Chương 583: Nhạc công. (Hạ)


Có người dẫn đầu, tự nhiên có người noi theo, không đến mấy lần hô hấp, người trong trà lâu đã giảm đi phân nữa. Nhưng người còn lại không dám động đậy, bởi vì Khổng gia ác thiếu đang mặt vẻ mặt cười tà quét mắt nhìn bọn hắn.
Phỏng chừng cảm giác được sự khiếp đảm kinh hoàng của mấy người kia, Khổng gia ác thiếu lúc này ngửa mặt lên trời hừ một tiếng, cũng không đuổi những người kia đi, chỉ cầm quạt xếp khẽ phe phẩy trước mặt, phảng phất như muốn thu lấy những hương vị nơi này vậy. Lão bản của trà lâu tranh thủ thời gian mang theo vẻ mặt tươi cười đến nghênh đón, lão bản này tuy là chủ sự của Trang gia thuộc ngũ đại gia tộc, nhưng ở trước mặt Khổng gia ác thiếu cũng không dám có chút vô lễ, nịnh nọt nói:
- Khổng thiếu gia đại giá quang lâm, không nghênh đón từ xa được, xin ngài thứ tội.
Khổng gia ác nghiêm mở miệng hỏi:
- Cô nàng kia vẫn chưa trốn mất đấy chứ?
Trang lão bản liên tục gật đầu:
- Đúng như thiếu gia ngài phân phó, vẫn trông coi nàng cẩn thận, nàng dù có chắp cánh cũng không bay được. . .
Miệng tuy rằng nói vậy, Nhưng Trang lão bản đúng là khổ không nói nên lời. Lúc chạng vạng tối hôm nay, thiếu gia này không biết nổi cơn điên gì, lại đến trà lâu này làm một vòng, thoáng một cái đã xảy ra chuyện lớn, hắn rõ ràng lại vừa ý một nhạc công biểu diễn ở trong Câu Lan.
Có trời đất chứng giám, nhạc công kia đến trà lâu này chưa được một tháng, ngay cả Trang lão bản cũng chưa từng thấy qua dung mạo của nàng, trước giờ nàng vẫn dùng một tấm lụa mỏng để che đi dung nhan, đôi mắt tuy rằng rất đẹp, nhưng không thể nói là xuất chung. Huống chi, vị nhạc công này lúc biểu diễn đều dùng màn che lại, Trang lão bản cũng không biết tên Khổng gia thiếu này làm sao thấy được vị nhạc công đó nữa.
Nữ nhân mà Khổng gia ác thiếu này vừa ý còn có thể chạy sao? Bất quá lúc đó Khổng gia ác thiếu cũng không định động thủ ngay, mà dặn dò Trang lão bản trông coi kĩ càng, đợi đến tối lại đến lĩnh người, về phần nàng kia có cam tâm tình nguyện hay không, cũng không phải do nàng làm chủ.
Nói trắng ra, cam tâm tình nguyện cũng được, nếu không cam tâm tình nguyện cũng phải cam tâm tình nguyện.
Chỉ mong vị thiếu gia trước mặt này đem nhạc công đi, sẽ không bao giờ đặt chân đến trà lâu này của mình nữa, Trang lão bản thầm cầu nguyện. Trang lão bản cẩn thận hỏi thăm:
- Khổng thiếu, giờ ngài trực tiếp mang người đi hay là. . .
- Gọi nàng đến đàn cho thiếu gia ta nghe đi, ta lên đó. . . Hắc hắc. . .
Khổng gia ác thiếu vẻ mặt đê tiện cười nói.
- Khổng thiếu, mời qua bên này.
Trang lão bản nội tâm nỗi lên một trận ác hàn, thiếu gia này lại muốn ở trước mặt mọi người giở thói lạm dụng uy quyền. Trong lòng mặt dù không biết hắn làm thế nào, nhưng Trang lão bản vẫn rất cung tất kính mời Khổng gia ác thiếu sang một bên, trà quý đồ ăn ngon ùn ùn đưa đến, sau thu sắp xếp tốt mới phân phó nhạc công kia lên sân khấu.
Một lát sau, Câu Lan kéo màn che lên, lập tức một chuỗi tiếng bước chân nhẹ nhàng từ trong truyền ra. Cặp mắt của Khổng gia ác thiếu không khỏi toát ra một chút hào quang.
Hắn cũng là vô tình ý phát hiện ra mị lực của nhạc công kia, tùy rằng nàng che mặt, nhưng dáng người lại ngàn dặm mới tìm được một, mềm mại đáng yêu tự nhiên, nữ nhân được Khổng gia ác thiếu chơi qua không đến một ngàn cũng có tám trăm, đối với việc nhìn nữ nhân cũng có một chút kinh nghiệm tâm đắc. Có thể nói những nữ nhân trước kia nếu so với nhạc công này, chỉ tính riêng dáng người đã không phải cùng một cấp bậc. Khổng gia ác thiếu rất muốn biết sau khi đem quần áo nàng lột sạch thì sẽ có dạng gì.
Còn có cặp mắt kia nữa, nếu nhìn thoáng qua thì rất bình thường, tuy rằng cũng xem như xinh đẹp, nhưng cũng chỉ tương đối thôi.
Thế nhưng có khi trong nháy mắt, đôi mắt kia lại toát ra một vẻ mị lực kinh người, mà khoảng nháy máy này lại bị Khổng gia ác thiếu bắt gặp, trước nay hắn chưa từng thấy qua con mắt nào như vậy, chỉ khẽ liếc qua thôi đã khiến lòng mềm nhũn.
Nhạc công này nhất định là một trang tuyệt sắc! Nếu không sao nàng lại phải che mặt, lúc biểu diễn còn phải kéo màn che?
Đang lúc Khổng gia ác thiếu phóng đoán, tiếng đàn thanh nhã đã theo màn che truyền đến, Khổng gia ác thiếu khẽ nhíu mày, tim bỗng đập nhanh lên.
Đường Phong vốn đang ở bàn bên cạnh uống trà, một bên chăm chú quan sát Khổng gia ác thiếu nhưng lại không nhịn được ngẩng đầu lên liếc sang màn che bên kia.
Tiếng đàn này... có chút kì lạ. Không phải là không dễ nghe, mà là quá hay, mượt mà tự nhiên, nhạc công này nếu không phải quanh năm đều chìm đắm trong tiếng đàn, thì không thể đánh ra ca khúc mĩ diệu như vậy được. Nếu chỉ mượt mà êm tai thì cũng cho qua đi, nhưng Đường Phong rõ ràng cảm giác có chút không ổn, lúc tiếng đàn vang lên phảng phất mang theo một tia năng lượng nhàn nhạt, khiến tim mình nhịn không được mà nảy lên một cái.
Âm Công? Không đúng, đây không phải Âm Công. Đường Phong đã từng thấy qua Âm Công, Thu Tuyệt Âm chính là một cao thủ tinh thông Âm Công, Âm Công nói trắng ra chính đem một thân thực lực của mình gia trì lên âm thanh, có thể vô hình vô dạng tiếng hành công kích. Mà cái tiếng đàn này lại không có chút ba động năng lượng nào.
Chỉ xảy ra trong nháy mắt, loại cảm giác này liền biến mất không thấy nữa, mà chuyển thành tiếng đàn réo rắt khiến người khác chìm đắm trong đó. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Đến cuối cùng, Đường Phong còn cảm thấy có một cỗ dư vị quấn quanh không tan. Nói cho cùng, bản thân Đường Phong đối với nhạc lý dốt đặc cán mai, bất quá chủ nhân khối thân thể này trước đây từng nghiên cứu qua, cho nên Đường Phong xem như được kế thừa một chút tạo nghệ.
Vị nhạc công không biết tên này quả nhiên không đơn giản, trước đây chưa có người nào chơi nhạc lại khiến Đường Phong có cảm giác như vậy cả.
Đường Phong cũng say mê như vậy, những khách nhân bình thường trong trà lâu thì càng không phải nói. Bọn hắn vốn đang có cảm giác như ngồi trên than trên lửa, dù sao tên Khổng gia ác thiếu còn ở đây, nhưng sau khi nghe xong một khúc này thì thần sắc kinh sợ đã dần bình phục, thay vào đó là trở nên vui mừng khôn xiết, nếu không phải Khổng gia ác thiếu còn ở chỗ này, bọn hắn sợ là đã không nhịn được trầm trồ khen ngợi rồi.
- Tốt!
Những người bình thường không dám mở miệng, nhưng Khổng gia ác thiếu lại không kiêng nể gì hô to một câu
- Tiểu cô nương đàn thật không tệ, có hứng thú theo cạnh bổn thiếu gia không? Nếu là ngươi nguyện ý, mỗi tháng thiếu gia ta sẽ cho ngươi ngàn lượng. . .
Lời vừa nói ra, không ít người trở nên xôn xao, Khổng gia ác thiếu mặt lộ vẻ đắc ý, một tháng ngàn lượng, hắn thật không coi vào đâu, chỉ là một lần phá của thôi mà, vốn tưởng rằng nhạc công kia sẽ biết điều, nhưng trong màn che lại rất yên tĩnh, không phát ra chút âm thanh nào.
Khổng gia ác thiếu cười lạnh một tiếng:
- Không trả lời xem như ngươi đã đồng ý, trước tiên gãy cho thiếu gia ta nghe một khúc nữa đi.
Hắn cũng không vội đoạt lấy nàng, lay động nàng từng chút mới thú vị. Tán tỉnh nữ nhân cũng giống như câu cá, Khổng gia ác thiếu trước kia bắt cá đều dùng lưới, chưa thất thủ bao giờ, muốn nữ nhân nào cứ trực tiếp là được. Nhưng hôm nay, hắn lại muốn đổi phương thức, chậm rãi dùng cầu câu, hưởng thụ tư vị trong đó. Đây cũng là nguyên nhân trước đó hắn đến Điểm Hồng Thần để phát tiết.

Vô Thường - Chương #583


Báo Lỗi Truyện
Chương 583/1679