
Thành Đông là nơi đông đúc và giàu có nhất cả Định Khang thành, ở đây hội tụ một nửa tài phú của Định Khang thành, quán rượu tốt nhất, sòng bạc, kỹ viện đều tụ tập tại đây, nơi này cũng là nơi náo nhiệt nhất của Định Khang thành khi về đêm, tiếng kén sao vang vọng không dứt, cả thành Đông được xưng là "nơi không ngủ" của Định Khang thành
Đường Phong đến đây đương nhiên không phải để tìm niềm vui, hắn muốn một khoản tiền lớn chừng hai mươi vạn lượng chính là muốn để cho ngân phiếu sinh sôi.
Mục tiêu của hắn rất rõ ràng, chính là sòng bạc! Tại thành Đông cả ngũ đại gia tộc đều có sòng bạc của mình, trừ Khổng gia có hai cái ra, bốn gia tộc kia mỗi nhà đều có một cái, nói cách khác, chỉ tính ở thành Đông đã có đến sáu sòng bạc!
Sáu cái sòng bạc ngày chiếm cứ cả hai con đường lớn, khí phách tuyệt luân, đi trong đó nếu hét to một tiếng thì thanh âm vang vọng mãi không dứt.
Đường Phong trực tiếp vào một sòng gần nơi mình đứng, nơi này là sản nghiệp của Vệ gia. Thấy Đường Phong đến, tên đứng chào cửa sắc mặt khẽ biến, không chạy ra nghênh đón, mà trực tiếp vọt vào trong hô to:
- Khổng thiếu gia đến, Khổng thiếu gia đến!
Tiếng hô của hắn có chút tê tâm liệt phế, phảng phất như người đến không phải là Khổng thiếu gia, mà là một ác ma vậy.
Lúc Đường Phong đi tới, chỉ thấy con bạc trong cả sòng đều đang đứng nguyên tại chỗ, trên chiếu bạc nhà cái trán đổ mồ hôi lạnh, cười lấy lòng nhìn mình, mặt lộ vẻ nịnh nọt.
Khổng gia ác thiếu trước kia từng gây họa không ít cho những sòng bạc này, bình thường khi hắn không có tiền, sẽ chạy đến sòng bạc nhà người khác chơi vài ván, mặc kệ kĩ thuật hắn thế nào, đều có thể thắng, thế là một chút tiền tiêu xài rồi.
Cho nên những nhà cái này rất sợ Khổng Lập, mặt tuy cười lấy lòng, nhưng lòng lại thầm cầu khẩn tên này đừng có chú ý đến chiếu bạc của mình.
Lúc này người quản sự tại sòng bạc Vệ gia đi tới, một bên lau mồ hôi lạnh trên trán, một bên cung kính hỏi thăm:
- Khổng thiếu gia lại đến sao.
- Cái gì gọi là lại?
Đường Phong trừng liếc hắn.
Cổ người quản sự này co rụt lại:
- Khổng thiếu đại gia quang lâm, không tiếp đón từ xa, xin thứ tội.
- Ân. . .
Đường Phong thuận miệng đáp một câu, mỉm cười nhìn những con bạc đang thua đến đỏ mắt trong sòng cứ như một vị tướng quân đang nhìn binh sĩ của mình vậy. Nếu so với nhưng nhà cái đang nơm nớp lo sợ kia, những con bạc này cứ như đợi được Bồ Tát sống tới.
Mặc dù nói Khổng gia ác thiếu chuyện xấu bất tận, nhưng chuyện tốt duy nhất hắn làm chính là dẫn theo đám con bạc này cùng phát tài! Chỉ cần đánh bạc theo Khổng Lập, tuyệt đối sẽ không thua, đây chính là quy luật do nhưng con bạc tại Định Khang thành tổng kết ra, bất quá đáng tiếc là, Khổng Lập tuy rằng phá của, quần là áo lượt, nhưng lại không hứng thú với đánh bạc lắm, lực chút ý của hắn đều đặt cả vào nữ nhân, nên thường thì hắn sẽ không đến sòng bạc, một tháng có thể đến một lần đã là không tệ rồi, chính là khi hắn hết tiền.

Vô Thường - Chương #593


Báo Lỗi Truyện
Chương 593/1679