Chương 572: Tam tông nhị lâu. (Thượng)


Tuyết Nữ chậm rãi lắc đầu, dù lấy thực lực linh giai của nàng, cũng không phát hiện chút sơ hở nào.
- Vậy thì đi.
Thang Phi Tiếu vẫn đang gõ nhịp, liền nghiêm túc nhìn qua Đường Phong
- Phong thiếu, xác minh năng lực này của người không phải là để thỏa mãn lòng hiếu kì của chúng ta, mà là hiện tại chúng ta muốn ủy thác ngươi đi làm một chuyện, chuyện này chỉ sợ chỉ có ngươi sau khi đã cải biến dung mạo mới làm được thôi.
- Chuyện gì?
Sắc mặt Đường Phong liền trở nên nghiêm túc.
- Lẻn vào Đại Tuyết Cung
Thang Phi Tiếu trầm giọng nói
Đường Phong mắt hơi híp lại, tuy hắn biết rõ hai đại Sát Thần muốn mình hỗ trợ nhất định không phải chuyện nhỏ, nhưng không nghĩ được rằng lại là chuyện này.
- Cái này không được.
Đường Phong còn chưa đáp ứng, Tuyết Nữ đã đứng lên, ngữ khí như chém đinh chặt sắt, không chút nghi ngờ
- Đại Tuyết Cung tốt xấu cũng là thế lực lớn thứ hai ở Lý Đường, dù là ta năm đó lẻn vào cũng cửu tử nhất sinh, bị hai nhà các ngươi liên hợp truy đuổi một ngày một đêm, Phong nhi tuy rằng có thể cải biến dung mạo của mình, nhưng vạn nhất xảy ra sơ suất gì, hắn làm sao có thể tự bảo vệ mình đây?
- Những chuyện này chúng ta đều đã nghĩ qua, cho nên mới muốn xác nhận Phong thiếu cải biến dung mạo của mình như thế nào.
Thang Phi Tiếu gật gật đầu
- Chúng ta tất nhiên không hi vọng Phong thiếu mạo hiểm, lần này mời toàn bộ các ngươi đến, chính là muốn ra mặt nói cho các ngươi chuyện này, về phần kết quả ra sao, còn do Phong thiếu tự mình làm chủ.
- Vốn không cần phiền toái như vậy, tứ đại sát thủ đỉnh phong của Đại Tuyết lâu đã vẫn lạc tại Ô Long Bảo, Tạ Tuyết Thần lại bị Phong thiếu phế mất một cánh tay, có thể nói Đại Tuyết Cung hiện tại Thiên giai thượng phẩm cao thủ đã thiệt hại hơn một nửa, nếu không có Âu Dương tiên sinh, mấy người chúng ta cũng có thể đem Tạ Tuyết Thần giết cho vãi đái ra quần.
Thang Phi Tiếu cười khổ một tiếng
- Nhưng có một số nguyên nhân, khiến chúng ta không thế mạo hiểm như thế được.
- Nguyên nhân gì?
Đường Phong vừa hỏi vừa ngồi xuống, ngón tay khẽ gõ thành ghế, nội tâm tính toán nếu mình mượn năng lực Dĩ Giả Loạn Chân lẻn vào Đại Tuyết Cung hơn nữa còn không bị ai phát hiện thì khả năng lớn bao nhiêu.
- Lão cung chủ có khả năng còn chưa chết, mà bị Tạ Tuyết Thần giam cầm.
Thang Phi Tiếu đáp
- Tạ Tuyết Thần có tấm át chủ bài này, chúng ta cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đánh chết Tạ Tuyết Thần tuy dễ, nhưng nếu Tạ Tuyết Thần chết, vậy mạng của lão cung chủ chả lẽ còn? Đây cũng nguyên nhân ta lén lút gạt tiểu Nhã, bởi vì tin tức này là Vô Thiên lúc sau khi rời khỏi cho ta biết, tính chuẩn xác còn cần phải đợi điều tra, tạm thời không tiện cho nàng biết.
- Mặc kệ có phải là thật hay không, khi chúng ta lắm rõ mọi chuyện mới thể động thủ.
Đoạn Thất Xích ở một bên nói tiếp.
- Nói cách khác, các ngươi muốn ta lẻn vào Đại Tuyết Cung, hỏi thăm sinh tử của lão Cung Chủ?
Đường Phong đã hiểu cách nghĩ của bọn Tiếu thúc.
Thang Phi Tiếu gật gật đầu
- Chẳng những muốn do thám xem lão cung chủ còn sống hay chết, nếu thật sự còn sống, thì nhất định phải điều tra xem Tạ Tuyết Thần nhốt ngài ở chỗ nào, chỉ cần biết rõ chuyện này, chúng ta có thể xông vào cứu lão Cung Chủ ra được rồi.
Lão Cung Chủ một khi thoát khỏi nguy hiểm, bọn người Tiếu thúc tất nhiên không còn gì vướng bận, đến lúc đó có thể buông tay buông chân làm lớn một trận rồi.
- Phong nhi, không được đi.
Diệp Dĩ Khô nhìn Đường Phong chậm rãi lắc đầu
- Chỗ đó quá nguy hiểm, không phải mình ngươi có thể đối phó.
Đường Phong cười hắc hắc một tiếng, chuyện lớn như lẻn vào Đại Tuyết Cung Đường Phong tự nhiên biết rõ tính nguy hiểm của nó, có thể nói một khi lộ ra chút dấu vết nào, cho dù Đường Phong có xuất ra tất cả các đòn sát thủ, phỏng chừng cũng khó mà đào thoát, nếu vậy thì đúng là chết không có chỗ chôn!
- Phong thiếu, việc này chúng ta không bức ngươi, ngươi tự suy nghĩ cho kĩ đi, cho chúng ta một câu trả lời thuyết phục là được. Quả thật như Tuyết Nữ nói, chỗ đó xác thực quá nguy hiểm, nói thực ra, nếu không phải tận mắt thấy ngươi có thể thay đổi dung mạo của mình, chúng ta sẽ không dám để ngươi đi mạo hiểm đâu.
Thang Phi Tiếu mở miệng nói.
Đường Phong ngẩng đầu nhìn mọi người, Diệp cô cô ánh mắt tràn đầy vẻ cầu khẩn, trong lòng nàng không hề hi vọng Đường Phong sẽ đáp ứng thỉnh cầu của bọn người Thang Phi Tiếu. Nhưng nàng sẽ không ép buộc Đường Phong làm chuyện gì, vì nàng biết rõ, nếu mình thực muốn ép buộc Đường Phong phải lựa chọn, hắn nhất định sẽ không thoải mái. Đồng dạng, Tuyết Nữ cũng rõ, lấy tính cách của Đường Phong, đại khái sẽ không cách nào cự tuyệt chuyện này.
Quả nhiên, sau một lát, Đường Phong mới thở nhẹ một hơi, nhìn Tuyết Nữ nói:
- Diệp cô cô, ta muốn đi.
Diệp Dĩ Khô cười khổ một tiếng, mặc dù biết Đường Phong sẽ lựa chọn như vậy, nhưng nghe hắn tự mình nói ra, trong lòng Diệp Dĩ Khô vừa lo lắng vừa vui mừng.
Thần sắc bọn người Tiếu thúc cũng không có chút nào vui mừng, tuy rằng Đường Phong xem như đáp ứng, nhưng an nguy của hắn lại khiến mọi người lo lắng.
- Yên tâm đi, ta đã đáp ứng lẻn vào Đại Tuyết Cung, nhất định có điểm nắm chắc.
Đường Phong an ủi mọi người một chút. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Sở dĩ muốn làm loại chuyện nguy hiểm này, cũng không phải là do tâm huyết dâng trào, càng không phải bị chủ nghĩa anh hùng nhất thời. Thứ nhất, đây là ủy thác của Tiếu thúc cùng Đoạn thúc, Đường Phong không có lý do nào để cự tuyệt. Thứ hai, Tạ Tuyết Thần là cừu nhân của Phi Tiểu Nhã, lão Cung Chủ lại là thân nhân của nàng, nữ nhân này ban đầu ở Băng Hỏa đảo vì cứu mình đến tính mạng cũng không cần, trong lòng Đường Phong thật sự vừa cảm động lại vừa áy náy, phần nhân tình to lớn này cùng với cảm tình của Phi Tiểu Nhã một mực ép tới khiến Đường Phong lòng nặng trĩu. Thứ ba, Đường Phong mình cũng không thể đợi được mà muốn đánh chết Tạ Tuyết Thần, muốn từ chỗ hắn tra xét sự huyền bí của thiên binh Chiết Phiến.
Đã có nhiều nguyên nhân như thế, Đường Phong sao có thể cự tuyệt lẻn vào Đại Tuyết Cung được? Trước kia không nghĩ đến chuyện này vì làm vậy tính nguy hiểm rất lớn, nhưng hiện tại, dù nguy hiểm Đường Phong cũng phải thử một lần.
- Cảm ơn ngươi, Phong thiếu.
Tiếu thúc rất ít khi đứng đắn như vậy, khiến cho Đường Phong có chút trở tay không kịp.
Bàng Dược Vương vẫn một mực im lặng bên cạnh thấy vậy liền chen miệng nói:
- Nếu ngươi đáp ứng, ta đây cũng có thể yên lòng đem những vật này giao cho ngươi.
Vừa nói, Bàng Dược Vương vừa đem hai cái lọ đưa cho Đường Phong, Đường Phong tiếp nhận, cẩn thận quan sát, lúc này trong lọ đang có một loại chất màu đỏ đậm lưu động, nồng đậm giống như máu tươi, không những như thế, chất lỏng trong lọ rõ ràng còn tản ra từng trận cảm giác ấm áp.
- Đây là cái gì?
Đường Phong hỏi, chung quy có chút cảm giác quen thuộc, cẩn thận suy nghĩ, đây không phải là lọ thuốc Bàng Dược Vương muốn mình thu lại trong lúc chiến đấu vài ngày trước đây sao? Bất quá khi đó những vật kia vẫn chỉ là bán thành phẩm, nhưng bây giờ rõ ràng đã được luyện chế hoàn toàn.

Vô Thường - Chương #572


Báo Lỗi Truyện
Chương 572/1679