Chương 575: Giải thưởng. (Thượng)


Có Tiếu thúc mang theo, tốc độ của Đường Phong so với tự thân phải nhanh hơn gấp bội, nhưng dù như thế, cũng đi mất trọn vẹn ba ngày thời gian, mới đến được địa phương cách Đại Tuyết Cung gần trăm dặm.
Đến đây, Tiếu thúc cũng không dám xâm nhập sâu hơn nữa.
- Phong thiếu, quãng đường còn lại phải dựa vào ngươi rồi. Lão Thang ta tuy rằng hơn mười năm không xuất hiện, nhưng cũng khó mà cam đoan có người nào nhận ra không nữa.
Phía trước có một thành trì, chính là thế lực của Đại Tuyết Cung, nếu ngươi muốn lẻn vào Đại Tuyết Cung, không ngại ra tay từ chỗ đó. Theo ta được biết, mỗi tháng Đại Tuyết Cung đều vận chuyển đến tòa thành kia đại lượng vật tư.
- Tốt.
Đường Phong gật gật đầu, trên đường đi hắn đã nghĩ phải làm thế nào mới lẻn vào Đại Tuyết Cung được, biện pháp tốt nhất tất nhiên là dùng Dĩ Giả Loạn Chân biến thành một đệ tử của Đại Tuyết Cung, như vậy có thể nghênh ngang mà đi vào. Nhưng cách đó trước tiên nhất định phải giết một đệ tử Đại Tuyết Cung, ở loại địa phương này muốn lén lút giết một đệ tử Đại Tuyết Cung, đâu phải là chuyện đơn giản.
Bất quá có Tiếu thúc cung cấp manh mối này, Đường Phong lập tức suy tính ra một phương án không tệ.
- Một đường cẩn thận.
Thang Phi Tiếu cực kỳ nghiêm túc dặn dò một tiếng.
Đường Phong khoát khoát tay, không quay đầu lại mà hướng đến phương vị của tòa thành trì kia đi tới.
Nơi này là phía Nam của Lý Đường đế quốc, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình, ngay cả không khí cũng trong lành hơn không ít, căn bản không phải địa phương như Ô Long bảo có thể sánh bằng.
Tại Ô Long bảo, trừ mặt trời chói chang cùng gió biển tanh tưởi ra, cũng chỉ còn lại biển cả vô biên vô hạn cùng bãi cát mềm mại, tuy đây là hai hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau, nhưng Đường Phong không thể nghi ngờ càng thích cái thứ hai hơn.
Ven đường cây cối xanh um tươi tốt, ngọn gió thổi qua, tạo nên một mảng hải dương màu lục, còn có vô số loại cây không biết tên thỏa chí mọc tùy ý, không khí chảy xuôi một hương thơm nhàn nhạt, ong bướm khẽ dập dìu, ở đây quả thật thư thái như được đến tiên cảnh nhân gian.
Thật không biết nha đầu Phi Tiểu Nhã kia làm sao có thể chịu được quanh năm sống bên bờ biến, chỗ đó muốn bao nhiêu cằn cỗi thì có bấy nhiêu, sao bằng được với phong cảnh như thơ như vẽ ở phương Nam này được?
Đường Phong cảm thấy nếu bảo chủ đại nhân ở lại phía Nam một thời gian ngắn, làn da của nàng khẳng định sẽ trắng nõn mềm mại như mỡ dê vậy, bảo chủ đại nhân có dáng người bốc lửa, bộ dáng cũng thuộc hàng nhất lưu, duy chỉ có làn da là rất không hợp quan niệm thẩm mỹ của Đường Phong, bất quá cũng không sao, chỉ cần kế hoạch lần này thành công, nàng có thể trở thành Đại Tuyết Cung cung chủ, từ nay về sau có thể ở chỗ này rồi.
Nghĩ như vậy, Đường Phong lại đột nhiên không nhịn được rùng mình một cái, thầm nghĩ thiếu gia ta quan tâm nàng nhiều như vậy làm gì? Nữ nhân điên kia vốn bám lấy mình không buông, nếu làn da nàng trở nên trắng nõn, vậy thiếu gia ta sao có thể cản được mị lực của nàng nữa?
Lắc đầu xua đi suy nghĩ vẩn vơ này, Đường Phong tay khẽ vịn chòi hóng mát, mắt hướng phía trước quan sát, chừng hơn mười dặm có một tòa thành trì nguy nga, sừng sững đập vào mắt, đây chính là toàn thành Tiếu thúc nói ban nãy.
Phía trên tường thành chính rắn chắc là nét chữ như rồng bay phượng múa được điêu khắc thành hai chữ: Định Khang.
Đường Phong đứng đó nhìn cửa thành cao đến hơn đến bảy tám trượng, lần đầu cảm nhận được cái gọi là phong thái của thành phố lớn, ta kháo, Định Khang thành thật có chút không hợp lẽ thường a.
Cửa thành được một loại thuốc màu không biết tên tạo thành màu đỏ tươi, giống như một con cự thú há chiếc miệng lớn của mình hướng người mà nuốt, mặc dù đã trải vô số thời gian năm tháng, nhưng nó vẫn y nguyên không chút nào tổn hại, trong cửa thành người qua lại hối hả, chen chúc nhau, còn chưa vào thành, thanh âm la hét ồn ào đã tràn ngập bên tại Đường Phong.
Phía trước tường thành còn có một con sông đào rộng hơn ba trượng để bảo vệ thành, nước sông thanh tịnh lưu chuyển nhẹ nhàng, thậm chí còn thấy được không ít những chú cá béo mập vui đùa dưới lòng sông.
Đường Phong tự cho mình không phải là hạng Hai lúa chưa từng biết sự đời, hơn một năm nay cũng đã đi qua không ít thành trì, nhưng không có một thành trì nào có thể đánh đồng với Định Khang thành trước mặt. Ước chừng, diện tích tổng thể của nó phải lớn gấp ba lần Tĩnh An thành, thậm chí còn hơn nữa.
Đường đi rộng lớn sạch sẽ, hai bên đường sừng sững những kiến trúc muôn hình muôn vẻ, các ngành các nghề đã bám rễ tại tòa thành trì này biết bao đời, chúng nhân muôn hình muốn vẻ, long ngư hỗn tạp, cả Định Khang thành phi thường náo nhiệt.
Không hổ là thành trì phụ cận của Đại Tuyết Cung, mức độ phồn vinh căn bản không phải những thành trì phụ cận các môn phái khác có thể sánh bằng.
Đường Phong chú ý đến một sự kiện, cửa thành kia rõ ràng có người tra xét những đoàn người mới lui tới, nếu phát hiện có người khả nghi sẽ lập tức bị kéo sang một bên chất vấn, những người phụ trách xem xét kia thực lực thấp nhất cũng là Địa giai.
Đây là người của Đại Tuyết Cung, dù sao Định Khang thành cách Đại Tuyết Cung gần như thế, Đại Tuyết Cung đương nhiên sẽ không để ai muốn vào thì vào được. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đường Phong thầm nghĩ may là thiếu gia ta trước đó đã chuẩn bị ổn thỏa. Cải biến dung mạo mình một chút, nếu không quả thật có chút phiền phức.
Kỳ thật diện mạo của Đường Phong cũng không có bao nhiêu người biết rõ, trước kia trên địa bàn của Cự Kiếm Môn tuy rằng tàn sát bừa bãi thật lâu, cùng Lưu Vân tông, Tứ Tông đám người đại chiến một hai tháng, nhưng những người trông thấy đều đã chết mất bảy tám phần, những người không chết cũng không thể đến chỗ này được.
Lần trước tại Ô Long bảo tuy cùng Tạ Tuyết Thần chạm mặt, nhưng vị cung chủ Đại Tuyết Cung này tự nhiên sẽ không hạ mình chạy đến đây giữ cửa thành rồi.
Bất quá, cẩn thận dùng thuyền vạn năm a, Đường Phong trước khi vào thành đã cải biến dung mạo, dung mạo hiện tại của hắn là một đệ tử Cự Kiếm Môn bình thường chỉ có thực lực Huyền giai, khuôn mặt bình thường, thuộc loại gặp qua liền quên, thực lực của Đường Phong đã là Địa giai, duy trì dung mạo của một tên Huyền giai, ít nhất cũng có thể duy trì cả ngày.
Thu thập tâm tình, theo đoàn người đông đúc chậm rãi đi đến cửa Khang thành, Đường Phong cảm giác vài đạo ánh mắt chú ý đến bản thân, sau khi liếc thật sâu, lập tức chuyển sang chỗ khác.
Thuận lợi thông qua cửa thành, bước vào nội thành Định Khang, Đường Phong nhẹ nhàng thở ra một hơi, đang lúc chuẩn bị nhìn hai bên một chút, bỗng nhiên xuất hiện một đám người vây quanh một góc tường thành chỉ trỏ, tiếng nghị luận náo nhiệt từ miệng đám người kia truyền ra, Đường Phong ẩn ẩn nghe được cái gì mà Đại Tuyết Cung trưởng lão, hai trăm vạn các kiểu.
Tò mò, Đường Phong đi đến phía sau đám người, nhón chân nhìn tới.
Nhãn lực của Đường Phong rất sắc bén, chỉ liếc một cái liền thấy được trên khối trên tường thành kia có dán ba tờ bố cáo, trên đó có vẻ bộ dáng của ba người.

Vô Thường - Chương #575


Báo Lỗi Truyện
Chương 575/1679