Chương 580: Câu Lan. (Thượng)


Người trẻ tuổi này tay cầm quạt xếp, ngông cuồng tự đại quét mắt một vòng quanh hành lang, miệng nói ra một tiếng xem thường, một chân hung hăng dậm mạnh xuống hành lang, cổ họng giống như cái chiêng thủng bắt đầu phát ra âm thanh:
- Ngươi chết rồi sao mụ Phượng? Nếu chưa chết thì cút ra đây nhanh lên.
Vừa dứt lời, nữ nhân đầy đặn xinh đẹp, thoạt nhìn khoảng chừng ba mươi, chậm rãi từ trên lầu bước xuống, phụ nhân vừa đi vừa sửa sang lại y phục của mình, trên mặt mang theo vẻ tươi cười lấy lòng, người còn đến đã nghe âm thanh quát lên:
- Ai la hét gì thế, ngọn gió nào thổi Khổng thiếu gia ngài tới đây vậy?
Vừa nói xong, mụ Phượng đã vọt tới bên cạnh người trẻ tuổi.
Đường Phong nghe được câu này, khóe miệng nhịn không được khẽ nhếch môi. Xem ra, sách lượt của mình thật chính xác, mới ở đây không bao lâu, chính chủ đã tự động lộ diện.
Đôi mắt của Khổng gia ác thiếu nhìn chằm chằm vào phần ngực trắng như tuyết lộ ra ngoài của nàng, chiếc quạt xếp chọc chọc vào đó, cười dâm tiện nói:
- Mụ Phượng, lại có khách nhân khiến ngươi vừa ý sao?
Mụ Phượng vũ mị trừng mắt liếc Khổng gia ác thiếu một cái:
- Khổng thiếu gia ngài đừng nói đùa nữa, ta giờ đã hoa tàn ít bướm, làm gì có ai để ý đến?
- Mụ Phượng, bộ dáng của người vẫn còn thướt tha lắm.
Khổng gia ác thiếu liếm liếm bờ môi
- Luận công phu trên giường, cả Định Khang thành này ai có thể vượt qua ngươi chứ.
Mụ Phượng bị nói như vậy, nhưng cũng không để ý chút nào, cười tươi như hoa bay phất phới, sóng xuân dập dìu, chuyển đề tài khác nói:
- Khổng thiếu gia ngươi dạo gần đây không thấy tới, hôm nay sao lại nhớ đến nơi này vậy?
- Cái xuân lâu này chính là sản nghiệp của Khổng gia ta, ta thân là thiếu gia đến đây dạo chơi có gì phải vội?
Khổng gia ác thiếu vừa nói xong đã không nhịn được
- Không nói đến nữa, tranh thủ thời gian đem Hồng nhi đến cho ta đi, thiếu gia ta muốn phát tiết.
Sau khi nói xong, Khổng gia ác thiếu quay sang nói với mấy hộ vệ:
- Các ngươi tùy tiện tìm vài người chơi đùa đi, một giờ sau theo bổn thiếu gia đi trà lâu thành tây làm việc.
- Cảm tạ thiếu gia.
Mấy tên hộ vệ kia lập tức nhướng mày vui mừng.
Khổng gia ác thiếu tuy rằng thanh danh không được tốt lắm, nhưng lại rất có năng khiếu phá của, bình thường hộ vệ theo hắn ăn uống chơi gái đánh cuộc gì cũng không cần phải lo nghĩ, cho nên tại Khổng gia, vô số người tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cùng vì muốn cùng vị thiếu gia này lăn lộn..
Một đám người rất nhanh liền tản ra, Khổng gia ác thiếu dưới sự dẫn dắt của tú bà, đi đến một phòng trên lầu ba, mấy tên hộ vệ kia cũng kéo một vài cô nương vào phòng, đến tận lúc này, không khí áp lực trong hành lang mới đột nhiên tan hết, tràng diện vốn đang yên tĩnh liền bị vô số âm thanh huyên náo phá vỡ.
- Kia chính là Khổng thiếu gia nổi tiếng xa gần sao?
Đường Phong nhẹ giọng ghé tai Thúy nhi hỏi.
Thúy nhi hơi gật đầu, lại tách một hạt bồ đào đưa đến miệng Đường Phong, khẽ hé đôi môi đỏ mọng nói:
- Xem ra công tử nhất định là mới tới Định Khang thành rồi, ta không tiện nói nhiều, nếu sau này công tử gặp phải hắn, nhất định phải tránh ra xa một chút.
Thúy nhi lời này là có lòng tốt muốn nhắc nhở, rõ ràng nàng có chút hảo cảm với Đường Phong, nếu không sao lại nói sau lưng ông chủ mình như vậy chứ.
- Ngươi rất sợ hắn?
Đường Phong tiếp tục hỏi
- Nghe nói hắn rất xấu, đúng không?
Thúy nhi cười lớn một tiếng:
- Công tử, chúng ta không nói đến vấn đề này được chứ?
- Hắn từng khi dễ ngươi sao?
Đường Phong hùng hổ dọa người.
- Không có. . .
Thúy nhi lập tức hoảng sợ, cúi đầu nói:
- Chúng ta đều sợ hắn. Đã có vài tỷ muội chết trên tay hắn, năm trước thì có năm người, năm nay cũng chết mất ba người rồi, mỗi một tỷ muội bị Khổng thiếu gọi cùng qua đêm, ngày hôm sau liền không tỉnh lại được nữa. Chừng một năm nay, Hồng nhi tỷ tỷ tiến vào Điểm Hồng Thần, Khổng thiếu gia rất ưa thích nàng, nên mới hạ thủ lưu tình, nhưng dù vậy, Hồng nhi tỷ tỷ mỗi lần phục thị Khổng thiếu gia xong, thì vài ngày liền không động thân nỗi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
- Thiếu gia này thoạt nhìn yếu đuối, thân thể hao hụt, sao sức chiến đấu lại mạnh mẽ vậy
Đường Phong thực có chút kinh ngạc.
Thúy nhi sững sờ, lập tức hiểu ra Đường Phong đang nói đến chuyện gì, cười khổ lắc đầu nói:
- Không phải như vậy, Khổng thiếu gia hắn. . . Không giống những nam nhân khác, hắn thích nghe tiếng kêu rên, cùng tiếng cầu xin tha thứ thảm thiết của nữ nhân, cho nên hắn thường xuyên dùng roi da đánh những tỷ muội phục thị hắn, hơn nữa còn dùng châm đâm, lấy đao cắt. . . Chúng tỷ muội cũng vì thế mà chết đi.
- Biến thái
Đường Phong cùng Linh Khiếp Nhan trăm miệng một lời mắng một câu.
- May mắn.
Thúy nhi miễn cưỡng tươi cười
- Mấy tháng gần đây, Khổng thiếu gia hình như đã chán ngấy gái lầu xanh bọn muội, nên số lần tới rất ít.
Chinh phục nữ tử lầu xanh quả thật không có cảm giác thành tựu gì cả, lấy tâm lý hư hỏng hay thay đổi của Khổng gia ác thiếu, chắc sẽ thích một số phụ nữ đã có chồng, hoặc cưỡng đoạt con gái nhà người khác hơn.
- Công tử. chúng ta không nói những chuyện này nữa, tối nay ngươi lưu lại được không?
Thúy nhi cười duyên một cái, bên khóe miệng hiện ra một má lúm đồng tiền nho nhỏ đáng yêu.
- Sợ là không được.
Đường Phong thật thà nói.
Ánh mắt Thúy nhi thoáng trở nên ảm đạm u oán.
- Ta còn có việc cần làm, đợi khi xong xuôi thiếu gia ta lại đến sủng hạnh ngươi.
Đường Phong thò tay xoa bóp khuôn mặt nàng, nói dối một câu.
Thúy nhi lúc này mới nhẹ nhàng cười cười, gật đầu nói:
- Vậy Thúy nhi xin cung kính đợi đại giá của công tử.
Lòng của cô bé này tựa như gương sáng, tiếp xúc qua không ít nam nhân, biết rõ lúc nam nhân nói dối là có dạng gì. Đường Phong nói như vậy, nhất định là sẽ không quay lại tìm nàng nữa, bất quá nàng chỉ là một cô nương lầu xanh, vốn không có kì vọng gì với nam nhân cả, chỉ có điều biểu hiện hòa nhã tối nay của Đường Phong khiến nàng cảm thấy có hứng thú.
Đương Phong một bên cùng Thúy nhi nói giỡn nói chuyện phiếm, một bên dẫn dắt câu chuyện.
Vừa rồi tên ác thiếu Khổng gia kia trước khi rời đi đã nói với mấy tên hộ vệ, một giờ sau sẽ đến trà lâu thành Tây làm việc.
Đường Phong đối với bọn họ muốn làm chuyện gì cũng không thấy hứng thú lắm, thứ hắn hứng thú chính là tính mệnh của tên ác thiếu này. Đợi lát nữa trước hắn đi trà lâu thành Tây, Đường Phong liền đến sớm một chút, tìm xem địa phương nào thuận tiện để ra tay.
Thực lực của mấy tên hộ vệ kia cũng không cao lắm, đại khái chỉ tầm Huyền giai thượng phẩm, đối với Đường Phong không hề có bất kỳ uy hiếp nào, chỉ là giết người trong thành, tự nhiên cẩn thận là trên hết.
Dưới những lời dẫn dắt hữu ý vô ý của Đường Phong, Thúy nhi liền đem tất cả tình huống cơ bản tại Định Khang thành nói qua một một lần, đương nhiên trà lâu ở thành Tây cũng không ngoại lệ.
Thành tây có hai trà lâu, phân biệt thuộc về sản nghiệp của hai đại gia tộc. Chỉ có điều phương thức kinh doanh của hai trà lâu này lại có chút bất đồng, một trà lâu vô cùng đơn giản, phục vụ cho một số người có khuynh hướng thanh tịnh uống trà nói chuyện phiếm sử dụng, cấp bậc của trà lâu này tương đối cao, không phải ai cũng có thể tùy tiện vào được.

Vô Thường - Chương #580


Báo Lỗi Truyện
Chương 580/1679