Chương 574: Mục tiêu: Đại Tuyết Cung.


Đường Phong lòng thầm nghĩ, vừa lén nhìn Tiếu Nhất Diệp, vừa chậm rãi vươn tay, nhưng không ngờ, một tay kia của Tiếu Nhất Diệp vốn vẫn giấu trong tay áo lại đột nhiên giống như độc xà bắn nhanh ra ngoài, trực tiếp giang rộng năm ngón tay, mãnh liệt đánh tới năm đầu ngón tay của Đường Phong.
Ngay khi mười đầu ngón tay chạm vào nhau, Đường Phong rõ ràng cảm giác được một cỗ đau đớn âm ĩ, theo đầu ngón tay mãnh liệt truyền tới, nội tâm khẽ run lên, hai chân không tự chủ được lui về sau vài bước.
Diệp Dĩ Khô vỗ bàn một cái, đang muốn làm ra động tác, nhưng rồi lại dừng lại, chỉ lạnh lùng quan sát Tiếu Nhất Diệp.
Đường Phong liên tiếp lui lại mấy bước, lúc này mới giữ vững được thân hình, xòe tay phải ra đặt ngang trước mặt, nhưng một màn xuất hiện trước mắt lại khiến hắn không biết phải làm sao. Bởi vì trên năm móng tay của mình, vậy mà xuất hiện năm đồ vật màu trắng, mà những cái này lại phảng phất như có sinh mệnh, khẽ oanh động trên đầu ngón tay, sau đó lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Cùng lúc đó, Đường Phong cảm giác được năm đồ vật có sinh mệnh kia đang ẩn nấp trong đầu ngón tay của mình.
Hai đại Sát Thần nhìn qua Tiếu Nhất Diệp thần sắc đầy vẻ kinh ngạc, bọn hắn đương nhiên biết rõ Tiếu Nhất Diệp vừa rồi đã làm chuyện gì.
- Đây gì vậy?
Đường Phong ngẩng đầu hỏi, cẩn thận cảm thụ một phen, thấy năm đầu ngón tay của mình trừ có một chút lạnh buốt ra, cũng không có gì bất ổn cả.
Tiếu Nhất Diệp cười quái dị khặc khặc hai tiếng, ngọn đèn dầu bên cạnh cũng theo vậy mà khẽ lập lòe..., lộ ra một vẻ âm trầm quỷ dị vô cùng.
- Khô Tàn xà, một loại dị xà khiến ta tổn hao tinh lực cả đời mới nuôi được.
Tiếu Nhất Diệp mở miệng giải thích nói.
- Xà?
Sắc mặt Đường Phong lập tức trở nên xanh mét.
- Không muốn sao?
Tiếu Nhất Diệp liếc xéo lấy Đường Phong
- Năm đầu dị xà này mặc dù nhỏ, nhưng mỗi một đầu đều có năng lực đánh chết Thiên giai cao thủ trong nháy mắt, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể đem chúng cấy vào trong cơ thể địch nhân mới được.
Nghe xong lời này, Đường Phong lập tức gật như gà mổ thóc
- Muốn, ta muốn a. Chỉ là. . . Trên đời này lại có loại xà nhỏ như vậy sao?
Năm đoàn bạch sắc oánh động trong móng tay mình ban nãy, có lẽ chính là Khô Tàn Xà không sai vào đâu được, nếu thật là vậy, loại xà cũng thật sự là quá nhỏ đi, nếu không nhìn kĩ thì giống như không có gì cả.
- Có độc hay không thế?
Đường Phong lo lắng hỏi một câu.
- Không có độc, mỗi ngày chúng chỉ cần một chút huyết dịch cùng cương khí của người là có thể sống sót rồi. Ta nuôi chúng ba mươi năm, nhưng mấy tháng trước mới hoàn toàn trưởng thành
- Nếu không có độc thì làm sao có thể đánh chết Thiên giai cao thủ trong nháy mắt?
Đường Phong thật có chút không rõ, thông thường độc xà càng nhỏ thì độc tính càng mạnh, Đường Phong vốn cho rằng Khô Tàn xà này dựa vào độc tính để giết người, nhưng giờ xem ra không phải như vậy.
- Chúng có một chút năng lực đặc thù, đối với cương khí cùng máu tươi phi thường mẫn cảm, một khi chúng ngửi được mùi máu tươi cùng cương khí khí tức khác với "kí chủ", sẽ lập tức lần theo nơi phát ra khí tức này, nhanh chóng tiến vào thân thể người khác, trước tiên là phá đi tâm mạch, sau đó lập tức hủy đan điền. Cho nên, nếu ngươi muốn dựa vào chúng để đánh chết Thiên giai cao thủ, nhất định phải tiếp xúc với da thịt đối phương.
- Để một gia hỏa như vậy chạy loạn trong thể nội, nếu không bức nó ra ngoài, vậy thì thật là chết không có chỗ chôn.
Đường Phong sợ hãi hỏi thăm:
- Chúng sẽ không công kích cả ta chứ?
- Khó mà nói, cho nên ngươi cần phải học được làm sao để khống chế chúng.
Tiếu Nhất Diệp đáp.
Đường Phong nói tiếp:
- Vậy còn chờ gì nữa, nhanh đem phương pháp khống chế chúng dạy cho ta. Thiếu gia ta không muốn bị thứ này giết chết đâu
Phương pháp khống chế năm đầu Khô Tàn xà này thật ra rất đơn giản, bình thường chúng sẽ không công kích "kí chủ", vì chúng không thể nào lộ ra ngoài không khí, một khi lộ ra chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ, cho nên chỉ cần khiến chúng hiểu rõ ai là chủ nhân là được rồi. Tiếu Nhất Diệp dạy dỗ chúng ba mươi năm, vừa rồi dùng cương khí của bản thân vây lấy đưa chúng vào nội thể Đường Phong, chúng đương nhiên rất yên ổn. Chỉ khi nào cương khí của Tiếu Nhất Diệp biến mất thì Đường Phong sẽ gặp xui xẻo rồi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Trước khi cương khí của Tiếu Nhất Diệp biến mất, Đường Phong cần phải học được phương pháp khống chế năm đầu tiểu xà quỷ dị này, cũng cần phải thành công khiến cho năm tiểu gia hỏa này quen thuộc cương khí cùng huyết dịch của mình. Bởi chỉ có vậy, chúng mới không có uy hiếp gì đến bản thân nữa.
Bất quá nói đi thì cũng phải nói lại, năm đầu Khô Tàn xà này tuy rằng cường đại, nhưng cũng phải dựa vào thực lực Đường Phong nữa, nếu hắn không thể đem Khô Tàn xà cấy vào cơ thể địch nhân, Khô Tàn xà sẽ không có tác dụng gì cả.
Tổng thể mà nói, đây cũng là một phần đại lễ! Dù sao Tiếu Nhất Diệp người ta hao phí ba mươi năm mới có thể nuôi dưỡng bọn nó thành như vậy.
Làm xong những chuyện này, sắc trời đã sắp sáng. Mọi người trong phòng còn chưa tản đi, Tiếu thúc hỏi:
- Phong thiếu, ngươi khi nào thì xuất phát?
- Hiện tại liền đi thôi
Đường Phong hiểu rõ binh quý thần, Tạ Tuyết Thần tuy rằng hơn mười ngày trước bị trọng thương, nhưng nếu là nếu không nắm chặt điểm này, thương thế của hắn sẽ rất nhanh khỏi. Hơn nữa lần này đi Đại Tuyết Cung, còn quá nhiều sự tình cần phải xử lý.
- Ta tiễn ngươi một đoạn đường
Thang Phi Tiếu gật gật đầu.
- Tiểu Nhã bên kia, còn phải làm phiền các ngươi giải thích thêm.
Đường Phong hiểu rõ mình một khi biến mất, bảo chủ đại nhân nhất định sẽ truy rõ nguyên do, nếu biết mình đi làm chuyện nguy hiểm như vậy, nói không chừng nàng sẽ ôm cái đầu nóng đuổi theo. Đây cũng không phải là chuyện Đường Phong nguyện trông thấy.
- Ta sẽ nói với nàng.
Tuyết Nữ khẽ thở dài một cái, tiến lên nắm chặt tay của Đường Phong, trên mặt tràn đầy vẻ ân cần cùng lo lắng, nhẹ giọng nói:
- Phong nhi, ngươi là nam nhân, con đường mình lựa chọn ta sẽ không can thiệp, nhưng ngàn vạn phải nhớ cẩn thận, nếu thật sự nguy hiểm, thì phải thuận thế thu tay ngay.
- Ân
Đường Phong gật gật, ngẩng đầu lên nhìn sắc trời nói:
- Không còn sớm nữa, ta nên tranh thủ thời gian, các vị bảo trọng.
Sau khi nói xong lại đột nhiên như nhớ tới cái gì, mở miệng nói:
- Nếu ta thăm dò được nơi hạ lạc của lão Cung Chủ, vậy làm sao để thông tri các ngươi đây
- Hai vị lâu chủ của Phi Tuyết sẽ biết tìm ta nơi nào.
Tiếu Nhất Diệp xoa xoa cái trán, xem ra hắn hẳn là chuẩn bị lấy thân rình hổ.
Việc nên hỏi đều đã hỏi, còn lại chính là phải dựa vào bản thân thôi, Đường Phong đột nhiên cảm thấy trọng trách trên vai mình cũng không nhẹ a.
Cùng hai người Tiếu thúc bay ra khỏi Ô Long bảo, xuôi về phương nam mà đi.
Thang Phi Tiếu còn tưởng rằng Đường Phong không biết được Đại Tuyết Cung ở địa phương nào, trên đường đi giảng giải cụ thể vị trí Đại Tuyết Cung cho hắn, nhưng Đường Phong lại không đếm xỉa tới gật đầu lấy lệ, kỳ thật hắn chỉ cần cẩn thận quan sát trí nhớ của bốn âm hồn kia một chút là được rồi, chỉnh thể Đại Tuyết Cung cùng với Yên Liễu Các của hắn không khác nhau nhiều lắm, có điều cái trước lại lớn hơn nhiều a.

Vô Thường - Chương #574


Báo Lỗi Truyện
Chương 574/1679