Chương 577: Nghe ngóng tin tức. (Thượng)


- Trừ người dưới mười tuổi, muốn muốn gia nhập Đại Tuyết Cung thì nên làm thế nào?
Đường Phong tiếp tục hỏi.
Điếm tiểu nhị cười hắc hắc, cũng không có trả lời, chỉ nhìn Đường Phong.
Đường Phong rất tinh minh, sao lại không hiểu ý hắn được chứ? Giả vờ thò tay vào túi quần, đang muốn móc ra một tấm ngân phiếu nện lên bàn một phát để ra vẻ là người có tiền, thế nhưng động tác không khỏi dừng lại một chút.
Không có tiền, Đường Phong đột nhiên nhớ đến vấn đề này, lúc trước mình từ chỗ đó lấy ra một xấp ngân phiếu, sau khi mua này nọ đã không còn lại bao nhiêu, sau khi cùng hai người Phi Tiểu Nhã trở về từ trên biển liền hết sạch, có thể nói giờ trên người hắn không còn một cắt.
Thật ức chế
Bất quá không chỉ có ngân phiếu mới đáng giá, trong Mị Ảnh trong không gian của Đường Phong cũng có thiếu vàng bạc trang sức, đều là cướp bóc từ sản nghiệp của Lưu Vân tông.
Lục lọi thật lâu, Đường Phong mới xuất ra một vòng tay bằng vàng đặt lên mặt bàn, ánh mắt của điếm tiểu nhị lập tức sáng lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào nó, từ cổ họng truyền ra tiếng ừng ực.
- Chỉ cần tin tức của ngươi có giá trị, thứ này liền thuộc về ngươi.
Đường Phong nhàn nhạt nói, chiếc vòng tay dưới cái búng của hắn liền phát ra âm vang, ngay cả âm thanh cũng dễ nghe như vậy.
Điếm tiểu nhị lập tức tiếp lời nói:
- Không dối gạt khách nhân, muốn gia nhập Đại Tuyết Cung thật ra rất khó khăn, đệ tử Đại Tuyết Cung ngoài cô nhi do bọn hắn tìm kiếm bồi dưỡng từ nhỏ ra, còn lại cơ bản đều thuộc những thế lực gia tộc quản lý Đại Tuyết Cung tuyển chọn và đề bạt, Đại Tuyết Cung sẽ không tiếp nhận bất cứ thành viên nào bên ngoài, trừ phi do người có danh khí lớn tiến cử, khách nhân ngươi nếu không thuộc loại này, việc gia nhập Đại Tuyết Cung sợ rằng phi thường khó khăn.
Khuôn mặt Đường Phong không chút thay đổi, vẫn chăm chú nhìn điếm tiểu nhị. Những tin tức này với hắn không có bất kỳ giá trị nào cả, dù điếm tiểu nhị không nói, hắn cũng từ trong trí nhớ của bốn sát thủ Đại Tuyết Lâu biết được. Bốn tên sát thủ của Đại Tuyết lâu này tuy quanh năm đều ở tại Đại Tuyết Cung, chỉ nào cần giết người mới ra ngoài dạo chơi, nhưng đối với mấy cái kiến thức cơ bản này vẫn rất rõ.
Chỉ là Định Khang thành này đối với bốn người bọn họ cũng có chút lạ lẫm, dù sao bình thường bọn họ cũng không đến đây làm gì, nếu không đã đỡ đi một khoản hỏi thăm tin tức này rồi.
Nhưng dù đã hiểu rõ những tin tức này, Đường Phong cũng không biết phải làm sao. Thông qua tuyển chọn và đề bạt của những gia tộc thuộc sở hữu của Đại Tuyết Cung để tiến vào? Không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào bọn hắn mới ngó tới mình, mà trong Đại Tuyết Cung, người có tiếng nói duy nhất mà Đường Phong nhận thức chính là Tạ Tuyết Thần, tìm hắn hỗ trợ khác nào đi chịu chết.
Nhìn thần sắc của Đường Phong, viên tiểu nhị thật sự có chút buồn bực, hắn biết rõ những tin tức này của mình không thể làm cho đối phương thoả mãn được, nói cách khác, cũng không thể đổi lấy chiếc vòng vàng xa xỉ kia.
- Còn gì nữa không?
Đợi cả nửa ngày, sau khi thấy gã tiểu nhị cau mày đau khổ suy tư, nhưng không thấy động tĩnh gì, Đường Phong mới mở miệng hỏi.
Điếm tiểu nhị cười khổ một tiếng:
- Khách nhân xin thứ lỗi, tiểu nhị ta chẳng qua một người bình thường, hiểu biết đối với quái vật khổng lồ như Đại Tuyết Cung thật không nhiều.
Xem ra không thể khai thác thêm điều gì từ hắn rồi, bất quá Đường Phong chủ ý cũng không phải là gia nhập Đại Tuyết Cung, hắn chỉ cần trà trộn vào đi được, cho nên vờ vịt buồn rầu một lát, lại nói:
- Xem ra thực sự không có biện pháp, Đại Tuyết Cung quả nhiên không thể tùy tiện gia nhập được. Bất quá ta từ nơi xa xôi đến nơi này một chuyến, cũng không thể tay không đi về được.
Điếm tiểu nhị vễnh tai lên cẩn thận lắng nghe, tuy nhiên không biết khách nhân trước mặt nói lời đó là có ý gì, nhưng hắn lại nghe ra một chuyện, đó là mình vẫn có cơ hội cầm được chiếc vòng vàng kia.
- Nếu đã không cách nào gia nhập Đại Tuyết Cung, đành thì lùi một bước, nếu có biện pháp gì có thể vào xem, vậy tốt xấu gì cũng xem như được chiêm ngưỡng tư thế oai hùng của thế lực lớn thứ hai Lý Đường một chút. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Quả nhiên đúng như điếm tiểu nhị đoán, Đường Phong trực tiếp hỏi ra vấn đề.
Điếm tiểu nhị lập tức trở nên kinh hoảng, mở miệng nói:
- Khách nhân ngài ngàn vạn lần không thể xằng bậy, nếu không có người dẫn đường, chỉ cần tới gần phương viên của Đại Tuyết Cung ba mươi dặm cũng sẽ bị đánh chết.
- Cho mới cần ngươi hiến kế.
Đường Phong vừa châm cho mình một chén rượu vừa mở miệng nói.
Điếm tiểu nhị liền trở nên vui vẻ, lúc nãy hắn bày ra bộ dạng như vậy, chính là muốn hấp dẫn Đường Phong mắc câu, loại tiểu nhân vật giống như bọn hắn quanh năm lăn lộn trên phố xa, loại khách nào chưa từng gặp qua, đã sớm luyện được nhãn lực nhìn mặt nói chuyện, biết rõ lúc nào nên làm ra biểu lộ nào, nên nói những gì mới có thế khiến con mồi mắc câu.
- Khách nhân ngươi hỏi ta vấn đề này xem như đúng người rồi.
Trên mặt điếm tiểu nhị tràn đầy vẻ tự hào
- Nếu chỉ muốn tiến vào Đại Tuyết Cung chiêm ngưỡng một chút, cũng không phải là không có cách, chỉ có điều còn cần. . .
Vừa nói, điếm tiểu nhị vừa chà xát đầu ngón tay.
- Việc này không cần ngươi phải lo.
Đường Phong đương nhiên biết hắn có ý gì.
- Tiểu nhân đã nhiều chuyện rồi.
Tiểu nhị khách điếm khiêm tốn cười cười
- Nội đệ tử của Đại Tuyết Cung hơn vạn người, mỗi tháng nhu cầu với vật chất rất là khổng lồ, vì thế, mỗi tháng các gia tộc tại Định Khang thành đều vận chuyển một số lượng lớn vật tư tiến về Đại Tuyết Cung, cho nên đây cũng là cơ hội duy nhất để ngoại nhân có thể tiến vào Đại Tuyết Cung, khách nhân ngươi nếu muốn tiến vào nhập Đại Tuyết Cung ngắm cảnh, cần xuống tay từ nhưng gia tộc này, chỉ cần có thể mua được người quan sự của bọn hắn, mang nhiều thêm một người tiên vào chỉ là chuyện nhỏ.
Người của Đại Tuyết Cung có thể xem là ác nhân, có rất nhiều người giết người như ngóe, nhưng bọn hắn cũng muốn sinh tồn, nếu muốn vật tư cung ứng để sinh tồn, đương nhiên sẽ không làm ra chuyện mổ gà lấy trứng, Định Khang thành sở dĩ có thể phát triển thành quy mô lớn mạnh như vậy, cũng là do có Đại Tuyết Cung ở cạnh nâng đỡ.
Mà tất cả các thế lực gia tộc trong Định Khang thành, đều phải phụ thuộc vào Đại Tuyết Cung để sinh tồn, mỗi tháng tự nhiên phải dâng đồ lên cho Đại Tuyết Cung rồi.
Điếm tiểu nhị nói những tin tức này cùng với Tiếu thúc lúc trước không khác nhau lắm, chỉ là càng thêm kĩ càng thôi.
Đường Phong lại hỏi:
- Như vậy trong khoảng thời gian này, gia tộc nào cần phải dâng đồ?
- Cả Định Khang thành có ngũ đại gia tộc, nếu như ta nhớ không lầm thì qua ba ngày nữa, Khổng gia phải vận chuyển đồ tiến vào Đại Tuyết Cung.
Nói đến Khổng gia, trong mắt điếm tiểu nhị rõ ràng hiện lên một tia kiêng kị, không cần phải nói, gia tộc này tại Định Khang thành xem như là một phương hào kiệt, không phải người nào cũng có thể đánh chủ ý.

Vô Thường - Chương #577


Báo Lỗi Truyện
Chương 577/1679