Chương 588: Khổng gia. (Thượng)


Một đường hướng về phía trước, tuy rằng đây là lần đầu tiên đến Khổng gia, nhưng có trí nhớ của Khổng gia ác thiếu, Đường Phong đương nhiên sẽ không nhầm đường. Trên đường đụng phải mấy tên sai vặt cùng hộ vệ, chúng đều cung kính hành lễ, ngẫu nhiên thấy vài thị nữ xinh đẹp, Đường Phong còn trêu chọc một phen, thậm chí còn động tay chân khinh bạc, mỗi lần như thế, Thi Thi sẽ kín đáo hung hăng véo hông Đường Phong một cái bày ra bộ dáng khiển trách.
Đường Phong đau muốn chết, đã thế còn phải bày ra bộ dáng không đứng đắn, quả là vất vả.
Những thị nữ bị Đường Phong đùa giỡn kia, thần sắc mỗi người đều khủng hoảng, run run rẩy rẩy cứ như thỏ nhỏ bị mãnh hổ nhìn chằm chằm vậy.
Qua một đoạn đường lớn, cuối cùng cũng đến được nơi của Khổng gia ác thiếu, địa phương này nếu so với Yên Liễu các của Đường Phong còn lớn hơn một chút, một đám thị nữ xinh đẹp đứng hai bên, lặng ngắt như tờ.
Đường Phong đẩy cửa phòng ngủ, mang theo Thi Thi đi vào, tiện tay đóng cửa lại, ngoài miệng cười dâm nói:
- Tiểu nương tử, chúng ta về nhà rồi
Lập tức đem Thi Thi nặng nề ném lên giường, Thi Thi nhịn không được ưm một tiếng, ân điệu của một tiếng này khiến Đường Phong thiếu chút lăn cả ra đất.
Thị nữ ngoài cửa nghe được, nhịn không được thở dài, lại thêm một nữ hài nữa bị thiếu gia chà đạp.
Đối với sự thô bạo của Đường Phong, Thi Thi nhịn không được hung hăng trừng mắt nhìn hắn, tuy nàng biết đây là diễn kịch, nhưng Đường Phong lại diễn quá giống, nếu không phải được Đường Phong mang tới, nàng sẽ hoàn toàn tin tưởng đây là một tên ác thiếu không việc ác nào không làm.
Đường Phong một bên cười dâm đãng một bên hạ giọng nói:
- Tiếp theo theo xảy ra việc gì chắc ngươi đã biết, ngươi có thể kêu vài tiếng không?
Thần sắc Đường Phong chút ngượng ngùng, nhưng dù sao đây cũng là thế bắt buộc.
Mặt của Thi Thi lập tức trở nên đỏ bừng, hai mắt ngập nước, khẽ cắn môi mỏng:
- Thi Thi tuy rằng không còn nơi nương tựa, nhưng dù sao cũng là nử tử trong sạch, muốn ta làm ra những việc đáng xấu hổ kia, Thi Thi làm không được...
Không còn cách nào, Đường Phong bất đắc dĩ gật đầu, lại quay người đi ra ngoài, thò đầu quát bọn thị nữ vẫn đang đứng nguyên ngoài cửa:
- Còn đứng đó làm gì? Có việc thì đi làm đi, đừng quấy nhiễu hảo sự của thiếu gia ta!
- Vâng, thiếu gia.
Một đám thị nữ như được đại xá, vội tản đi không còn một ai.
Giờ thì tốt rồi, rốt cuộc cũng không cần diễn kịch cho người khác xem nữa, Đường Phong nhịn thả lỏng một hơi, phải buộc mình biến thành tính cách của người khác, đối với Đường Phong thật đúng là một loại khảo nghiệm, cũng là một loại tra tấn, hơn nữa đây lại là một tên ác thiếu.
Đường Phong cũng không có giải trừ Dĩ Giả Loạn Chân, thực lực của tên Khổng gia ác thiếu này bất quá chỉ là Luyện Cương thất phẩm thôi, duy trì diện mạo của hắn cũng không tiêu hao quá nhiều cương khí. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Phòng ngủ của Khổng gia ác thiếu, cửa đã đóng chặt, ánh sáng u ám, trong phòng lại tràn ngập mùi hương khiến nam nhân say lòng, Thi Thi ngồi bên giường, quay đầu nhìn quanh, mở miệng hỏi:
- Đây là địa phương nào?
- Nơi ở của đại thiếu gia Khổng gia Định Khang thành, giờ ta đang đóng vai Khổng gia đại thiếu.
Đường Phong vừa nói vừa đi đến bên bàn mang một chén nước đưa đến tay Thi Thi.
Thi Thi cúi đầu, hai mắt dừng tại hai bàn chân xinh xắn của mình, vết hồng trên mặt còn chưa tan hết, lẩm bẩm nói:
- Thiếu gia của Khổng gia sao. . .
Nàng đến Định Khang thành cũng không phải thời gian ngắn, đương nhiên có nghe qua danh tự của Khổng gia ác thiếu, mà giờ xem ra, Đường Phong hình như đã giết chết hắn, về phần Đường Phong làm sao biến thành bộ dáng của hắn, Thi Thi không hỏi, cũng không có hứng thú.
Cô nam quả nữ ở chung một phòng, vốn không khí phải rất xấu hổ, nhưng dù là Đường Phong hay Thi Thi, đều không có chút cảm giác nào. Bởi vì, lúc trước ở trong thôn nhỏ kia, hai người từng ngủ qua một đêm tại phòng riêng của Thi Thi, cho nên Thi Thi cũng không lo Đường Phong sẽ làm gì mình.
- Ngươi sao lại ở Định Khang thành?
Vấn đề này Đường Phong vẫn một mực giấu trong lòng, đã sớm muốn hỏi, nhưng đến giờ, khi đã ổn định rồi mới mở miệng.
Cánh tay nhỏ bé của Thi Thi run lên, chén trà trên tay thiếu chút nữa đã rơi xuống đất, ngẩng đầu lên nhìn Đường Phong, trong mắt tràn đầy vẻ cô đơn bất lực, có chút thất kinh nói:
- Ta không biết, việc này giống như một cơn ác mộng vậy.
- Không biết?
Đường Phong ngạc nhiên
- Đã xảy ra chuyện gì? Sau khi ta rời đi đã phát sinh chuyện gì, những thôn dân kia không lẽ đã làm gì ngươi?
Thi Thi lắc đầu:
- Không phải, bọn họ đối với ta đều rất tốt. Hơn nữa có con tam giai linh thú ngươi lưu lại cho ta, cũng không ai dám đến tìm ta gây phiền toái. Nhưng là. . Nhưng là. .
Thi Thi lúc nói đến chỗ này liền cau mày, phảng phất như nhớ lại một cơn ác mộng, toàn thân bắt đầu kịch liệt run rẩy.
Đường Phong vươn tay khoác lên vai nàng, quán chú một chút cương khí, khiến tâm tình của nàng trở nên vững vàng hơn, chậm rãi đợi Thi Thi nói tiếp.
- Đại khái từ nửa năm trước, ta thường xuyên vô duyên vô cớ mất đi ý thức của mình, sau khi thanh tỉnh lại hoàn toàn không biết trong khoảng thời gian đó đã làm ra những chuyện gì, giống như vừa ngủ một giấc vậy. Nhưng lại không phải, vì khi ta tỉnh lại, phát hiện thấy mình đã không còn ở nơi trước khi bị hôn mê nữa.
Cảm xúc của Thi Thi dần ổn định, nhưng chuyện không thể tưởng tượng này lại khiến tay chân nàng có chút luống cuống.
- Hai tháng trước, ta lại lần nữa mất đi ý thức, mà lần này sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đã ở trong Định Khang thành, hơn nữa thời gian đã qua hơn một tháng. Ta căn bản không biết làm sao mình lại đến nơi này, thành thị này trước đây ta chưa từng đến bao giờ, sau khi tỉnh lại tìm người nghe ngóng một chút, mới biết được đây là Định Khang thành.
Nghe Thi Thi nói, lông mày Đường Phong cũng nhíu chặt. Nữ nhân trước mặt này không cần thiết phải gạt hắn, nói cho cùng, Thi Thi chẳng qua chỉ là một nữ hài đơn thuần, không có nhiều tâm cơ như vậy, lúc đầu ở Túy Xuân Lâu lưu lại mấy chữ to nhuộm máu, đã biểu đạt hoàn toàn tâm tính của nàng rồi, về sau lúc Đường Phong ở lại thôn nhỏ kia lại cùng nàng tiếp xúc một chút, đương nhiên hiểu rõ nàng là loại nữ nhân gì.
Thế nhưng sự tình như vậy sao có thể phát sinh? Một cô gái yếu ớt như Thi Thi, tốn thời gian một tháng để đi từ thôn nhỏ kia đến Định Khang thành, chưa nói đến việc trong khoảng thời gian này có đến nơi được hay không, nhưng nàng làm sao lại bình yên vô sự đến đây được? Chẳng lẽ có người mang nàng đến đây? Mà sở dĩ nàng thường xuyên mất đi ý thức là do có cao thủ động tay chân lên người nàng?
- Ngươi có cảm giác được bên cạnh có người nào tồn tại không?
- Đường Phong một bên hỏi, một bên thả ra cảm giác xem xét cẩn thận, nhưng không phát hiện ra sự tồn tại của bất cứ cao thủ nào.
- Không có.
Hai tay Thi Thi chăm chú ôm lấy chén trà, đầu ngón tay có chút hơi trắng bệch, chính nàng cũng đã từng nghĩ đến vấn đề này, mỗi lúc như vậy đều rất khủng hoảng, loại chuyện quỷ dị này phát sinh trên người mình, thật sự khiến nàng tiều tụy tinh lực.

Vô Thường - Chương #588


Báo Lỗi Truyện
Chương 588/1679